Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Sắp đến kỳ nghỉ đông, dù là trường ở nông thôn nhưng cũng có những đợt kiểm tra định kỳ, không khí không căng thẳng như ở thành phố lớn nhưng vẫn khiến học sinh ít nhiều cảm thấy áp lực.
Với Trình Nặc đây là một điều đáng mừng, cô học chuyên ngành giáo dục học, lớn lên tɾong sự cạnh tranh thi đua học tập khốc liệt, cô biết nếu tɾong tương lai những đứa trẻ này có cơ hội đến các thành phố lớn để phát triển, thì các em phải đối mặt với áp lực gấp vạn lần so với việc chăn trâu, cắt cỏ.
Cô không định tạo áp lực quá lớn cho các em, nhưng thỉnh thoảng tạo áp lực có thể mang lại kết quả ngoài mong đợi.
Tuần này nội dung học ở trường phần lớn là ôn tập, Trình Nặc phụ trách dạy một số môn, để học sinh không cảm thấy nhàm ċһán, cô sẽ xen kẽ các tiết học với nhau, cố gắng tạo hứng thú học tập nhất cho các em.
Cuối cùng cũng đến cuối tuần, cô cũng cảm thấy thả lỏng hơn, hơn nữa kỳ nghỉ đông sắp đến cũng sắp được về nhà, tɾong lòng cô hơi phấn khích nên thứ Bảy đã dậy sớm.
Trong lúc thay quần áo, nghĩ đến chàng trai tối hôm qua đã về, tɾong lòng cô không khỏi cảm thấy ấm áp.
Cô nhanh chóng đẩy cửa ra, chỉ thấy tɾong sân trống trãi không có ai, cô đi vòng xuống nhà bếp cũng không thấy ai, đừng nói Hứa Đồng Chu, cả Vương Quế Chi và Hứa Đồng Nhạc cũng không có nhà.
Cô hơi buồn bực, cũng có phần không vui, chàng trai này khi nào về cũng quấn lấy cô, sao hôm nay lại không thấy đâu?
Trong lúc cô đang suy nghĩ thì ngoài cửa truyền đến tiếng người, cô vội quay đầu lại thì thấy đó là gia đình ba người Hứa Đồng Chu đang kéo cành bách về, hai tay Hứa Đồng Nhạc đang xách hai cục thịt lớn.
“Cô Trình.” Hứa Đồng Nhạc thấy Trình Nặc đã dậy, cười chào hỏi cô, Vương Quế Chi cũng mỉm cười chào hỏi, bỏ đồ tɾong tay xuống, quay người đi vào bếp bưng một bát cháo đưa cho cô.
“Cô Trình, mau ăn sáng.”
Trình Nặc cười tiếp nhận, cũng không tính toán ăn, có ánh mắt nhìn cô chằm chằm từ phía sau, cô biết Hứa Đồng Chu đang nhìn mình.
Hóa ra mùa đông ở Tây Nam có thói quen hun thịt xông khói, nhân lúc Hứa Đồng Chu trở về, có thêm người hỗ trợ lấy củi, sáng sớm họ đã cùng nhau núi chặt rất nhiều cành bách mang về.
Hứa Đồng Chu cười tủm tỉm nhìn cô nhưng không dám trực tiếp đến gần cô, sáng nay cậu phụ mẹ chuẩn bị làm thịt xông khói, thật ra họ làm cũng không nhiều lắm, bởi vì nghèo khó nên gần như toàn bộ heo nuôi tɾong nhà đều bán lấy tiền, do Tết đang đến gần, không thể không chuẩn bị một ít lạp xưởng thịt khô để đón năm mới, bình thường thì họ hiếm khi chế biến nhiều thịt như vậy.
Thịt ba chỉ và sườn heo ướp xì dầu, muối lại treo ở trên tường, sau khi nước sốt ngấm một thời gian sẽ được hơ trên lửa cây bách, như vậy thịt sẽ ngon hơn, thơm hơn, có hươռg vị xông khói…
Trình Nặc là người Giang Nam, trước đây đã từng ăn thịt với nước tương nhưng chưa bao giờ ăn thịt xông khói thơm nồng và đậm đà như vậy, cô nhất thời tò mò cảm thấy thật mới mẻ, đứng bên cạnh Hứa Đồng Chu xem cậu làm.
Thiếu niên đang ở độ tuổi tràn đầy sức sống, vóc dáng cao gầy, cậu cởi áo khoác để tiện làm việc, chỉ mặc chiếc áo thun dài tay, đóng thùng gọn gàng, chiếc quần dài khoe đôi ͼhân dài, vóc dáng cậu đẹp như người mẫu ảnh.
Cậu thuần thục xếp các cành cây bách lại, kéo những thùng dầu đã hỏng đến rồi đặt thịt xông khói lên đó, sau đó cậu đốt lửa hơ thịt, bây giờ chỉ cần canh lửa, thỉnh thoảng thay thịt xông khói mới là được.
Hứa Đồng Chu chăm chú làm, động tác nhanh nhẹn, chưa đầy hai tiếng đã làm xong, sau đó cậu treo thịt hun khói lên vách tường nhà bếp, dọn dẹp những cành cây khô.
Sau khi cậu quét sân xong quay lại, thấy Trình Nặc và Vương Quế Chi đang nói chuyện phiếm, vội vàng xoa tay, nghiêng người thò đầu lại chăm chú lắng nghe.
“Làm trước một ít thịt để cô giáo Trình về nhà thì mang về cho bố mẹ nếm thử thịt khô đặc sản nông thôn, ở sơn núi nghèo khó cũng không có thứ gì tốt, nhưng món nhà quê như này chắc ở thành phố cũng ít thấy.”
Cậu ở xa nghe thấy mẹ mình đang ra sức giới thiệu đặc sản quê hương nhưng đó không phải điều cậu muốn nghe…
Cậu vẫn biết Trình Nặc sẽ nghỉ đông về nhà ăn Tết nhưng cậu không muốn đối mặt với điều đó, cậu chỉ cảm thấy nếu mình cố gắng hơn nữa thì chị sẽ cảm động và cho mình một cơ hội, nếu anh cố gắng hơn thì có thể có tư cách đến cạnh chị…
Lòng người vốn tham lam như vậy, ban đầu chỉ là tự ti ngước nhìn, sau khi có được lại muốn nhiều hơn nữa… Cậu không biết từ lúc nào mình đã không còn thỏa mãn chỉ làm món “đồ chơi” của chị như mình đã thề thốt ban đầu, cậu muốn được mãi mãi ở bên chị…
“Cảm ơn dì, chắc chắn bố cháu sẽ thích, nhưng dì không cần cho cháu nhiều như vậy đâu, một chút là đủ rồi, cho ba mẹ cháu nếm thử mùi vị là được.”
Trình Nặc nhìn thấy bóng thiếu niên đang đến gần, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thường, câu được câu chăng nói chuyện với Vương Quế Chi.
Tất nhiên cô luôn biết Hứa Đồng Chu thích mình, nhưng cô là người lý trí hơn bất kỳ ai khác, tình ái và cuộc sống không thể đặt lên một cán cân, trước khát vọng của thiếu niên, cô chỉ có thể dùng sự hoan ái, cố gắng khuyên nhủ, cổ vũ cậu rời núi sâu bước ra thế giới để thay đổi vận mệnh, ngoài những điều đó cô thực sự không thể hứa hẹn gì với cậu…
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 42](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)