Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Những lần gặp nhau luôn ngắn ngủi như vậy, và Trình Nặc đã ở thôn Hạ Tháp Mương khoảng 4 tháng.
Thấy ngày Tết Dương lịch sắp đến, dù ở khe suối xa rời nhân thế, vẫn tràn ngập hơi thở ngày hội, thậm chí ở cái làng quê chỉ có thể dựa vào nhau này, còn náo nhiệt hơn nhiều so với tình người bạc bẽo ở các thành phố lớn.
Có Trình Nặc bên cạnh, Hứa Đồng Chu vui mừng khôn xiết trong ngày Tết Dương lịch, nhưng khi biết sau Tết cậu phải về lại công trường, trong lòng lại không khỏi có chút mất mát.
Làm sao để tả tâm trạng của cậu lúc đó đây? Giống như một đứa trẻ thức dậy sau giấc ngủ trưa chủ nhật, vừa vui vẻ vừa buồn bã trải qua buổi chiều cuối cùng của cuối tuần.
Cậu đi chợ mua kha khá thịt và đường về, còn Trình Nặc không biết mua gì, đành bị đẩy kéo mà nhét lì xì cho Hứa Đồng Nhạc một cái. Tuy chỉ 880 tệ, cốt để lấy may mắn, nhưng trong mắt Vương Quế Chi đã là một món tiền lớn, khiến bà vừa xúc động vừa hổ thẹn không nói nên lời.
Đến tối, Hứa Đồng Chu càng thêm dữ dội. Một là sau ngày lễ cậu lại phải quay lại đội thi công, lòng cậu không muốn rời xa Trình Nặc; hai là hành động lì xì cho Hứa Đồng Nhạc của cô ít nhiều cũng khiến cậu đau lòng. Đối với cô, đó chỉ là số tiền móc ra tùy tiện, nhưng trong mắt cậu và Vương Quế Chi, đó đã là một khoản lớn.
Cậu tự ti nhưng cũng tự trọng, cậu thầm thề trong lòng, nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền, cũng sẽ cho người phụ nữ của cậu thật nhiều, thật nhiều tiền, sau này chỉ có cậu mới có thể lì xì cho cô!
Nửa tháng nay hầu như đêm nào cũng không ngừng ân ái, khiến Trình Nặc càng thêm say đắm. Những lời tỏ tình của người đàn ông trên giường khiến cô rất thích thú, đôi khi không tự chủ được mà chìm đắm trong đó. Khi đối mặt với việc người đàn ông sắp phải trở lại công việc, cô không hiểu sao cũng cảm thấy mất mát.
Đè nén cảm xúc trong lòng, cô và Hứa Đồng Chu lặng lẽ đi trên con đường mòn đầy đá tảng, đây là con đường nhất định phải đi qua để đến trường, hai người đã đi qua vô số lần.
“Chị ơi, lần này em nhất định sẽ không đi lâu đâu, nhất định sẽ về thăm chị mỗi tuần.” Hứa Đồng Chu cúi đầu đi, thỉnh thoảng lại đá những viên đá dưới chân.
Trình Nặc đi phía trước nghe cậu nói, nhẹ nhàng gật đầu, “Ừ, được.”
Cô thật ra có chút mong chờ ngày thiếu niên trở về… Nếu cậu thất hứa quá hạn, cô sẽ cảm thấy mất mát.
“Nhớ những gì em nói đấy nhé, nếu không… Hơn một tháng nữa em sẽ không gặp được chị đâu.” Cô vừa đi vừa nhẹ giọng nói.
Hứa Đồng Chu lập tức ngẩng đầu, “Không thấy chị? Có ý gì?” Cậu vội vàng nắm lấy cổ tay người phụ nữ, có chút dùng sức kéo cô lại phía sau.
Trình Nặc bị kéo có chút loạng choạng, “Nghỉ đông rồi, chị phải về nhà thôi.”
Cô nhìn vào mắt người đàn ông, đôi đồng tử trong veo sáng ngời, có thể phản chiếu khuôn mặt cô, nhưng nhìn qua lại mang theo nỗi buồn.
“Nghỉ đông…”
Hứa Đồng Chu lẩm bẩm nhấm nháp hai từ này. Đúng vậy, cô đến chưa đầy nửa năm, sắp đến cuối năm rồi, cô cần phải trở về.
“Vậy chị còn quay lại không?” Cậu vội vàng mở lời, nhưng lời nói đến miệng lại biến thành hỏi ngày trở về. Điều cậu thực sự muốn nói là “Đừng đi được không?”
Nhưng làm sao có thể giữ cô lại? Dù nghỉ đông này cô không đi, mãn hạn một năm, cô vẫn sẽ rời đi, cậu căn bản không giữ được cô, Hứa Đồng Chu chìm vào nỗi sợ hãi vô tận.
Cậu không giữ được cô, thôn Hạ Tháp Mương không giữ được bất cứ ai!
Ở công trường, cậu vốn không nói nhiều, nhưng những việc thầu khoán giao cậu đều làm tốt nhất, hoàn toàn không bao giờ đi đường vòng. Thậm chí đôi khi cậu còn ngẫu nhiên đưa ra ý kiến của mình, mang lại nhiều tiện lợi trong thi công.
Dần dà, cậu trở thành một trong những công nhân nông thôn mới được lòng người nhất trong đội thi công. Thậm chí đôi khi các kỹ sư khi bàn bạc một số vấn đề về quy hoạch địa phương cũng gọi cậu lên, hỏi ý kiến cậu.
Là người địa phương ở thôn Hạ Tháp Mương, Hứa Đồng Chu hiểu biết tình hình giao thông, dù là thâm sơn cùng cốc nào cậu cũng đã đi qua. Lại bởi vì nhiều năm trồng trọt, cậu hiểu biết rất rõ về chất đất địa phương, có cậu ở đó, không nghi ngờ gì đã giúp tránh được rất nhiều vấn đề.
Hứa Đồng Chu cần cù chịu khó, làm việc cũng chịu thương chịu khó, duy chỉ có một điểm, cứ đến cuối tuần là nhất định phải xin nghỉ về nhà. Đôi khi công trình gấp rút, công trường không muốn cho người nghỉ, nhưng dù phải đi về trong nửa ngày, cậu cũng nhất định phải về.
Những người quen biết cậu chỉ cho rằng cậu nhớ mẹ già và em gái còn nhỏ tuổi ở nhà, nhưng không biết rằng ngoài việc lo lắng cho hai người thân yêu đó, cậu còn muốn đi thăm một bông hoa cao quý trong lòng…
Người phụ nữ mà cậu ngày đêm nhung nhớ, lại sắp về nhà.
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 39](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)