Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Lý Huyên là người thông minh, cô nhanh chóng hiểu rõ những gì Trình Nặc nói, không còn điên cuồng muốn chạy trốn, cố gắng ngụy trang hết mức có thể, sau khi chịu đựng tầm nửa tháng, nhà họ Hứa dần dần tin rằng cô đã ngoan ngoãn sau những trận đòn, mặc dù vẫn đề phòng nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ thả cô đi lại ngoài sân hít thở không khí.
Mười ngày này đối với Trình Nặc cũng khá khó khăn, kỳ nghỉ lễ đang đến gần, cô cần phải siết chặt tình hình học tập của học sinh, cũng cần về thôn báo lại thời gian trở lại sau kỳ nghỉ.
Nếu chuyện của Trương lưng gù chỉ khiến cô nhận ra người dân ở vùng núi hẻo lánh không thuần phác như tưởng tượng, thì chuyện xảy ra với Lý Huyên và con dâu dì Lan lại khiến cô hoàn toàn thất vọng về vùng quê này, đối mặt với bộ mặt tươi cười của cán bộ thôn, cô cũng hơi hờ hững thờ ơ.
Chỉ có khi đối mặt với Hứa Đồng Chu là cô không biết phải làm sao, thật ra cô trong lòng người đều có mặt tối, không thể vì một câu sâu mà làm rầu nồi canh.
Nhưng cô vẫn không thể thản thiên như thường với chàng trai nông dân đó.
Hứa Đồng Chu cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra, đoạn thời gian này tâm tình của cậu rất chán nản, không còn như trước nữa dù xảy ra chuyện gì cậu đều giống như một chú cún lớn hoạt bát, luôn chạy về phía Trình Nặc, kể cho cô mọi thứ với ánh mắt sáng ngời.
Bây giờ ánh mắt của cậu ảm đạm, ở bên cạnh Trình Nặc như thể luôn sẵn sàng nhận lệnh, nhiều lần cô cảm thấy Hứa Đồng Chu có chuyện muốn nói nhưng cuối cùng cậu đều do dự không nói ra.
Cô biết rằng chỉ cần Hứa Đồng Chu không muốn thì không thể cứu Lý Huyên ra được, trong kế hoạch giải cứu cô ấy không thể nào thiếu cậu được…
“Điểm số của Hứa Đồng Nhạc gần đây tăng rất nhiều, học kỳ sau chị sẽ phụ đạo thêm tiếng Anh cho bé, em thấy sao?” Trình Nặc ngồi trên đùi Hứa Đồng Chu, dịu dàng trò chuyện với cậu.
“Dạ, nghe chị, em không có ý kiến.” Hứa Đồng Chu nhàn nhạt nhìn cô, mặc cô tùy ý nghịch tai mình. Vốn dĩ cậu học không nhiều, làm sao có thể bàn bạc chuyện này với Trình Nặc được.
Trình Nặc biết tâm trạng cậu không tốt, thật ra trong lòng cũng không có tâm tư để trấn an cậu, nhưng vì sốt ruột muốn cứu Lý Huyên nên theo bản năng “lấy lòng” Hứa Đồng Chu.
“Con dâu dì Lan ở đây bao lâu rồi?” Cô vô tâm hỏi nhưng Hứa Đồng Chu nghe thấy liền có phản ứng, cậu không muốn trả lời câu hỏi này, huống chi Trình Nặc hỏi, cậu càng không chắc cô đang suy nghĩ gì.
“Chị… Chị ấy đã sinh hai đứa nhỏ, sống rất hòa thuận với gia đình dì Lan. Chị đừng hỏi.” Cậu thực sự không muốn nhắc đến những chuyện này.
Trình Nặc nhìn chằm chằm cậu hồi lâu, “Chị biết, chị chỉ mang một người đi..”
Cô bảo đảm với cậu, không muốn cố quá đến lúc cậu đổi ý thì ai cũng không thể cứu được.
“Ngày mai em đi cùng chị đến nhà Hứa Quý Quân được không? Chị muốn gặp cô ấy.” Cô dỗ dành Hứa Đồng Chu, tựa cằm lên vai câu, thì thầm vào tai cậu.
Hai tay Hứa Đồng Chu nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, cũng không làm động tác dư thừa khác.
“Kế hoạch của chị là gì? Chị có thể nói với em không?” Sau khi xong việc chị còn quay lại đây không?
Trình Nặc nhìn cậu rồi thu mắt lại, “Kỳ nghỉ đông này lúc về chị sẽ dẫn cô ấy theo…”
Cô cần phải rời đi sớm đến một thị trấn xa hơn, sau đó Hứa Đồng Chu mang người ra, cô ở trong thị trấn tiếp ứng, nếu lúc đó cho dù bị phát hiện đã bỏ trốn thì cũng không ai biết Lý Huyên đi theo cô. Cô là người ngoài, Hứa Quý Quân lại đề phòng cô không cho cô tiếp xúc nhiều với Lý Huyên, càng đừng nói tới cơ hội đưa cô ấy ra khỏi cửa…
Vì vậy Hứa Đồng Chu chính là nhân tố quan trọng nhất để kế hoạch này thành công, cậu ấy là người địa phương, là họ hàng xa với Hứa Quý Quân, điều quan trọng nhất là… cậu ấy sinh ra lớn lên trong núi, chỉ có cậu dẫn Lý Huyên ra ngoài mới không bị lạc trong núi sâu.
Hứa Đồng Chu vẫn luôn nhìn cô, ánh mắt trước sau bình tĩnh không nhìn ra cảm xúc gì, Trình Nặc không thích cảm giác này, quá kỳ quái, cô không thể nắm bắt được Hứa Đồng Chu.
“Được không em? Em giúp chị nhé?” Cô nghiêng người ghé sát Hứa Đồng Chu, dán ngực mình lên ngực cậu, buộc cậu phải cho cô một câu trả lời chắc chắn.
“Nhưng trong kế hoạch của chị.. không nói rõ khi nào chị sẽ quay lại, chị vẫn chưa nghĩ đến nếu Hứa Quý Quân biết chân tướng thì chị quay về như thế nào sao?” Chị cũng không nghĩ cho em, nếu người trong thôn biết em thả con dâu nhà người khác ra sẽ phải lãnh hậu quả gì.
Trình Nặc cau mày nhìn cậu, không biết phải nói sao, “Không có người phát hiện đâu, em quen thuộc với đường núi như vậy, cả đêm em dẫn cô ấy đi, chị ở trong trấn đợi em, chỉ cần cô ấy tới nơi thì lập tức rời đi ngay, chỉ cần em không nói gì thì sẽ không ai biết, sau kỳ nghỉ đông chị sẽ quay lại, sau này sẽ đưa em đi Hàng Châu nữa… Được mà phải không em?”
Cô nói rất nhanh, như thể mọi chuyện cứ như vậy sẽ được giải quyết ổn thoả, nhưng mặt Hứa Đồng Chu vẫn vô cảm nhìn cô, một lúc lâu sau cậu mới nói: “Chị, chị chưa bao giờ nghĩ đến em phải không?”
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 49](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)