Beta: LenguyenngocThanh 🦋
“Vậy là em cũng biết cô gái đó bị bắt cóc đúng không?!” Trình Nặc hét to, nhưng thiếu niên trước mắt vẫn luôn cúi đầu, không trả lời cô.
Trình Nặc rất phẫn nộ, cô dậm chân, “Em có biết buôn bán người là phạm tội không?! Bị bắt được sẽ phải ngồi tù, em bao che tội ác thì em chính là đồng phạm, cũng phải ngồi tù!” Cô vừa nói vừa giãy ra, muốn hất tay Hứa Đồng Chu đang ôm chặt cô ra.
Hứa Đồng Chu mím môi hồi lâu vẫn không nói lời nào, mặc cho Trình Nặc răn dạy ra sao cậu cũng không trả lời.
Chờ đến khi Trình Nặc mắng xong, cảm xúc hơi ổn định lại, cậu mới mở miệng: “Chị, chị đừng quan tâm đến chuyện này.”
“Tất nhiên chị phải xen vào, em không nghe thấy cô gái đó khóc thảm thương như thế nào sao? Hắn ta sẽ đánh cô ấy đến chết! Nếu em sợ, chị sẽ đi tìm chú Lý, chú ấy là ủy ban thôn, chắc chắn sẽ can thiệp được!” Trình Nặc không giãy giụa nữa nhưng cảm xúc vẫn rất kích động, đầu óc nhanh chóng suy tính, lên kế hoạch cứu người.
Cô chưa bao giờ nghĩ việc buôn bán người sẽ xảy ra ngay trước mặt mình.
Lúc nãy cô chỉ nghĩ tiếng kêu đó là bạo lực gia đình ở vùng nông thôn, cô đã nhìn thấy được mặt tối ở vùng quê này, dù tiếng kêu rất thảm thiết nhưng cô cũng sợ hãi không dám đi can ngăn, nhưng ngay khi nghe thấy giọng nói quê nhà quen thuộc cô đã chết sững, loại chuyện buôn bán người như chuyện xưa, chỉ biết là có tồn tại nhưng không bao giờ nghĩ đến có một ngày sẽ phát sinh ngay trước mắt mình rõ như ban ngày… Cảm giác sợ hãi, hoang mang, ghê tởm ngập tràn trái tim cô.
Hứa Đồng Chu siết chặt cổ tay cô, không để cô vùng ra được, “Chị, chị nghe em nói, chuyện này chị xem không biết được không, mấy ngày nữa, mấy ngày nữa thôi, ông ta sẽ dạy dỗ vợ mình ngoan ngoãn, để có thể sống chung êm đềm thì luôn trải qua quá trình như vậy.”
Cậu cũng không biết làm sao để giải thích với Trình Nặc, cậu chỉ có thể nói những gì mình biết, đây chẳng phải chuyện bình thường sao? Ở trong thôn này nhiều năm qua cũng có một số người hay mua vợ, khi đó cậu vẫn còn nhỏ, tuy không biết rõ tình huống thực tế nhưng cũng nhiều ít cũng có nghe qua, cuối cùng không phải những người đó cũng sống êm ả hoà thuận với nhau sao? Cậu biết Trình Nặc là người thành phố, mới đến đây không sẽ tiếp thu được điều này, nhưng không phải mỗi nơi đều có một phong tục riêng sao?
Cậu càng hiểu rõ chuyện này hơn Trình Nặc, cho dù cô có bảo uỷ ban thôn cũng không ai đứng ra xử lý…
Trình Nặc nghe cậu nói xong như quả bóng bị xì hơi, cậu đang nói gì vậy? Sao cô lại nghe không hiểu? Cái gì mà “cần một quá trình”, rồi cái gì mà “dạy dỗ vợ ngoan ngoãn”? Muốn dạy dỗ như thế nào? Rồi cái gì mà sau này sẽ tốt?
Chẳng lẽ cậu không biết chuyện này là phạm pháp? Hay là nói… thật ra thiếu niên này đã quen với chuyện này từ lâu và chấp nhận nó như một lẽ bình thường?
Cô nhìn chằm chằm mặt Hứa Đồng Chu với ánh mắt thất vọng, không thể tin được. Cô không ngờ thiếu niên ngày đêm bên mình cũng đắm mình tɾong sơn thôn khép kín, bị hủ tục nhuộm đen linh hồn, ngoảnh mặt làm ngơ với tội ác.
“Vậy nên… Ở chỗ của các người, chỉ cần đánh là các cô ấy sẽ ngoan ngoãn, sau này có thể sinh hoạt bình thường sao? Cái này không phải là phạm tội sao? Dù các cô gái ấy có nguyện ý hay không thì cũng không cần quan tâm đúng không?” Cô hỏi thiếu niên, muốn nghe bằng được câu trả lời của cậu.
Hứa Đồng Chu cúi đầu xuống, không biết trả lời cô như thế nào… Thật ra năm ngoái Vương Quế Chi cũng nhen nhóm ý định mua vợ cho cậu, nhưng lúc đó cậu chẳng quan tâm đến chuyện vợ con lắm nên không thuận theo ý mẹ, hên sao lúc ấy tɾong nhà chỉ gom được 2000 tệ, phải 3000 tệ mới mua được người, thật may là không thành thành công.
Cậu không dám nói chuyện này ra, vĩnh viễn không dám để Trình Nặc biết, bây giờ đột nhiên bị làm cậu nói không nên lời.
“Chuyện này em cũng không biết phải nói sao, nhưng trước đây tɾong thôn cũng có những phụ nữ bị bán tới, hiện tại cuộc sống của họ rất tốt, chị nhìn con dâu của dì Lan đi, không phải cũng sinh được hai đứa nhỏ béo khoẻ sao.” Giọng cậu càng ngày càng nhỏ, càng nói thì càng thiếu tự tin.
“Dì Lan? Ý em là con dâu của dì Lan cũng bị bắt mang đến đây sao?!” Trình Nặc sợ đến toát mồ hôi lạnh, ngày thường đi dạy cô hay gặp cô gái gầy gò đứng trên sườn núi phía xa nhìn cô, cô còn nghĩ đó chỉ là một thôn nữ nhàn rỗi đang nhìn mình, không ngờ cũng là cô gái bị lừa bán.
Cô gái ấy thường xuyên nhìn nàng là đang nhìn cái gì?! Cái nơi khắc nghiệt này không có người xứ khác đến chứ đừng nói đến cô gái đến từ thành phố lớn Hàng Châu, có phải sự xuất hiện của cô giúp cô ấy dấy lên hy vọng?
Khi đối mặt với hiện thực, đột nhiên Trình Nặc cảm giác lưng như bị kim chích, rốt cuộc cái thôn này có bao nhiêu phụ nữ bị lừa bán đến?
“Chú Lý, ủy ban thôn, họ sẽ xử lý chuyện này!” Trình Nặc kéo Hứa Đồng Chu đi xuống sườn dốc, nạn buôn người công khai trắng trợn như vậy chắc chắn sẽ bị nghiêm trị, cho dù không trừng trị cũng có thể giúp cô gái đó về nhà.
Nhưng Hứa Đồng Chu ôm chặt cô, không cho cô cử động dù chỉ một tấc, “Bỏ đi chị! Cho dù chị có về quê khiếu nại cũng không ai quan tâm!” Cậu sợ Trình Nặc làm lớn chuyện nên hơi cao giọng.
Trình Nặc chết điếng người, không thể tin nổi lời Hứa Đồng Chu nói, chuyện này đã sớm là bí mật công khai của toàn thôn sao?
Cô hơi rùng mình… Rốt cuộc nơi cô lựa chọn để đi dạy tình nguyện lại là cái chốn ma quỷ gì thế này?
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 45](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)