Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Đôi mắt Hứa Đồng Chu trong veo tinh khiết như lần đầu cô gặp cậu, nhưng cô không biết phải an ủi thiếu niên này như thế nào…
Đúng vậy, quả thật chưa bao giờ cô thật sự đứng ở góc độ của cậu để nhìn nhận, cậu cũng sẽ lo lắng, cũng sẽ sợ hãi…
Trình Nặc vuốt ve cằm cậu, ngón tay du tẩu theo đường nét gương mặt cậu, “Em chỉ cần giúp cô ấy thôi… Chuyện này không chỉ phá huỷ cuộc đời cô ấy mà còn huỷ luôn gia đình cũng cô ấy, em cũng có em gái, nếu có ngày Hứa Đồng Nhạc bị bắt cóc không thể tìm được thì em sẽ lo lắng nóng vội ra sao? Chị hứa với em, nghỉ lễ xong chị sẽ quay lại ngay, sau này sẽ đưa em đi nhiều nơi để em ngắm nhìn thế giới mở mang tầm nhìn biết cái nào là đúng, cái nào là sai, ở thành phố không có nạn buôn người, chỉ có chị…”
Cô nói rất hay, kỹ năng dỗ dành đỉnh cao, nhưng đúng là cô cũng nói thật…
Trừ câu cuối “chỉ có chị”.
Lời nói của cô chọc trúng tim đen của Hứa Đồng Chu, tɾong giây lát mắt cậu đã đỏ lên rưng rưng, “Chị đã hứa với em… sẽ không bao giờ rời bỏ em, sẽ dẫn em đi, nếu em làm chuyện này thì em chỉ còn có chị thôi.”
Trình Nặc chỉ nghĩ cậu đang căng thẳng liền vội vàng đưa tay che mắt ngăn nước mắt cậu rơi, “Vậy thì em giúp chị và giúp cô ấy đi.”
Cô vừa nói vừa vươn đầu lưỡi nhẹ liếm đôi môi mỏng của thiếu niên, liếm đi liếm lại cho đến khi đôi môi hơi trắng bệch của cậu bị liếm ướt, cô mới dời tay che mắt cậu xuống.
Đôi mắt cún con ngây thơ đã bị cô trêu chọc đỏ lên, hình như đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy đàn ông rơi nước mắt trước mặt mình.
Mặc dù cô từng chủ động hôn cậu nhưng hiếm khi có những hành động ái muội khıêu khích như vậy, Hứa Đồng Chu đỏ mắt đón nhận… Trong lòng cậu lại cảm thấy khó chịu, tuy là nông dân nhưng cậu có thể phân biệt rõ cảm tình, trực giác của cậu cho biết cô gái này đang lợi dụng mình nhưng cậu lại áp chế ý nghĩ này xuống, không cho nó tiếp tục nảy ra.
Cậu đáp lại sự trêu chọc của Trình Nặc, tay vuốt ve đùi Trình Nặc, cô trực tiếp ngồi trong lòng cậu, lúc nói chuyện ngón tay cũng không an phận vuốt ve vành tai cậu.
“Chị… Em muốn nhiều hơn nữa.”
Cậu nói gần như khẩn cầu. Em muốn chị nhiều hơn nữa…
Trình Nặc khẽ cười thành tiếng như ngầm đồng ý với yêu cầu của cậu, cô ngẩng đầu hôn cậu, mặc dù cô ích kỷ tɾong toàn bộ kế hoạch của mình không bận tâm đến tình cảnh của Hứa Đồng Chu, nhưng dù sao cô cũng là người tình cảm, bây giờ đối mặt với sự yếu đuối của Hứa Đồng Chu cô vẫn không khỏi mềm lòng.
Nụ hôn cháy bỏng mãnh liệt, âm thanh trao đổi nước bọt vang lên khắp phòng, Hứa Đồng Chu sợ cô bị cảm lạnh nên cách một lớp quần áo mơn trớn người cô, Trình Nặc không thích cảm giác cào ngứa này, cô chủ động cởi vạt áo trước, thân trên trần trụi lộ ra trước mặt Hứa Đồng Chu.
Cậu si mê nhìn lướt qua nhưng lại nhanh chóng kéo vạt áo cô lại, “Đừng cởi, dễ bị cảm ”
Đang lúc ái muội lại có biểu tình nghiêm túc như vậy chọc Trình Nặc bật cười, môi cô dán bên tai Hứa Đồng Chu, khẽ thủ thỉ, “Vận động một chút sẽ nóng thôi ~”
Hứa Đồng Chu lập tức mặt hồng tai đỏ, bế Trình Nặc về giường, Trình Nặc hơi rung động, vừa đến giường đã vươn tay ôm cổ cậu, chiếc lưỡi nhỏ nóng bỏng không chờ nổi xâm nhập vào khoang miệng thiếu niên.
Cô khiếm khi đảo khách thành chủ, ấn vai cậu xuống để cậu ngã lên giường, mình thì đè lên người cậu, đôi môi quấn quýt dính chặt không buông ra một khắc nào.
Hai người đều có phần nóng vội, cởi quần áo của nhau, trang phục mùa đông dày và nhiều hơn mùa hè nên phải một hồi sau hai người mới hoàn toàn trần trụi đối mặt.
Trình Nặc dựa đầu vào vai cậu, môi vẫn không ngừng liếm mút đưa đẩy.
Tay kia của cô mò xuống giữa háng thiếu niên, dễ dàng bắt được côn thịt đã cương cứng của cậu, “Có phải nó ngày càng lớn hơn không?” Cô khẽ nhíu mày, dùng tay ước lượng độ dài của vật căn thô dài.
“Em, em không biết…” Hứa Đồng Chu hơi đỏ mặt trước câu hỏi của cô, vươn tay xoa nắn bầu ngực mềm mại, hỏi lại, “Của chị cũng có phải ngày càng lớn không?”
Có lẽ biết tay mình thô ráp nên mỗi lần chạm vào cô Hứa Đồng Chu đều cố gắng xoa nắn nhẹ nhàng nhất có thể, sợ vết chai trên tay sẽ làm cô đau.
Nhũ hoa nhỏ bị cậu xoa bóp cứng lại vươn thẳng lên, hồng hào mềm mại, yết hầu Hứa Đồng Chu lăn lên cuộn xuống, cậu vùi đầu vào cổ cô liếm cắn.
Trình Nặc nheo mắt hưởng thụ, bày tay nắm côn thịt của cậu vuốt ve di chuyển lên xuống.
“Chị… Chị là của em.” Giọng nói cậu hơi nghèn nghẹn, nỉ non gọi Trình Nặc, như thể đang say mê lại tựa như đang làm nũng.
Trình Nặc khẽ cười, nhẹ nhàng ôm đầu cậu như đang vỗ về chú chó lớn, tận hưởng đầu lưỡi cậu liếm láp cơ thể mình.
Hứa Đồng Chu hơi mất kiên nhẫn, không lâu sau đã đè cô dưới thân, vẫn cẩn thận đắp chăn cho hai người, tránh để cô bị cảm lạnh.
Người đàn ông áp lên người cô, ngón tay quen thuộc tìm đến cửa động thần bí của cô gái nhẹ nhàng thăm dò, sau khi cảm nhận được nơi đó đã ướt đẫm thì chuẩn bị đút vào.
Đôi mắt cậu sáng lên, không muốn đợi một giây nào nữa, động tác thuần thục vùi quy đầu vào hoa huyệt, “Chị, dang rộng chân ra một chút…” Cậu hôn lên tai Trình Nặc, côn thịt thô to tiến công vào cơ thể cô.
Hạ thân cô đã sớm ướt đẫm, hai chân quấn lấy vòng eo gầy rắn chắc của thiếu niên để nghênh đón cậu tiến vào.
Cửa động chật hẹp khiến cậu xâm nhập có phần khó khăn, ngón tay thon dài của cậu đỡ vật căn nóng hổi ở lối vào, eo dùng sức đẩy vào trong, loay hoay mãi làm khe thịt hồng mềm ngập nước, mùi hương ngọt ngào tràn khắp ổ chăn.
“Chị…” Cậu thấp giọng gọi cô, không biết là cầu cứu hay làm nũng, giọng nói trầm khàn ái muội.
Trình Nặc mở mắt nhìn cậu, tưởng cậu lại ngốc nghếch, cần “giúp” đưa vào trong, ai ngờ cô vừa mở mắt ra thì hông chàng trai tăng sức cắm một phát đưa nguyên cây vào cơ thể cô.
Đột nhiên tiếp nhận dị vật thô to làm cô khẽ phát ra tiếng “ưm” vì đau, người run run không khống chế được, ngón chân cuộn tròn, co rúm lại.
“Đau quá…” Cô nhíu mày cắn lên vai chàng trai, giọng nói run run trách móc cậu không để cô có thời gian thích ứng.
Hứa Đồng Chu cúi đầu nhìn cô, đau lòng vuốt ve mồ hôi lạnh trên trán cô, “Sẽ thoải mái nhanh thôi…”
Cậu cắm vào rất sâu, nguyên cây nằm trọn tɾong cơ thể cô khiến bụng dưới của cô phình ra, khi cậu từ từ rút gậy thịt dài ra khỏi người cô, chỗ phình ra ở bụng dưới của cô dần phẳng lại, cậu lại đột nhiên giã mạnh vào lần nữa.
“Ưm… chậm một chút… hơi đau…” Trình Nặc ôm cậu, hơi không chịu được luật động mạnh bạo bừa bãi của cậu.
Có lẽ do trong lòng Hứa Đồng Chu đang tràn đầy cảm xúc nên không muốn nhẫn nại chút nào, cậu thong thả đâm vào hai ba lần đã đột nhiên tăng tốc, điên cuồng cắm trọn nguyên gốc vào, lần nào hắn đâm đến nơi tận cùng, mùi dâm dịch theo từng cú đẩy của cậu tràn khắp giường, lấp đầy xoang mũi hai người.
Cậu nắc mạnh bạo, Trình Nặc dần dần có thể tiếp nhận khoáı cảm mãnh liệt, cô vặn eo siết chặt tiểu huyệt, môi cũng đón nhận đầu lưỡi của cậu quấn lấy nhau liếm mút, khi hai người trao đổi nước bọt, chưa có thời gian nuốt xuống làm chất lỏng chảy từ khóe miệng xuống má tạo thành dòng nước lấp lánh.
Hứa Đồng Chu vươn lưỡi liếm từ cổ cô lên đến khi toàn bộ chất dịch tiết ra liếm hết lại vào miệng.
Nụ hôn mạnh bạo nồng nhiệt ở trên không ảnh hưởng đến cuộc giao chiến ở bộ phận giao hoan, cả hai đã cảm nhận được khoáı cảm đê mê khi làm tình nên dễ gì mà chỉ làm xong một lần rồi thôi.
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 50](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)