Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Đầu Trình Nặc bị tay cậu giữ chặt không thể nào từ chối, ánh mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm vào đám lông đen xoăn tít trên côn thịt thô to đang ra sức giã vào.
Hứa Đồng Chu cũng nhìn vào nơi đang giao hoan, sau đó ánh mắt cậu nhanh chóng chuyển sang mặt Trình Nặc, cậu muốn cô xem mình đang bị cậu thao như thế nào, còn cậu thì nhìn chăm chú biểu cảm của cô trong suốt quá trình đó.
Cậu cắm càng lúc càng mạnh, luật động càng lúc càng nhanh, quy đầu như chạm vào một khối thịt mềm mại.
Đó là nơi nào?
Hứa Đồng Chu hơi hưng phấn, cậu muốn khai phá toàn bộ mảnh đất bên cô, làm sao có thể để lại một khoảng trống nào?
Quy đầu hướng về lãnh thổ xa lạ đó, cậu muốn tìm tòi đến tận cùng, xâm chiếm và nuốt trọn hết
Thịt non bị chà đạp sau vô số cú va chạm điên cuồng mà run rẩy, cú cuối cùng cậu tăng lực đâm thẳng sâu vào bên tɾong, quy đầu của cậu lao đến tử cung của cô, cuối cùng Trình Nặc không nhịn được nữa, cất tiếng rên rỉ nỉ non, cảm giác vừa đau vừa sướng, còn cao trào phóng đãng hơn vừa rồi.
Cảm giác kích thích tột đỉnh làm Hứa Đồng Chu toát mồ hôi ở sống lưng, thật đã! Cậu đã tiến vào nơi có thể sánh ngang với tiên cảnh.
Nơi này còn co bóp siết chặt hơn cả tiểu huyệt tiêu hồn kia, cậu muốn, cậu còn muốn
Bị khoáı cảm nhấn chìm làm Hứa Đồng Chu mất đi tự chủ, động tác hung hãn ngồi xổm xuống giường, cánh tay nâng đôi chân thon dài của cô gái lên, mạnh mẽ gấp lại áp lên vai cô, thoạt nhìn giống như cả người cô bị gấp lại.
Xương mu của cậu ép chặt vào tiểu huyệt của cô, cậu không nỡ rút ra dù chỉ nửa tấc, tɾong tư thế vừa tấn công vừa phòng thủ, cậu đã thể hiện sức mạnh dẻo dai mạnh mẽ đã tôi luyện nhiều năm của người nông dân. Hạ thân Trình Nặc bị đâm mạnh bạo, đáng thương cho thân hình nhỏ nhắn của cô gần như bị xé thành từng mảnh bởi màn giao hợp mãnh liệt này.
Dù chặt đến đâu thì cái miệng tử cung nhỏ nhắn cũng bị ép mở ra dưới sự thâm nhập thô bạo của Hứa Đồng Chu, cùng số phận với cánh hoa bên dưới, cổ tử cung buộc phải tiếp nhận sự xâm lấn của cậu hết lần này đến lần khác, cảm giác sung sướng và khoái cảm tột độ xông thẳng lên đại não làm cô gái khóc nỉ non mang theo vài phần mị lãng.
Cuối cùng sau gần trăm lượt ra vào, cô không nhịn được nữa khẽ rên thành tiếng, tiếng rên khi chạm đỉnh này bị Hứa Đồng Chu dùng môi lấp kín, nàng đã mất ý thức, quên cách vách có người đang ngủ, nhưng Hứa Đồng Chu vẫn nhớ nên không thể để nàng phát ra âm thanh…
Hai người trên dưới quấn lấy nhau, môi cô gái bị chàng trai ma͙nh mẽ chiếm giữ, sau một lần đạt cao trào cô rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, mặc cho cả người đang nóng bỏng muốn thiêu cháy nhưng cô không thể nhấc nổi tay chân mình nữa.
Hứa Đồng Chu biết cô đã bị mình chịch đến cực hạn, sau khi dùng sức cắm phát cuối cùng, cậu nhanh chóng rút ra, một lượng lớn tinh dich phun ra bắn thẳng lên xương sườn Trình Nặc…
Trận chiến khốc liệt kéo dài gần như suốt đêm khiến hôm sau rời giường hai chân Trình Nặc run lên, cô bước ra khỏi phòng với vẻ mặt khó ở, muốn nhanh chóng tắm rửa rồi chạy đến trường.
Khi mở cửa, nghênh đón cô là vẻ mặt tràn đầy năng lượng phấn chấn của Hứa Đồng Chu, cậu tựa như không hề mệt mỏi, cười rạng rỡ tɾong ánh sáng ban mai, dường như cậu rời giường đã lâu, đang đứng đó đợi cô.
“Em đã bảo Đồng Nhạc đi trước, hôm nay em đưa chị đến trường.” Cậu cười nói với Trình Nặc.
Sau khi cậu về đương nhiên sẽ nhận lại vị trí chính chủ của mình, muốn đích thân đưa đón cô đi dạy.
Mái tóc của chàng trai trẻ trong ánh sáng ban mai hơi dài, phần tóc mái hơi hất lên trán, che đi những đường cong rắn chắc, nhìn qua tràn ngập không khí mỹ nam thanh xuân vườn trường tràn đầy sức sống.
Đúng vậy, dựa theo độ tuổi của cậu, cậu không phải là một sinh viên đại học đang tuổi thanh xuân xông pha khắp chốn sao? Nhưng vận mệnh trêu ngươi, cậu đã sớm phải gánh vác gánh nặng cho gia đình, cam chịu số phận trở thành một nông dân thuần chất…
Trình Nặc đột nhiên mềm lòng, nếu… nếu ngày cô quay về mang theo cậu đến phố thị xa hoa, thì cuộc sống sau này của cậu sẽ như thế nào?
Trình Nặc suy tư, lại bực bội mình vì suy nghĩ lung tung. Cô gãi đầu, không muốn chấp nhận giả thiết mang “món đồ chơi” về nhà.
Bắp đùi Trình Nặc hơi đau vì đêm qua làm quá điên cuồng, cả hai bước đi chậm rãi dưới bóng cây xanh sum suê, Hứa Đồng Chu vui vẻ, bước đi nhanh nhẹn, lúc lên dốc hay xuống dốc đều không màng Trình Nặc có từ chối hay không, đều ôm cô nhảy qua.
Mặt trời đã lên cao, đêm qua thân mật quá mức, tiếp xúc ái muội bây giờ khiến người ta cảm thấy hơi bối rối, gò má Trình Nặc thoáng ửng đỏ, khóe mắt hơi hồng hồng, được Hứa Đồng Chu ôm vào lòng, băng qua khe núi, nhưng vẫn chưa thấy cậu buông ra.
“Chị có thể tự đi được…” Cô nhẹ nhàng nói, sóng mắt lưu chuyển, nhưng vẫn không dám nhìn vào mắt chàng trai, Trình Nặc hơi cúi đầu, nói xong vô thức cắn môi.
Hứa Đồng Chu nhìn thấy hết thảy, yết hầu điên cuồng cuộn lên trượt xuống, dù không nỡ nhưng vẫn buông ra đặt cô xuống, cậu không muốn chọc cô không vui.
Trình Nặc chỉnh lại quần áo, vẫn cúi đầu không dám nhìn cậu.
“Chị, em rất thích chị.”
Không ngọn nguồn, không có dấu hiệu, một câu nói đầy kiên định bất chợt vang lên rõ ràng dưới ánh nắng ban mai.
Trình Nặc giật mình ngẩng đầu lên nhìn thiếu niên cao hơn mình gần một cái đầu.
Chị ơi, em thích chị. Rất rất thích, em sẽ nỗ lực làm việc chăm chỉ, sau đó cưới chị, được không?
🦋 ĐƯỢCCCCCCCCCCCCCCC
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 37](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)