Bìa [ĐGECHE] – Chương 41
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 41

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1053 từ · 5 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 41

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Có vẻ Trình Nặc ngủ say, không phát hiện có người đi vào. Hứa Đồng Chu nương theo ánh trăng nhìn cô, môi cong lên, nhanh chóng cởi quần áo, chui vào chăn của cô.

Chăn bông của cô ấm áp thơm phức, Hứa Đồng Chu ôm lấy eo Trình Nặc từ phía sau, ghé vào tai cô gọi lần nữa: “Chị… em về rồi.”

Trình Nặc khẽ động người nhưng không có phản ứng gì, Hứa Đồng Chu mất mát thở dài, ban ngày chị làm gì, sao có thể mệt như thế này?

Cậu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô gái, vươn lưỡi liếm láp tai nhỏ của cô.

Trình Nặc ngủ rất ngon, cái lạnh ẩm ướt ở nơi này làm cô cuộn tròn mình tɾong chăn bông ấm áp, lúc ở Hàng Châu mùa đông cũng lạnh nhưng cô không có cảm giác lắm, nhưng ở vùng quê nghèo nàn này, ngoài công việc lên lớp mỗi ngày, bình thường cô gần như không có thứ gì để tiêu khiển, khi rảnh rỗi sẽ ngồi nghĩ đủ thứ, cuộc sống đơn điệu này còn tận nửa năm nữa… Thật ra cô đã hối hận vì lựa chọn Diệp Công thích rồng này*.

*Diệp công thích rồng: Thành ngữ Trung Quốc chỉ những người bề ngoài thì tỏ vẻ say mê điều gì đó nhưng bên trong thì không.

Buổi tối đi ngủ sớm, được chăn bông ấm áp an ủi, cô nghĩ một trong những lợi ích ít ỏi khi sống ở đây là sinh hoạt rất lành mạnh, không bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố bên ngoài, cô không còn thức khuya nữa, mỗi ngày đều có thể đi ngủ sớm dậy sớm.

Cô đang ngủ say thì bị cảm giác nhột nhột trong tai đánh thức, cảm giác này rất quen thuộc, nhưng cô vẫn đang rất buồn ngủ, mãi đến khi cảm nhận được hơi thở rõ ràng trên má mình mới đột nhiên tỉnh dậy.

“Cuối cùng chị cũng tỉnh.”

Ánh mắt Hứa Đồng Chu sáng ngời nhìn cô, sau khi thích ứng với bóng tối, cậu có thể nhìn thấy bóng dáng cô gái trong không gian tối tăm.

“Em về khi nào?” Trình Nặc tỉnh hoàn toàn, kinh ngạc trước sự xuất hiện đột ngột của chàng trai nằm bên cạnh, vừa rồi cô ngủ quá sâu nên lúc nói chuyện giọng nói hơi khàn khàn.

Hứa Đồng Chu ôm chặt cô, không chút do dự hôn lên môi cô, “Em vừa mới về, đi bằng đường núi, thật nhớ chị mà.”

Công trình đã bắt đầu được thi công, mỗi mắt xích đều đang được triển khai, không khí vội vã gấp gáp tràn ngập công trường, ban đầu nhà thầu không muốn để cậu về, nhưng cậu có thể thương lượng mọi thứ, ngoại trừ việc về nhà một lần một tuần. Thông Châu vốn là người rất thông minh, ngày thường có nhiều đóng góp, lại khá được lòng quản đốc nên ông ta cũng không còn cách nào, chỉ nhắc nhở vài câu rồi cho cậu nghỉ một ngày, nhưng cậu phải làm xong hết công việc trong ngày mới được về. Cậu làm đầu tắt mặt tối đến 20 giờ, đi đường núi từ công trình đến thôn Bạc Châu mất hơn 4 tiếng. Trời cũng đã tối đen nhưng cậu chờ không kịp, cũng không muốn chờ, đường núi thì sao, cậu vội vàng lao vào phòng tắm công cộng, tắm rửa rồi về nhờ.

Cậu đi một lèo không dừng nghỉ giữa chừng, bình thường đường núi đi hơn 4 tiếng thì cậu chỉ mất 3 tiếng rưỡi đã về đến nhà, rồi lại  bị Vương Quế Chi “chặn lại”, loay hoay một hồi đã đến rạng sáng.

Trình Nặc không biết mấy giờ rồi, bị cậu ôm trong lòng, cơn buồn ngủ vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, mơ màng rúc vào cổ cậu.

“Buồn ngủ quá…”

Cô khẽ nói, hơi thở của cô phả vào hầu kết của Hứa Đồng Chu, hơi ngứa.

Cậu có thể tưởng tượng ra đôi môi đỏ mọng hơi chu lên, bộ dáng làm nũng dễ thương của cô.

“Vậy chị ngủ đi… Em ôm chị.” Nội tâm Hứa Đồng Chu vui mừng, mặc dù dục hỏa đã sớm dâng lên nhưng cậu cũng không đành lòng làm chị khó xử, nếu chị muốn ngủ thì cậu sẽ để chị ngủ đủ giấc, chỉ cần nhìn thấy chị là cậu đã hạnh phúc rồi.

Tóc Trình Nặc cọ vào lồng ngực cậu, cô nhắm mắt khẽ thì thầm: “Ở công trường có mệt không?”

“Không ạ, ở công trường bữa cơm có thịt rau, còn được phát quần áo, không cần tốn tiền, chỉ mất nhiều công sức nhưng cũng đỡ hơn làm ruộng rất nhiều, không mệt.” Trong lòng cậu cảm thấy ngọt ngào, vui vẻ vì chị quan tâm mình.

Trình Nặc đặt tay lên người cậu, cơn buồn ngủ lại bắt đầu nhấn chìm cô, “Không mệt là được rồi… đừng ngây ngốc chỉ biết dùng sức, em nên đi theo thợ lành nghề học hỏi thêm các kỹ thuật nâng cao.”

Giọng nói của cô càng lúc càng chậm, trong lòng cô, lời khuyên nhỏ nhẹ này chỉ là sự quan tâm của một người chị dành cho em trai.

“Dạ, em biết rồi.” Hứa Đồng Chu trả lời cô, cậu biết dựa vào sức lực để kiếm sống không phải là kế sinh nhai lâu dài, cậu nghiêm túc học hỏi các kỹ thuật của các kỹ sư, nếu có thể, cậu định đi theo chú Trương quản đốc sau khi làm xong công trình này.

Hai người cùng im lặng, tɾong bóng tối yên tĩnh đó, Hứa Đồng Chu ôm lấy cô gái mềm mại ấm áp, nơi nào đó hơi ngo ngoe rục rịch… Nhưng cô đang ngủ, cậu không dám mở miệng.

Trình Nặc biết cậu đang nghĩ gì nhưng cô vẫn rất buồn ngủ, hơi lười vận động, “Hứa Đồng Chu…”, cô khẽ gọi cậu.

“Em đây…”

“Đêm nay cho chị khất nha, ngày mai rồi làm.” Cô cúi đầu nhắm mắt nói, giọng điệu có chút làm nũng… khiến chàng trai đỏ mặt.