Bìa [ĐGECHE] – Chương 38
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 38

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1273 từ · 6 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 38

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Trình Nặc luôn tự nhận mình là người chung tình, ba năm ở bên Điền Mục cô luôn một lòng một dạ với hắn, đột nhiên bị phản bội khiến trái tim cô tan nát, cho dù đã nửa năm trôi qua, đôi lúc nhớ đến những kỉ niệm đẹp của cô và Điền Mục, tɾong lòng cô vẫn bi thương phẫn uất như cũ.

Đối mặt với lời tỏ tình đột ngột của Hứa Đồng Chu, cô bất ngờ không kịp trở tay, dù cô vẫn chàng trai này thích mình nhưng cậu lại chưa bao giờ nói ra.

Trình Nặc cảm thấy bất an, cô không có thể đón nhận tình cảm của thiếu niên, chưa nói đến chênh lệch gia cảnh và nơi chốn, cho dù một ngày nào đó thiếu niên thực sự rời khỏi quê hương thì có bao nhiêu khả năng chuyện tình này tới bến?

Nhưng chính sự cách biệt rõ ràng đó làm làm cho cô hứng thú với cậu ngay lần từ đầu, mới mắc sai lầm vào thời điểm yếu ớt nhất…

Đêm nay, đối mặt với sự truy đuổi mạnh mẽ của Hứa Đồng Chu, thậm chí cô còn cảm thấy mình sắp bị lộ, nhưng cậu bá đạo đến mức không cho cô cơ hội để suy nghĩ, cuối cùng trong không khí cao trào đến đỉnh điểm, cô bị thiếu niên ép thốt ra câu: “Chị cũng thích em.”

Câu nói cô vẫn luôn không thừa nhận phát ra từ nội tâm, nhưng thật kỳ lạ, có những lời không nói ra thì không có vấn đề gì, nhưng một khi đã nói ra, suy nghĩ của cô lại bị lời nói đó nghiền nát.

Chị cũng thích em, chị cũng thích em. Thậm chí cô hơi mơ hồ không biết làm sao để viết bốn chữ đơn giản đó.

Tiếng chuông cảnh báo vang lên tɾong lòng cô, lời nói buột miệng thốt ra không chỉ khiến chàng trai mà ngay cả cô gái cũng đồng thời đạt đến cao trào cả về tâm lý và sinh lý.

Hứa Đồng Chu thở dốc khẽ cười, môi dán lên xương quai xanh trắng nõn của Trình Nặc, cắn mút, “Em biết mà, chị cũng thích em…”

Mắt Trình Nặc ướt át, cô không còn sức để phản bác hay ngụy biện cho mình nữa, thiếu niên rất nghe lời, sau khi được cô dạy “kiến thức sinh lý” cơ bản thì dù phấn khích hay miễn cưỡng thì đều rút ra ngoài bắn vào thời điểm mẫu chốt, không để mình làm xằng làm bậy.

Nhân lúc côn thịt còn chưa mềm hẳn, cậu lại cắm vào tiểu huyệt ấm áp ẩm ướt, lăn lộn cọ xát trong vòng tay cô gái như đứa trẻ đòi phần thưởng.

Đêm đó hai người đều có tâm trạng, khác với sự kích động của Hứa Đồng Chu, Trình Nặc lại cảm thấy luống cuống, nhưng chàng trai trẻ không biết trong lòng cô đang nghĩ gì, thấy cô không chỉ kéo cô nói chuyện, từ chuyện ra sông bắt cá đến các bí sử được các kỹ sư ở công trường kể lại.

“Chị ~ tiếng Anh chị giỏi như vậy, chị gặp người nước ngoài nào cũng có thể thoải mái giao tiếp sao?” Trong bóng tối cậu cất lời hỏi vài câu hỏi ngây ngô.

Trình Nặc tựa đầu lên tay cậu, nheo mắt trả lời: “Cũng không phải, người nước ngoài cũng phân ra nhiều như người Anh, người Pháp, người Nhật, người Ethiopia… Tất nhiên chị không thể giao tiếp với tất cả mọi người.”

“Vậy chị đã đi nhiều nước sao? Ở nước ngoài rất tốt sao?”

Trình Nặc vén sợi tóc trên mặt, nhẹ nhàng nói: “Ừm~ Chị cũng từng đến một vài quốc gia khác, nhưng không nhiều lắm, chị đã từng đi một số nước Châu Á, một vài nước ở Châu Âu, Châu Phi thì chị chưa từng đi, nếu có cơ hội chắc chắn chị sẽ đi thăm thú một lần.”

“Nếu nói ở nước ngoài rất tốt thì cũng không đúng lắm, cũng giống như ở Trung Quốc, có những thành phố rất phát triển hiện đại, cũng có những nơi lạc hậu nghèo nàn.”

Cô nhẹ nhàng nói, không để ý ánh mắt người bên cạnh hơi tối lại.

“Nếu có cơ hội, em hãy bước ra nhìn ngắm thế giới bên ngoài, ngoài kia thực sự có rất nhiều điều mà em không thể tưởng tượng được. Em chỉ mới 19 tuổi, cuộc đời còn dài, còn rất nhiều thứ mà chưa từng thấy hoặc nếm thử, em sẵn sàng lãng phí cả cuộc đời mình cho một công trường sao?”

Vừa nói, cô vừa ngẩng đầu nhìn Hứa Đồng Chu, cậu cúi đầu nhìn cô.

“Nếu em ra ngoài, em vẫn có thể gặp lại chị sao?”

Cậu biết Trình Nặc chỉ là giáo viên tình nguyện, đến lúc sẽ rời đi, thật ra cậu cũng đã từng nghĩ đến chuyện rời quê lên thành phố lớn phát triển.

Nhưng tư duy khép kín lâu ngày làm người dân trong thôn sợ hãi thế giới bên ngoài, thế hệ trước cũng đã có người ra ngoài làm việc, đi xa nhất cũng chỉ là lên thành phố làm việc một đoạn thời gian, sau khi trở về thì rút ra kết luận: “Dân thành phố khôn khéo, nông dân như họ tính kế không thắng”, bị mưa dầm thấm lâu tɾong 19 năm làm Hứa Đồng Chu luôn duy trì cảnh giác với thế giới bên ngoài.

Hơn nữa nếu cậu rời đi, trong nhà chỉ còn Vương Quế Chi và Từ Đồng Nhạc, một phụ nữ và một trẻ em, cậu là người đàn ông duy nhất trong nhà, đi tha hương chắc chắn sẽ không yên lòng.

Nhưng bây giờ có Trình Nặc, trong lòng cậu có vô vàn mong đợi, cậu muốn ra ngoài xem thành phố nơi cô sống như thế nào, cao ốc nối tiếp nhau san sát tɾong miệng cô nói là ra sao, cậu muốn đi xem một lần.

Huống chi… cậu cũng không muốn cả đời kết liễu thân tàn tại nông thôn này, sau mười chín năm cuộc đời, cô dường như là ánh sáng, trong bóng đêm soi sáng con đường phía trước cho cậu.

Trình Nặc bị câu hỏi của cậu làm cho ngây người, còn có thể gặp cô không? Cô vẫn sẽ đến gặp cậu chứ?

Trong chuyện tình cảm cô luôn dứt khoát rõ ràng, dù có còn yêu Điền Mục nhưng khi bị hắn phản bội cô đã rạch ròi cắt đứt, quyết tuyệt không quay đầu.

Đả kích như sét đánh giữa trời quang khiến cô lựa chọn phóng túng, như để trút giận và trả thù. Nhưng cô cũng ích kỷ, sau khi buông thả thì lý trí của cô dần tỉnh táo, nếu cô rời đi thì đương nhiên sẽ không mang theo một “bạn tình nông dân” như vậy, đừng nói cô không gánh nổi trách nhiệm này, ngay cả khi cô có đủ khả năng, cô cũng không muốn đối mặt với nó.

Nhưng hôm nay trong bầu không khí ái muội vừa hạ xuống, không thể nói cô ý loạn tình mê, chỉ là cô hơi mềm lòng lại ôm tia may mắn,cô đưa tay vuốt ve khuôn mặt thiếu niên, “Đi ra ngoài đi, nếu có cơ hội thi vào trường kỹ thuật, cắm rễ lại thành phố, chị sẽ đến thăm em.”