Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Lúc Hứa Đồng Chu chuẩn bị quay lại công trường, trong lòng cậu vô cùng bất an, Trình Nặc không ra tiễn cậu, cửa phòng đóng chặt, cậu đứng ngoài cửa khuyên nhủ rất nhiều, hy vọng cô có thể bình tĩnh lại, cậu cũng sợ mẹ nghe thấy nên gọi Hứa Đồng Nhạc ra, dặn cô bé “chăm sóc” Trình Nặc hơn, sau đó mới lưu luyến rời khỏi nhà.
Tâm trạng Trình Nặc xuống dốc, cô khóa cửa phòng lại, giọng nói quê hươռg Hàng Châu vang lên thảm thiết vẫn văng vẳng bên tai, cô không biết làm thế nào mới có thể bình tĩnh được, lời của Hứa Đồng Chu đã nhắc nhở cô cả thôn này đều biết chuyện đó, còn dám phạm tội một cách công khai trắng trợn không kiêng nể gì như vậy, một người nước ngoài như cô làm sao có thể can thiệp được?
Nhớ lại hồi ở nhà, thỉnh thoảng mẹ cô cũng nói về chủ đề buôn người, ít nhiều nói về sự lỏng lẻo của các cơ quan nhà nước ở địa phương, hoặc thậm chí đáng sợ hơn là… cảnh sát ở những trấn nhỏ đó, có lẽ chính người thân của họ cũng bị lừa bán tới đó, ở vùng sâu vùng xa, nhiều thế hệ cùng sống chung không bước ra bên ngoài, ý thức về pháp luật còn yếu, hoặc có thể họ không biết rằng việc này là vi phạm pháp luật. Hiện nay nạn buôn người đã bị trấn áp nghiêm khắc nhưng vẫn không thể ngăn được triệt để, lý do đơn giản là cầu nhiều hơn cung, luôn có “nhóm người tiêu dùng”, thị trường chợ đen khổng lồ đó đôi khi còn được chính quyền thị trấn bảo vệ, cho dù người ngoài tới thì họ cũng che chở người một nhà, cuối cùng cũng không tìm được kết quả gì.
Trình Nặc càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng, lúc trước chỉ vì thiện tâm nhất thời mà muốn đến nông thôn dạy học, không ngờ lại thấy được mặt tối mà mình không hề muốn biết.
Cô ghi nhớ lời nói của Hứa Đồng Chu và mẹ mình, không hành động theo cảm xúc, mấy ngày sau cô cố ý lên sườn dốc tìm hiểu, sau khi bị Hứa Đồng Nhạc gọi lại, cô mới không đến gần hơn.
Cô muốn xem cô gái nói giọng quê mình một chút, muốn biết cô ấy có bị thương hay bị gì không…
Cô muốn cứu cô ấy.
Rốt cuộc đến tối nay, Trình Nặc và Vương Quế Chi vừa ăn cơm xong thì nghe thấy một phụ nữ chạy tới nói tiếng địa phương, giọng nói rất lớn vang vọng cả một con đường. Vương Quế Chi vội vàng chạy ra ngoài xem thì thấy một phụ nữ khoảng 60 tuổi, mồ hôi đầm đìa, vội vã vừa chạy vừa gọi người.
Trình Nặc không hiểu bà ấy đang nói cái gì nên kéo Hứa Đồng Nhạc lại nhờ cô bé phiên dịch: “Bà ấy là mẹ của Hứa Quý Quân, bà ấy nói Hứa Quý Quân và vợ đánh nhau, cô ấy bị đánh gần như tắt thở, đang gọi người đến cứu.”
Trình Nặc hít một khí lạnh, “Hứa Quý Quân? Là nhà nào? Chẳng lẽ là nhà ở ngã ba dẫn vào rừng cam sao?”
“Đúng là nhà đó ạ.” Hứa Đồng Nhạc trả lời, cũng không biết tɾong lòng Trình Nặc đã hoảng loạn đến đỉnh điểm.
Cô nhìn Vương Quế Chi vội vàng đi theo người phụ nữ kia ra ngoài, dọc đường cũng có rất nhiều người đi theo hướng đến sườn dốc.
Cô cũng chạy đến nhà Hứa Quý Quân, từ xa đã thấy mấy người tụ tập trước cửa nhà hắn, hai người đàn ông ℭường tráng bế một cô gái ra khỏi nhà, không biết cô ấy bị thứ gì đánh, máu chảy đầy mặt, quần áo cũng dính đầy máu, may mắn vẫn chưa chết, miệng hơi hé, không biết đang nói gì.
Không ai nói một lời, bế cô gái lên đường đến bệnh viện dưới ͼhân núi.
Trình Nặc ngơ ngác nhìn cho đến khi cô gái được bế đi ngang qua mình, nương theo sắc trời chưa tối hẳn, cô thấy một khuôn mặt đẫm máu, tóc rối bù, máu dính trên má, một bên mắt hơi sưng tấy, không thể nhìn rõ cô ấy trông như thế nào, chỉ biết cô ấy khoảng 20 tuổi.
Đêm nay cô không ngủ được… Khuôn mặt đầy máu của cô gái đó và lời cầu cứu thảm thương bằng giọng Hàng Châu không ngừng vang vọng trong đầu Trình Nặc.
Thậm chí cô còn cảm thấy khi đi ngang qua cô, trong giây lát cô gái ấy đã nâng mắt bị đánh sưng tấy, âm trầm nhìn cô.
Ánh mắt ấy giống hệt ánh mắt của con dâu nhà họ Thẩm nhìn cô, nhìn cô từ xa, không tiếng động, đầy khát vọng…
Cô hoảng loạn không thể ngủ được, ngồi ở mép giường cả người toát mồ hôi lạnh.
Nàng bị hoàn toàn dọa không có buồn ngủ, một thân mồ hôi lạnh ngồi ở mép giường.
“Tôi sẽ cứu cô…Tôi nhất định sẽ cứu cô!”
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 46](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)