Bìa [ĐGECHE] – Chương 44
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 44

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1567 từ · 7 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 44

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Lúc này cả hai đều đã thoả mãn, Trình Nặc nằm trọn trong vòng tay cậu, nhưng cũng không có vẻ mệt mỏi, lại ôm nhau hồi lâu, Hứa Đồng Chu vẫn cảm thấy hơi tủi thân vì chị thúc giục cậu bắn ở bên ngoài nhưng lại không dám nói ra, chỉ có thể cất giấu nỗi buồn trong lòng.

Trình Nặc lại không để ý, vô tư nói chuyện với cậu, hỏi cậu về chuyện ở công trường, dự định sẽ ăn Tết ra sao.

Sau khi trả lời từng câu hỏi của cô, Hứa Đồng Chu lại làm nũng quấn lấy Trình Nặc, muốn cô phải bảo đảm sau kỳ nghỉ đông sẽ quay lại đây, cũng không được quên cậu.

Chị là cá trong biển khơi, cậu lại là con cóc chưa bao giờ ra khỏi ao nhỏ, cậu thực sự không có lòng tin có thể giữ được chị, cậu sợ chị sẽ quên mình… huống chi chị cũng đã từng yêu người khác, cậu cực kỳ sợ hãi một khi chị rời đi sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.

Trình Nặc không nhịn được bật cười, “Em yên tâm đi, việc tình nguyện này không phải muốn đi là đi được, cũng không phải không muốn đi là không đi nữa, để được thông qua công tác giảng dạy ở vùng cao phải trải qua nhiều  tầng xét duyệt, chị sẽ quay lại, em yên tâm.” Cô an ủi thiếu niên, cũng không có ý định phá vỡ kế hoạch đã định.

“Còn em đó, sang năm là em đã 20 rồi, em có nghĩ đến sau này sẽ đi theo con đường nào không? Hay cứ đi theo công trường như thế này?”

Chuyện cô có thể giúp Hứa Đồng Chu cũng không nhiều lắm, ngoài sự động viên về mặt tinh thần, cô cũng không có sự giúp đỡ thực chất nào cả.

Mặc dù cô từng nghĩ đến việc đưa cậu đến Giang Nam phát triển, nhưng sau khi tỉnh táo lại, cô nhận ra chàng trai này không có lý do gì để đi theo cô, cô cũng không biết lấy thân phận gì để dẫn cậu ra ngoài.

Vì vậy mọi việc vẫn cần sự nỗ lực của chính cậu.

Hứa Đồng Chu nghe cô nói xong thì hơi trầm mặc, cậu biết công việc ở công trường chẳng là gì cả, dù có làm việc chăm chỉ cày cuốc cả năm cũng không tiết kiệm được bao nhiêu tiền, cậu cũng từng nghĩ nói với Trình Nặc, đi theo cô đến thành phố tìm việc làm, nhưng lòng mặc cảm trong nội tâm và nỗi sợ hãi thế giới bên ngoài đã ngăn cậu nói ra… Dù sao thì 19 năm về trước, cậu chưa từng nghĩ đến sẽ gặp được Trình Nặc.

“Chị ơi, chị thích em thêm một xíu đi, chỉ một chút thôi là đủ rồi, em sẽ cho chị thấy thành quả của mình.”

Cậu không biết phải bày tỏ tâm tư của mình như thế nào, chỉ có thể hèn mọn cầu xin tình yêu của cô, cậu cần sự động viên của cô, chỉ cần cô thích cậu, cậu nhất định sẽ dựa vào tình cảm đó để phấn đâύ làm những việc mà người bình thường không thể làm được.

Trình Nặc hơi sửng sốt, sau đó phản ứng rất nhanh, nhẹ nhàng hôn lên môi dưới của cậu, “Ừ… Chị thích em nên em phải cố gắng nhé.”

Cô không nói dối, cô thích cậu, nhưng lý trí của cô lại chiếm thế thượng phong.

Hứa Đồng Chu hơi kích động, hôn lại lên môi Trình Nặc, “Thật sao? Chị không lừa em chứ?”

Trình Nặc khẽ cười, “Không lừa em đâu, chị thích em.” Cô vừa nói vừa hôn cậu, lặp đi lặp lại câu nói thích cậu.

Hứa Đồng Chu sao có thể cưỡng lại được cám dỗ như vậy, cậu buông môi Trình Nặc ra, lật người lại đè cô xuống, “Chị, làm thêm lần nữa… Em lại cứng rồi.”

Ngày hôm sau Trình Nặc tỉnh dậy với đôi mắt sưng lên, cô biết hôm nay cuối tuần, Hứa Đồng Chu ăn trưa xong phải vội vàng quay lại công trường, nên cô cố chịu đựng một thân đau nhức rời khỏi giường.

Vương Quế Chi đang nấu ăn với Hứa Đồng Nhạc, Hứa Đồng Chu thì chà đôi g͙iày cao su cho sạch để chuẩn bị rời đi.

Nhìn thấy Trình Nặc bước ra, cậu nở nụ cười rạng rỡ, có lẽ là cuộc trò chuyện đêm qua đã khắc sâu vào tâm trí cậu, tuy biết  sắp tới Trình Nặc sẽ tạm thời trở về nhà nhưng cậu có vẻ cũng đã yên tâm hơn, không còn sợ hãi như trước nữa.

Thấy cô vừa ra tới thì cậu lập tức nắm tay cô, kéo cô đến sườn đồi phía sau, nói sẽ hái cam đường cho cô, đây là loại trái cây phổ biến nhất vào mùa đông miền Tây Nam, quả nhỏ màu cam cam, ăn một múi đã thấy ngọt ngào đến tận tim.

Trải qua một đêm hoan ái cuồng nhiệt, lúc đi đùi tɾong vẫn hơi đau nhức nên cô không thể theo kịp bước chân của cậu, hai người chỉ có thể đi từ từ, rừng cam dại cách vách dốc không xa, đi được một đoạn thì Trình Nặc muốn nghỉ ngơi một chút, dọc đường họ có đi ngang qua một số nhà.

Hứa Đồng Chu điều chỉnh tốc độ theo bước chân của cô, cứ ba bước thì quay lại nhìn lại, ánh mắt đầy nét cười.

Hai người vừa đi về phía rừng cam vừa nói chuyện phiếm, đến một ngã ba đột nhiên nghe thấy tiếng khóc của một cô gái phát ra ở một ngôi nhà ven đường, tiếng khóc khản đặc thê lương như cô ấy dùng hết sức để gào thét, theo sau là tiếng một gã đàn ông đang nhục mạ chửi bới kèm theo âm thanh vật thể va chạm như tiếng đánh đập, chăm chú lắng nghe thì là tiếng nắm đấm mạnh vào ngực.

Sắc mặt Hứa Đồng Chu khẽ thay đổi, xoay người nắm chặt tay Trình Nặc rẽ vào hướng khác, lại bị Trình Nặc vùng tay ra không muốn đi, “Tiếng gì đó? Là tiếng đánh người phải không? “

Hứa Đồng Chu gật đầu đại, “Đi thôi chị, không cần quan tâm mấy cái đó.” Cậu không muốn Trình Nặc nghe thấy âm thanh đó nên vội vàng muốn kéo cô đi.

Trình Nặc đứng đó sững sờ tɾong chốc lát, tiếng đánh đập mắng chửi tɾong nhà đó truyền ra càng lúc càng lớn, cô muốn đi can ngăn lại biết rõ thân phận của mình… Nghĩ đến Trương lưng gù, cô đã hiểu dân quê không hiền lành như vẻ bề ngoài, cô quản không được, cũng không có tư cách để quản…

Trình Nặc mím môi, cắn răng định làm bộ như không nghe thấy gì, đang tính cất bước thì đúng lúc này cô gái trong nhà vẫn luôn thút thít khóc thảm đột nhiên lên tiếng, giọng nói khàn khàn hét lên: “Thả tôi ra…Tôi sẽ cho ông tiền!”

Câu nói này làm Trình Nặc chết lặng tại chỗ, đây là…giọng nói vùng Giang Nam! Cô nghe hiểu được!

Cô nhanh chóng động não, ở nơi khỉ ho cò gáy chim cũng không muốn ị này, cô đã trải qua biết muôn vàn khó khăn mới đến đây làm giáo viên tình nguyện, làm gì có cô gái Giang Nam lại một mình chạy đến đây? Tiếng đánh đập lớn như vậy là đang đánh vợ mình sao? Không thể nào! Cô không có ý phân biệt vùng miền nhưng cô chắc chắn muốn gả đến đây! Câu nói lúc nãy của cô ấy có ý gì? Thả cô ấy ra cô ấy sẵn sàng đưa tiền?

Trong nháy mắt Trình Nặc hiểu ra chân tướng, hất tay Hứa Đồng Chu ra, lao về phía ngôi nhà kia với tốc độ cực nhanh làm Hứa Đồng Chu không phản ứng kịp.

“Chị!” Cậu lên giọng gọi cô, đôi chân dài đuổi theo cô, kéo cô lại, ôm chặt cô vào lòng không cho cô cử động.

“Chị đừng quan tâm đến chuyện này!” Lần đầu tiên cậu nói chuyện với cô với thanh âm run run.

Trình Nặc bị cậu ôm vào lòng, giãy giụa hồi lâu, cuối cùng cũng ngừng vùng ra, “Thả chị ra! Trong đó sắp đánh chết người rồi!”, cô lớn tiếng nói.

Hứa Đồng Chu sợ mình nói không hay làm cô lại lao ra ngoài nên trầm mặc không nói, cậu nắm tay cô kéo đến sườn đồi ở ngã ba đường…

“Hứa Đồng Chu, em làm sao vậy?! Em không thấy cô gái bên tɾong nhà đó sắp bị đánh chết sao? Em không dám quản nhưng chị dám!” Trình Nặc giãy giụa, đứng bên đường hét lên.

Nhưng Hứa Đồng Chu không nhìn cô dù chỉ là một cái liếc mắt, tập trung kéo cô đi hoài đến tận rừng cam mới buông tay cô ra, đến nơi cả hai người đều thở hổn hển, cậu vẫn không nói được một lời.