Bìa [ĐGECHE] – Chương 47
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 47

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1310 từ · 6 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 47

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Trình Nặc biết đám người Hứa Quý Quân đề phòng mình, cô là người ở xứ khác duy nhất tɾong thôn, lại đến từ thành phố lớn, họ không muốn cô hỏi hỏi thăm chuyện nhà họ, cũng may Hứa Quý Quân cũng có một em trai nhỏ hơn Hứa Đồng Chu nhưng lớn hơn Hứa Đồng Nhạc 3 tuổi, vì nhà nghèo nên phải nghỉ học hai năm trước để phụ gia đình làm ruộng, nghe nói khi bị bắt bỏ học cậu ấy đã khóc rất nhiều, nói là muốn đi học, không muốn dấn thân vào con đường nhà nông.

Trình Nặc chớp lấy cơ hội này, nhờ Hứa Đồng Chu hỏi xem cậu ấy còn muốn đi học không, nếu vẫn muốn thì cô có thể kê thêm một chiếc ghế đẩu ở cuối lớp để cậu dự thính, ngày thường phụ đạo cho Hứa Đồng Nhạc cũng có thể dạy kèm thêm cho cậu.

Ban đầu gia đình Hứa Quý Quân tỏ ra miễn cưỡng, nhưng Trình Nặc đã ra sức thuyết phục, nói sẽ không chậm trễ công việc đồng áng của Hứa Quý Chân, mỗi ngày cậu ấy chỉ cần học một hoặc hai tiếng, tìm hiểu thêm về văn hóa, sau này làm ăn giúp đỡ gia đình cũng đỡ hơn nhiều.

Bằng cách này, về cơ bản cô xem như đã tạo được quan hệ với gia đình đó, nhưng cô vẫn không dám chủ động quá mức, thỉnh thoảng lúc Hứa Đồng Chu trở về, cô sẽ quấy lấy Hứa Đồng Chu nói cậu dẫn cô đến ngôi nhà ở ngã ba sườn dốc, cậu ngồi đó, còn cô sẽ lấy lý do phụ đạo cho Hứa Quý Chân để tìm cách gặp mặt cô gái nói giọng Hàng Châu, nhưng lần nào cô ấy cũng bị nhốt trong phòng, không thể gặp trực tiếp được.

Cô chỉ biết lần đó cô ấy bị đánh rất thảm, đến bệnh viện làng bốn ngày mới về nhà, mặc dù sau khi về nhà họ vẫn xung đột nhưng không dám quậy loạn như trước nữa, Hứa Quý Quân vẫn đáng người nhưng không đánh mạnh đến mức nguy hiểm đến tính mạng.

Hứa Đồng Chu và Hứa Quý Quân là họ hàng xa, tuy hắn nhỏ tuổi hơn nhưng lại là vai chú, thỉnh thoảng hai nhà vẫn qua lại thăm hỏi nhau.

Dựa vào điều này, Trình Nặc hết lòng xúi giục Hứa Đồng Chu tìm hiểu thông tin, cậu không quá nguyện ý nên Trình Nặc tức giận, ban đêm không cho cậu chạm vào người mình, sao Hứa Đồng Chu có thể chịu được mặt lạnh của cô, sau vài lần chỉ có thể căng da đầu hỏi cô rốt cuộc muốn làm gì.

Đầu óc Trình Nặc xoay chuyển rất nhanh, cô biết nếu mình muốn mang người lớn sờ sờ ra khỏi núi sâu thì cần có dân địa phương dẫn đường, một mình cô không thể làm được. Cô gái kia lại luôn bị nhốt trong phòng kín mít, nếu không có sự giúp đỡ của Hứa Đồng Chu thì cô không thể làm được gì, nghĩ đi nghĩ lại, cô định nói toàn bộ kế hoạch của mình với Hứa Đồng Chu… muốn kéo cậu xuống nước, cậu không giúp cũng phải giúp.

Cô nói ra hết dự tính của mình nhưng Hứa Đồng Chu không trả lời, chỉ cúi đầu.

Trình Nặc thấy bộ dạng như bóng ma của cậu thì tức giận, đẩy ma͙nh vai cậu, nói cậu đừng bao giờ đến gặp mình nữa.

Hứa Đồng Chu bị cô đẩy hơi loạng choạng, nhanh chóng lấy lại thăng bằng, một lúc sau cậu mới nói: “Em đã nói Hứa Quý Quân sau này không được đánh người nữa, sẽ đối xử tốt với cô ấy, chị đừng động đến chuyện này nữa được không?”

Trình Nặc nghe cậu nói thì càng tức giận, “Thì ra không đánh là đối xử tốt? Cậu đã hỏi xem cô ấy có muốn ở đây chưa? Còn vì sao hắn ta đánh người, không phải cậu càng rõ lý do hơn tôi sao? Chắc hẳn là cô ấy muốn chạy lại bị hắn bắt lại được? Nếu cô ấy thực sự sẵn lòng ở lại, tại sao lại bất chấp tất cả thậm chí bị đánh chết để thoát khỏi nơi này? Hứa Đồng Chu, xem ra tôi đã nhìn lầm cậu rồi, cậu thật sự không hiểu luật pháp hay là biết sai vẫn phạm?”

Trình Nặc chất vấn cậu, khẩu khí hùng hổ doạ người, Hứa Đồng Chu vẫn luôn cúi đầu không đáp một lời.

Cậu không phải là kẻ mua người, cũng không phải là người phạm sai lầm nhưng lại là người bị mắng, cậu không hiểu sao mình lại bị mắng. Cậu chỉ biết Trình Nặc đang tức giận, rất tức giận, bước tới nắm tay cô, nhưng lại bị cô lại hất tay ra.

“Chị, chuyện này chúng ta không thể quản được, để mua được cô con dâu này, nhà Từ Quý Quân đã mượn dân làng rất nhiều tiền, nhà họ đã rất cố gắng gom góp, chị thấy đấy, hiện tại chú ấy cũng không đánh người, chị để họ qua một thời gian nữa sẽ hoà hợp với nhau không được sao?”

Cậu muốn xua tan suy nghĩ này của Trình Nặc, giọng nói mang theo ngữ khí cầu xin, cậu không muốn cô vướng vào chuyện khó khăn đó, cậu sợ cô biết càng nhiều, càng thất vọng về quê hương của mình…

Trình Nặc nghe cậu nói xong, trong lòng hơi oán hận, nhướng mày nhìn cậu, “Vậy nên ý cậu là mong tôi tiếp nhận chuyện này giống cậu sao? Hứa Đồng Chu, cậu có biết cậu làm tôi thất vọng đến mức nào không? Hôm đó không phải cậu cũng nghe thấy tiếng Hứa Quý Quân đánh người sao? Cậu không thấy xấu hổ hay lạnh sống lưng sao?”

Cô nheo mắt nhìn Hứa Đồng Chu, mặc dù cậu cao hơn cô gái trước mắt rất nhiều nhưng giây phút này cậu đã bị khí thế của cô áp chế.

Vẫn luôn là tự ti, vào lúc này, hoàn cảnh ti tiện của quê hương càng làm cậu mất mặt không dám đối mặt với chất vấn của cô.

Cô bước từng bước tới gần, Hứa Đồng Chu hơi lùi lại, nhìn chằm chằm xuống đất, không dám nhìn thẳng vào mắt cô.

“Chị…” Cậu khẽ gọi, hy vọng xa vời ngay bây giờ có “tin xấu” truyền đến, để cậu có thể thoát khỏi sự đàn áp tuyệt vọng của cô.

“Hứa Đồng Chu, có phải em… rất thích chị không?”

Bước đi của Trình Nặc rất chậm, cuối cùng cũng đến trước mặt cậu, áp sát vào ngực cậu, mũi chân hơi nhón lên, ép chàng trai cúi đầu xuống nhìn cô.

“Trả lời chị, em thích chị sao?” Cô hỏi ép cậu trả lời cho bằng được.

“Dạ…” Hứa Đồng Chu không dám phủ nhận, cũng không biết thừa nhận như thế nào, chỉ có thể nức nở trả lời.

Đôi mắt linh động của Trình Nặc chăm chú nhìn vào con ngươi đen láy của cậu, cố gắng nhìn thấu đám mây nguy hiểm bên trong.

“Em thích chị, chị cũng thích em… Chị cần em giúp chị, em giúp chị đi, cũng giúp cô gái ấy đi, cô ấy không tự nguyện đến đây, nếu không cũng sẽ không bị đánh đúng không?”

Cô kiễng chân lên, đôi môi hồng dán nhẹ lên đôi môi hơi nhợt nhạt của Hứa Đồng Chu, khi cô nói, hơi thở khẽ phả lên gò má thiếu niên… gãi vào tâm can tì phổi của cậu.