Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Hứa Đồng Chu về nhà khi nào cũng mang theo nhiều thứ, lúc thì đồ ăn, lúc thì đồ gia dụng, nhưng phần lớn đều là cho Vương Quế Chi và Hứa Đồng Nhạc, đến Trình Nặc thì cậu không biết nên mua cái gì.
Cậu biết Trình Nặc là cô gái thành phố, không để mắt đến mấy thứ đồ ở quê, cho dù có mua cũng có thể hợp ý của Trình Nặc nên cậu quyết định không mua gì cả, trừ số tiền đưa cho mẹ ra, còn lại toàn bộ cậu đều cho Trình Nặc, dù cô có từ chối thế nào cậu cũng nhất quyết phải đưa cô cho bằng được.
Trong lòng Hứa Đồng Chu rất vui vẻ, cảm thấy mình là một người đàn ông làm lụng chăm chỉ để kiếm tiền được đưa hết cho vợ hiền.
Hôm nay là thứ Sáu, cậu xin nghỉ phép về nhà, mùa đông trời lạnh giá, lúc cậu về đến nhà đã gần nửa đêm, khi cậu mở cửa đã đánh thức Vương Quế Chi đang ngủ say, bà vội xỏ g͙iày ra ngoài nhìn thử thì thấy Hứa Đồng Chu, vội hâm nóng cơm cho cậu ăn.
Hai mẹ con ngồi vừa đợi bánh hấp nóng ở tɾong ßếp vừa trò chuyện, “Mẹ, bây giờ con có thể kiếm tiền mong đỡ đần được mẹ thêm chút, chưa đến hai năm, con nhất định sẽ trả hết nợ nhà mình.”
Hứa Đồng Chu xoa xoa tay, nói dự định của mình với Vương Quế Chi để mẹ yên tâm.
Cuộc sống ở nông thôn tuy nhàn nhã nhưng cũng rất áp lực, cậu bỏ học năm 14, 15 tuổi rồi bắt đầu làm ruộng, thu nhập cả năm của gia đình chỉ hơn 6.000 tệ, đừng nói đến trả nợ, nếu tình trạng này còn tiếp tục chỉ hứa đồng nhạc lên cấp 2 sẽ không thể đi học được nữa.
Hứa Đồng Chu không muốn em gái mình bỏ học, cậu đã hy sinh nên muốn sự hy sinh này mang lại nhiều thứ nhất.
Vương Quế Chi nghe lời cậu nói, cũng tỏ vẻ đã hiểu, nhìn thấy con trai vừa mới thành niên đã phải gánh vác gia đình nhiều như vậy, nếu nói không đau lòng thì là giả.
“Ừ trả nợ càng sớm càng tốt, tiết kiệm một ít tiền để cưới vợ, nhà sẽ càng đông vui. Chỉ cần mẹ còn sức, mẹ có thể giúp con chăm cháu.” Vương Quế Chi nhìn chằm chằm vào hơi nước bốc lên từ nồi hấp, nói về những mong đợi tɾong lòng mình.
Hứa Đồng Chu mới 19 tuổi, nhưng ở nông thôn nhiều người ở tuổi này đã có vợ, khi bà mang thai Hứa Đồng Chu, bố cậu chỉ mới ngoài 20 tuổi, chỉ cầm cậu có thể kiếm được tiền thì cũng sẽ dễ dàng cưới được vợ hơn.
Hứa Đồng Chu nghe xong lời nói mẹ thì im lặng tɾong giây lát, cũng không biết nên dùng lý do gì thể thoái thác, “Con chưa nghĩ đến chuyện lấy vợ, chờ hai năm sau còn ổn định hơn, kiếm được chút tiền rồi hẵng bàn đến chuyện này”.
Để con kiếm được nhiều hơn chút, nhiều hơn chút… đừng để con phải cưới cô gái mà con chẳng hề quen biết ở làng bên.
“Con còn chờ đến bao giờ? Con có biết tuần trước Hứa Quý Quân đã có vợ luôn rồi không, con định chờ đến khi mẹ chết mới đi tìm vợ sao?” Vương Quế Chi không vui lẩm bẩm, sau đó mở nắp nồi gắp mấy chiếc bánh bao ra đưa cho Hứa Đồng Chu.
“Hứa Quý Quân cưới vợ? Hồi nào á mẹ?” Hiển nhiên Hứa Đồng Chu không muốn tiếp lời Vương Quế Chi, cố ý tránh nặng tìm nhẹ hỏi chuyện khác.
Nhà Hứa Quý Quân cũng không xa nhà họ lắm, cũng coi là hộ nghèo ở thôn Bạc Châu, gia đình nghèo vậy rồi mà còn thích uống rượu, khi uống quá chén sẽ than trời trách đất. Thỉnh thoảng còn mượn rượu làm càn muốn đánh người ta, sắp qua tuổi 30 mà vẫn chưa tìm được vợ, gia đình họ vẫn luôn định tiết kiệm tiền mua cho hắn một cô vợ, một tuần không về hắn đã kết hôn rồi sao?
Vương Quế Chi qua lại phòng bếp, lấy một bát nhỏ đựng đồ ăn thừa tɾong tủ ra đặt lên bếp hâm lại, mang bánh bao tới cho Hứa Đồng Chu, “Cưới vợ gì chứ? Mới mua về hai ngày trước, mấy ngày nay bên đó có vẻ náo nhiệt, chắc cũng làm mất bàn nhỏ?”
Vương Quế Chi nói mập mờ nhưng Hứa Đồng Chu vừa nghe liền biết chuyện gì xảy ra, cậu không đáp lại lời nào, tɾong lòng lại có ngàn vạn suy nghĩ…
Cậu không muốn ăn nữa nên khuyên Vương Quế Chi vài câu, nhắc mẹ về phòng nghỉ ngơi trước, một mình Hứa Đồng Chu ở trong phòng bếp phát ngốc một lúc mới đứng dậy.
Những ngày ở công trường vất vả mệt mỏi, cậu đã cố tình đến nhà tắm tập thể tắm rửa trước khi lên đường, không ngờ đi giữa chừng trời lại bắt đầu mưa phùn, quần áo và tóc đều hơi ẩm ướt.
Cậu hít một hơi thật sâu, mở cửa phòng Trình Nặc, cửa đã khóa, nhưng lần trước khi rời đi cậu đã mang theo chìa khóa, đây là loại ổ khóa hình cầu kiểu cổ, chỉ cần ấn vào là khóa cửa ở tɾong, chỉ cần có chìa khóa thì trụ lò xo trụ sẽ có phản ứng mở khóa ra.
Cậu đi chậm lại, đến gần cô gái đang ngủ say trên giường.
Căn phòng rất thơm, từ khi cô chuyển vào, mùi hương trên cơ thể cô dần dần lan tỏa hết phòng, như có như không làm cậu trầm mê.
Cuối cùng cậu cũng đến được mép giường, cô gái nằm nghiêng ngủ, hai tay để ngoài chăn, Hứa Đồng Chu vươn tay chạm nhẹ vào móng tay của cô…
“Chị ơi, em về rồi.”
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 40](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)