Bìa [ĐGECHE] – Chương 51
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 51

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1652 từ · 8 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 51

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Trình Nặc bị Hứa Đồng Chu ghì chặt dưới thân, khó khăn lắm mới tránh được nụ hôn nụ hôn cuồng nhiệt, nói không rõ lời, “Em nằm đi, để chị..”

Hứa Đồng Chu biết cô muốn nhiều hơn nên đưa tay ôm lấy cặp mông tròn trịa của cô, lật người nằm xuống giường, trong quá trình đó hạ thân của hai người vẫn dính sát không rời một tấc, cô ngồi vững vàng trên hông cậu, chỉnh tư thế để vật căn của cậu cắm vào thoải mái hơn.

Tư thế mới mẻ này giúp cả hai người sướng đến cực điểm, bàn tay trắng nõn của Trình Nặc chống lên ngực chàng trai, hai chân dang rộng ngồi xổm, ánh mắt hai người cùng nhìn về nơi đang giao hợp, cô nhẹ nâng mông để côn thịt rời khỏi tiểu huyệt ba tấc, ánh mắt Trình Nặc mê ly, lại ngồi xổm xuống.

“A…” Lần này đổi thành Hứa Đồng Chu rên thành tiếng.

“Thoải mái không em?” Ánh mắt ướt át của cô nhìn chàng trai đang nằm, khuôn mặt mỹ nam làm cô thất thần tɾong giây lát, theo bản năng muốn làm nhiều hơn để cho cậu càng sướng hơn…

“Dạ.. Thoải mái.” Hứa Đồng Chu trả lời cô, hai tay ôm lấy mông cô như thúc giục cô tăng tốc.

Trình Nặc hiểu ý đẩy nhanh tốc độ, cô ngồi xổm quy củ, chỉ di chuyển mông lên xuống để tiểu huyệt của mình nuốt lấy côn thịt rồi lại phun ra.

“Hừm… Nhanh một chút.” Có vẻ Hứa Đồng Chu rất thích tư thế này, thúc giục Trình Nặc đẩy mông nhanh hơn. Tay cậu cũng nắm lấy vòng eo thon nhỏ của cô, ấn lên xuống theo nhịp điệu của cô.

Trình Nặc thong thả luật động, lần nào cũng nâng mông cao lên rồi mạnh mẽ ngồi xuống để côn thịt thô to ngựa quen đường cũ tiến vào đường hoa chật hẹp.

Hứa Đồng Chu thở dốc, dần dần không thoả mãn với tốc độ của cô, ánh mắt cậu dán chặt vào bầu ngực tuyết trắng đang run rẩy lên xuống của cô. Cậu đưa tay bóp khối thịt trắng mềm mại, “Chị, để em…”

Cậu muốn chiếm hữu cô, dùng phương thức mãnh liệt nhất để khắc ghi bóng hình chính mình tɾong trái tim cô mãi mãi.

Hai tay nâng cặp mông tròn trịa của Trình Nặc lên, cậu nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế, cảm nhận được hơi ấm cơ thể của cô, nhũ hoa nở rộ ửng hồng cạ vào ngực cậu, da thịt họ dán sát vào nhau.

Cậu không tự chủ được nữa, đưa tay ra ôm chặt mông cô, đột nhiên từ dưới thọc lên mạnh bạo với tốc độ cực nhanh mà không hề báo trước, tɾong nháy mắt đốt lên dục hỏa bên tɾong Trình Nặc.

Âm đạo chật hẹp bị những cú thúc đột ngột mạnh bạo của cậu theo bản năng siết chặt lại, mỗi lần rút ra lại kéo sợi chỉ bạc ái muội tưới lên lông mu bết dính của hai người.

“Ưm… nhanh quá… Hứa Đồng Chu…” Trình Nặc cúi đầu, môi áp vào vành tai Hứa Đồng Chu thở hổn hển như xin tha, lại tựa như cổ vũ cậu.

“Chị, chị là của em…” Hô hấp Hứa Đồng Chu nặng̝ nề, cũng không chậm lại vì câu nói của cô gái, bàn tay cậu du tẩu theo đường cong thướt tha của Trình Nặc.

“Chị thật đẹp…” Hầu kết cậu lăn lên trượt xuống nói lời âu yếm, vì thọc vào rút ra quá mãnh liệt nên hạ thân cậu đã bị mật dịch trào ra từ tiểu huyệt cô gái làm ướt đẫm, bọt trắng dày đặc chảy lên tinh hoàn đang đung đưa, lại men theo đó nhỏ giọt lên khăn trải giường, thấm ướt một mảng lớn.

Cắm sâu như vậy làm hai người mới mất khống chế, Trình Nặc nhắm mắt lại tìm kiếm môi thiếu niên, đôi môi đỏ mọng dán lên miệng chàng trai đang khẽ nhếch lên thở dốc, “Ưm, hôn chị…”

Cô vừa nói vừa vươn đầu lưỡi len lỏi vào trong miệng chàng trai, vì hưng phấn quá mức mà trong miệng cô trào lên một lượng lớn nước bọt, theo nụ hôn của cô truyền vào miệng cậu.

Hứa Đồng Chu giữ chặt gáy Trình Nặc không cho cô thoát ra khỏi môi cậu, lưỡi cậu quét một đôi môi trái tim, vươn lưỡi vào tɾong tham lam hút hết nước bọt của cô.

Dường như nụ hôn cháy bỏng đã không thể thỏa mãn dục hỏa của hai người nữa, Trình Nặc giãy giụa thoát khỏi đầu lưỡi ướt át của cậu, lại ngồi lên eo cậu, lộ ra tư thái quyến rũ mê người nhìn cậu với ánh mắt ái muội, bắt đầu nảy mông để tiểu huyệt nuốt lấy vật căn nam tính của cậu.

Cô đưa đẩy mạnh bạo không cho phép Hứa Đồng Chu từ chối, bầu ngực đầy đặn run run theo luật động của cô, Trình Nặc trầm luân trong ái tình, nắm lấy tay Hứa Đồng Chu ấn lên ngực mình: “Xoa ngực chị đi…” giọng cô mềm mại dịu dàng mang theo ý năn nỉ và quyến rũ.

Sao cậu có thể chịu được sự trêu chọc của cô? Khoảnh khắc chạm vào da thịt trắng muốt mềm mại, ngón tay cậu siết chặt lại, những ngón tay thon dài bắt lấy khối thịt ra sức xoa bóp nhào nặn, nhũ hoa bị cậu niết mạnh chà đạp mà chuyển qua màu đỏ tươi.

“Hừm… chị…” Chàng trai khẽ gọi cô, cảm nhận được sự lên xuống phập phồng của cô gái, bên trong cô vừa chặt vừa ẩm ướt bao bọc trọn dục căn của cậu, những nếp gấp bên tɾong bị côn thịt thô to kéo dãn ra nhưng vẫn siết chặt không buông như muốn tước vũ khí của cậu, thiếu niên nhẫn nhịn mấy phen muốn mất nửa cái mạng.

Trình Nặc đắm chìm trong khoái cảm, trầm mê trò vận động mới mẻ này, cô lắc lư eo, hạ thân siết chặt, côn thịt chàng trai nằm tɾong sóng cuộn biển gầm đang dần dần có dấu hiệu muốn bắn ra.

Hứa Đồng Chu bị cô câu hồn mê man, cuối cùng không nhịn được nữa lật người đè cô xuống chiếm vị trí thượng phong, cô nằm ngửa, dang rộng hai chân, cậu vội vàng đút nhục côn của mình vào tiểu huyệt mê người của cô…

Đường hoa bị kích thích co rút lại kẹp chặt dục căn làm cậu đổ mồ hôi đầm đìa, Hứa Đồng Chu kéo chăn lót dưới mông cô, nóng lòng muốn dùng côn thịt giã mạnh vào u cốc non mềm tận hưởng khoái lạc nhân gian.

Cậu thọc vào rút ra cường hãn gấp rút như đang ở chặng cuối của một cuộc thi marathon, mỗi lắn giã theo cắm sâu đến tận hoa tâm, càng nắc càng sướng, âm thanh quả tinh hoàn đập vào mông cô vang lên tiếng “bạch bạch” liên tục thể hiện họ đang làm tình cuồng bạo như thế nào.

Trình Nặc cảm nhận được mông mình bị nâng lên cao, mọi tri giác của cô gần như bị cậu xâm chiếm, tiểu huyệt như bị nhét quả cầu lửa nóng bỏng vào, cánh hoa bị hai quả trứng đánh vào nóng rát, cơn sảng đánh úp lên toàn bộ thần kinh của cô.

Cánh tay run run bắt lấy vai cậu, vươn lưỡi tìm kiếm môi cậu rồi gặm nhấm lung tung, tiếng rên ɾỉ kiều mị bị bóp nghẹt tɾong khoang miệng.

“Chị… chị phải quay lại, để em tiếp tục đụ chị… được không…” Hứa Đồng Chu cất tiếng hỏi, một chân đạp lên mép giường như muốn đẩy toàn bộ cơ thể mình vào tɾong người cô.

Trình Nặc lắc đầu khoé miệng kéo ra một sợi chỉ bạc, động tác luật động của cậu đẩy cô trượt về đầu giường, cô theo bản năng ôm đùi của mình, tách hai ͼhân rộng ra hơn, “Thật sướng… Ưm… Hứa Đồng Chu…”

Cô đang trầm luân trong một khắc phóng đãng, cảm thấy người mình đê mê sảng khoái hơn bao giờ hết.

Hứa Đồng Chu cúi đầu nhìn cô, mồ hôi nóng bỏng dọc theo chóp mũi cao của cậu rơi xuống má cô: “Chị…chị…em cũng sướng…hừm…”

Giọng cậu trầm thấp dịu dàng nhưng động tác lại mạnh bạo hoang dã, cuối cùng Trình Nặc không nhịn được trước dục vọng mãnh liệt, âm đạo co thắt kịch liệt, tử cung phun ra dòng dịch cuồn cuộn như nước lũ, cả người cô run run, miệng khẽ nỉ non khi đạt cao trào.

Da đầu Hứa Đồng Chu tê dại vì khoái cảm, cậu không có thời gian để hưởng thụ khoảnh khắc tiêu hồn này, điên cuồng giã vào như vũ bão, thân hình gầy nhưng rắn chắc của cậu căng ra lộ rõ các thớ cơ, tay bóp chặt vòng eo thon nhỏ của cô, Trình Nặc đang mơ màng lênh đênh sau tình triều…

Những làn sóng nhiệt thở qua cơ thể cậu, âm thanh như dòng điện truyền từ xương cụt đến sau gáy, cậu banh chân cô rộng hơn nữa, quy đầu chạm đến cổ tử cung, sau mấy chục lần điên cuồng cắm vào, cả người run run chuẩn bị bắn ra…

Cậu hơi kinh hoảng, dùng hết sức kéo côn thịt to lớn của mình ra, khi hai cơ thể tách ta, tiếng “phụt” vang lên ngay tức khắc…

Dù sao cậu cũng là thiếu niên nghe lời, bắn một bãi tinh dịch đặc sệt lên bụng phẳng lì của cô…