Bìa [ĐGECHE] – Chương 43
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 43

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1647 từ · 7 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 43

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Đêm nay hai người làm rất tận hứng, côn thịt giã mạnh vào tɾong, nơi giao hợp khít khao siết chặt lấy nhau làm họ nhiều lần đạt cao trào, bộ ngực mềm mại tuyết trắng của cô gái bị bàn tay thô ráp của chàng trai nhào nặn thành nhiều hình dạng khác nhau.

Nhờ tiếng mưa to rào rạt đêm đông, giờ phút này cô đã có thể rên la thỏa thích, đây quả là một khoảnh khắc xa xỉ, hai người phát sinh quan hệ đã gần nửa năm, dù làm tình mãnh liệt đến mức nào cô cũng chỉ có thể cố nuốt nào trong để không phát ra tiếng nỉ non đánh thức người ngủ cách vách, chỉ có vào những đêm mưa, họ mới có thể thỏa thích phát tiết không kiêng nể gì.

Chiếc giường gỗ cũ kỹ kêu cọt kẹt trước luật động điên cuồng của chàng trai, Trình Nặc dang hai chân nghênh đón sự ra vào cậu, mỗi cú giã vào của cậu đều làm cô sảng đến loạn ngôn, nức nở nỉ non, những lời con dâm từ diễm ngữ tuôn ra từ miệng cô như liều thuốc kích dục, làm thiếu niên thọc vào rút ra càng thêm hung hăng.

“Chị ơi, chị có nhớ em không?” Cậu hơi hét lên, hạ thân đưa đẩy mạnh bạo.

Trình Nặc lắc đầu, ngón tay vuốt ve bờ vai gầy rắn chắc của chàng trai, “Nhớ… Ừm… Ngày nào cũng nhớ.”

Lời nói của cô có thật có giả, nhưng không thể phủ nhận thỉnh thoảng nửa đêm mộng tỉnh cô sẽ vô thức nghĩ đến nụ hôn ngây ngô của thiếu niên.

Hứa Đồng Chu nhận được câu trả lời khẳng định của cô, tɾong lòng kích động khó tả, tiếp tục hỏi: “Sao chị lại nhớ em? Chị…có phải chị nhớ lúc em chịch chị không?” Tiếng mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, làm lá gan của cậu cũng lớn hơn, dám nói nói ra những điều trước đây không dám nói, cậu muốn hỏi cho rõ ràng.

Tuy cậu tự ti nhưng nhưng cậu cũng là đàn ông, có bản năng chiếm hữu cô gái mình yêu, kỳ nghỉ đông ngày càng đến gần, cuộc trò chuyện hôm nay của cô và Vương Quế Chi khiến cậu cảm thấy vô cùng khó chịu, cậu cần chị cho cậu một sự đảm bảo, nếu không cậu không biết mình sẽ sống như thế nào tɾong hai tháng không có chị.

Trình Nặc bị tình dục làm lý trí tan rã, bị lời dâm uế của cậu khơi dậy ham muốn tính dục nguyên thủy ở tầng sâu nhất tɾong nội tâm, cô vòng tay qua cổ chàng trai, đôi chân trắng nõn dang rộng, “Nhớ em, ừm… Ngóng em về mỗi ngày… để làm…”

Những lời tán tỉnh thô tục lọt vào tai hai người, kích thích những xúc tu cuối cùng nhất của dây thần kinh cảm giác, cậu tiến vào ngày càng sâu hơn, thế công như chẻ tre cậu, cố gắng dung nhập vào cơ thể cô gái.

Cậu thở hổn hển, không ngừng đòi đáp án, liên tục hỏi những câu như: Chị sẽ nhớ em chứ? Chị sẽ quay lại chứ? Liệu chị có quên em… Và chị có thích em không?

Hình ảnh thôi tình và lời nói kích thích Trình Nặc, đầu cô lắc lư như trống, khóe mắt rưng rưng nước mắt, đôi mắt hơi nheo lại, nhiệt tình đáp lại ái muội dây dưa, cũng không trả lời đúng câu hỏi của cậu: “Chị luyến tiếc em…”

Kỳ thật cô cũng từng hoảng loạn, tình cảm của cô dành cho Điền Mục ba năm vẹn nguyên, cô vốn tưởng rằng tình yêu của mình kiên cố không thể nào phá vỡ, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình cũng bị phản bội, hơn nữa chính mình cũng không trung trinh như bản thân tưởng tượng, vừa quay đầu liền làm chuyện tình ái với chàng trai nhà nông… Tự cảnh báo bản thân bao nhiêu lần, cùng với sự tự tin của mình, trước nay cô chưa từng nghĩ mình sẽ động tâm với thiếu niên, bây giờ đột nhiên đối mặt với câu hỏi của cậu, Trình Nặc không ngờ mình lại không nói nên lời.

Cô có cảm giác không nỡ khi rời xa cậu, sự tiếc nuối ấy mỏng manh như sợi vải mỏng bị gió xuân thổi bay, cô căn bản không nắm bắt được, thậm chí cô cũng không để ý đến nó, chỉ có nhịp tim đập nhanh hơi xíu, còn lưu tại dư âm cảm xúc ấy.

“Em thích chị… Chị, chị cũng thích em đi!” Cậu đổi tư thế, xâm nhập vào cơ thể cô từ phía sau, vươn cánh tay dài đến trước ngực cô, xoa bóp bộ ngực trắng nõn, cậu áp môi vào tai cô, yêu cầu cô đáp lại mình.

Trình Nặc giật mình khi bị thay đổi tư thế đột ngột, cô quỳ trên giường, bị chàng trai nắm quyền chủ động, cô quay đầu hùa theo lời thiếu niên nói, chủ động vươn đầu lưỡi quấn lấy môi chàng trai, nước bọt trong miệng chảy xuống cằm, cô ậm ờ hồi lâu mà vẫn chưa nói được lời nên nói.

Tất nhiên Hứa Đồng Chu không hài lòng với sự im lặng của cô, cậu trực tiếp quỳ xuống, ôm vòng eo thon thả của cô, giã vào mạnh bạo: “Chị, nếu chị thích em bị em làm thì chính là thích em…”

Trình Nặc bị cậu nâng lên không quỳ được, khuỷu tay chống trên giường mềm oặt hạ xuống, chỉ còn lại cặp mông trắng nõn săn chắc đang nhổng lên, mông run rẩy kịch liệt trước sự xâm nhập mạnh bạo của chàng trai.

Khoáı cảm sung sướng như vậy ai có thể cưỡng lại được?

Hai tay ở phía sau, miệng không tự chủ được nói lung tung.

“Chị thích em. Rất thích… Nhanh một chút…”

Hứa Đồng Chu nghiến răng, vòng eo thon căng cứng, lòng bàn tay thô ráp nóng bỏng ôm chặt lấy eo cô gái, hạ bộ cắm trọn vào bên trong cơ thể cô, sau khi nhận được câu trả lời và đòi hỏi của cô gái, cậu càng không kiêng nể gì cắm vào rút ra càng thêm mạnh bạo.

Vòng eo săn chắc của chàng trai uốn cong lại như eo chó đực, dùng hết sức lực đâm vào.

Đột nhiên cậu xuyên qua tầng cuối cùng tɾong cơ thể cô gái, đi theo đó là  tiếng hét chói tai ngắn ngủi của cô, cuối cùng côn thịt cậu cũng chạm đích mắc kẹt tại đó.

Cú giã vào thô bạo cuối cùng làm thân trên vốn đã mềm nhũn của cô đột nhiên trở nên căng ra, ngay cả tɾong thời tiết tháng 12 mà cô vẫn đổ mồ hôi nóng.

Khe thịt mềm mại chật hẹp bị cắm muốn vỡ ra, khoảnh khắc vật căn được kéo ra, phần thịt đỏ bên tɾong cô gái cũng theo đó lộ ra, xuân dịch trào ra khỏi khe hở dính nhớp bắn đầy lên lông mu của thiếu niên, lại theo cọ xát của cậu lan khắp cặp mông trắng nõn của Trình Nặc.

Chiếc mông căng tròn vểnh lên có xu hướng sắp sụp xuống, lại bị bàn tay của chàng trai cố định chắc chắn, cặp bồng đào lại run rẩy dữ dội trước cú va chạm mạnh mẽ của cậu.

Cậu cày cấy tàn nhẫn đến nỗi không nhận ra vòng eo của cô đang chuyển sang màu đỏ tím vì bị cậu véo, thiếu niên hưng phấn đến mức phát ra những tiếng hừ hừ thoải mái tựa như dã thú nhuốm đầy hoả dục.

Cô cảm thấy mình sắp bị tan vỡ thành từng mảnh, ngón tay không tự chủ được co giật, cả khuôn mặt vùi vào trong gối, không biết là do quá kích động hay là do bị gối làm cho ngạt thở mà phát ra một tiếng rên trầm khàn như bị bóp nghẹt.

Dường như cô bị chạm đến chỗ mẫn cảm, đột nhiên vặn eo giãy giụa, nhưng chàng trai đã đè lại cố định người cô, ra sức giã vào bên tɾong cô như chiếc máy đóng cọc, dùng toàn bộ sức lực bình sinh để nắc cô.

Cô thực sự không thể chịu đựng được nữa, nghiến răng cắn chiếc gối, không còn phát ra tiếng thở hổn hển nữa, chiếc cổ trắng như tuyết nổi gân xanh, cảm thấy chỉ một giây nữa thôi tiểu huyệt sẽ bị người đàn ông đó cắm nát, động tác quá ma͙nh làm cánh hoa bắt đầu co rút lại, thiếu niên hoàn toàn phát điên, ngón tay nhéo nhéo cặp mông mịn màng của cô, vết cào trên làn da hiện rõ như muốn ăn sâu vào da thịt cô, vòng eo cậu lại uốn cong như một con chó đực tăng tốc luật động, co giật, run rẩy không thể kiểm soát, sắp tới, cậu sắp bắn.

Vào thời điểm mấu chốt nhất, lý trí của cô gái đột nhiên quay về, cô hoàn hồn nói với cậu: “Đừng bắn ở bên trong!”

Hai mắt thiếu niên đỏ bừng, đang làm cực kỳ sướng thì bị cô đột nhiên bị cắt ngang, trong lòng chợt cảm thấy tủi thân, cậu nắm lấy mông cô, vừa nhéo vừa đâm vào.

“Em biết!” Giọng cậu trầm thấp, xương mu ấn vào môi âm hộ cô, sau hàng chục cú thúc vào mạnh bạo, cậu nhanh chóng rút ra, một dòng tinh dịch nóng hổi đặc sệt bắn thẳng vào cặp mông đỏ ửng của cô.