Bìa [ĐGECHE] – Chương 34
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 34

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1505 từ · 7 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 34

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Cái lạnh mùa đông ở Tây Nam hoàn toàn nằm ngoài mức tưởng tượng của Trình Nặc, một vùng quê ngập tràn ánh nắng ấm áp như vậy bỗng nhiên lại có sương giá.

Trình Nặc cảm thấy may mắn vì đã không từ chối chiếc áo khoác lông vũ mà mẹ nhét vào vali, nhờ có nó, Trình Nặc cảm thấy mình có thể miễn cưỡng sống sót qua đêm đông, Hứa Đồng Nhạc thì đã quen với thời tiết như vậy, mặc chiếc áo len cũ do Vương Quế Chi đan, một chiếc khăn choàng cổ và chiếc áo len đó là đã giúp cô bé vượt qua mùa đông lạnh giá.

Trình Nặc từng muốn đưa cô bé lên chợ mua một ít quần áo dày, nhưng Hứa Đồng Nhạc kiên quyết từ chối, chưa nói đến việc bé không có lý do gì để tiêu tiền Trình Nặc mà còn bởi vì núi sâu đường xa, cô bé cũng chỉ mới đi được vài lần.

Là con gái, tuổi lại còn nhỏ nên số lần Hứa Đồng Nhạc vào trấn không nhiều như Hứa Đồng Chu, bé không nhớ rõ đường đi, mà đường thì núi sâu hiểm trở nên không dám dẫn Trình Nặc đi cùng.

Hứa Đồng Chu đã xa nhà được một tháng, trong một tháng này mọi người sinh hoạt bình thường, ngoại trừ thỉnh thoảng Vương Quế Chi sẽ nhắc đến cậu.

Cậu nuốt lời làm gì có chuyện mỗi tuần đều về, thỉnh thoảng lại gửi nhờ mấy công nhân về làng mang đồ về, có đồ ăn, có đồ gia dụng, nhưng không có người.

Nghe mấy công nhân đó nói Hứa Đồng Chu còn trẻ chịu thươռg chịu khó, nhà thầu rất thích cậu ấy, tiếc nuối khi cậu chỉ là công nhân nhỏ, cố ý chỉ dạy cậu nhiều hơn để sau này làm được nhiều việc quan trọng hơn, nếu tiếp thu nhanh thì có thể đi theo họ làm khoán.

Vương Quế Chi nghe xong thì vui mừng, cảm thấy con trai mình có tiền đồ, luyện thêm tay nghề là điều tốt, một khi kiếm được tiền thì trả hết nợ, cưới vợ, sinh con cũng không còn khó khăn.

Ngày tháng lặng lẽ trôi qua, Hứa Đồng Nhạc nghe lời Hứa Đồng Chu, không chỉ đến trường mà thỉnh thoảng Trình Nặc dạo quanh ở thôn làng thì cô bé vẫn đi cùng cô, hai người vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Chỉ có Trình Nặc biết có cô bé Hứa Đồng Nhạc là người trong thôn đi cùng thì Trương lưng còng sẽ không dám bén mảng đến gần họ.

Mới vào lập đông trời đã nhanh tối, mỗi ngày tan trường thì trời đã gần tối rồi, cây cối xanh tươi trên núi rừng chuyển mùa cũng đã úa vàng… tạo cảm giác tiêu điều xơ xác.

Tan trường Trình Nặc không lập tức về ngay, cô đợi cho đến khi tất cả học sinh về hết mới khóa cửa phòng học lại, thật ra cô đã hối hận khi với lựa chọn đi tình nguyện vùng cao của mình, cô đã lý tưởng hóa quá mức nên hiện thực như một cơn sóng đánh úp vào cô, khi vào đến bờ cô vẫn cảm giác đuối nước trở tay không kịp.

Nhưng thời gian có thể chữa lành mọi thứ, cuối cùng cô vẫn vượt qua được đúng không? Đặc biệt là sau khi bị Điền Mục phản bội, cô càng trở nên ít quyến luyến với cuộc sống thành thị. Dù biết những cảm xúc tiêu cực như vậy là sai trái nhưng cô vẫn muốn cho bản thân thêm một chút thời gian để có thể đối mặt với cuộc sống sau này.

Hai bóng lớn bóng nhỏ đang bước đi trên lạnh giá tối tăm, không có gió, nhưng vì sương giá nên cực kỳ lạnh, Trình Nặc siết chặt cổ áo, nắm tay Hứa Đồng Nhạc, muốn xem cô bé có bị cảm lạnh không.

Hứa Đồng Nhạc mỉm cười nắm tay cô đi về nhà, hai người đang đi trong im lặng, đột nhiên nghe thấy tiếng cây đung đưa bên đường, ồn ào bất thường nhưng không phải tiếng gió, lúc họ ngẩng đầu lên thì cũng không người… Trình Nặc và Hứa Đồng Nhạc nhìn nhau, đều cảm thấy da đầu hơi tê dại.

Trải qua sự kiện Trương lưng gù kia, Trình Nặc gần như không đi một mình ở vùng nông thôn, huống chi là vào ban đêm khi bóng tối đang đến gần.

Nhưng điều mà Hứa Đồng Nhạc sợ là một số thứ vô hình, những con quỷ núi mà bạn đã kể với cô bé…

Hít sâu một hơi, dường như hai người đã ăn ý làm tốt công tác chuẩn bị, Trình Nặc hô to một tiếng “Chạy mau!” Cả hai cùng chạy nhanh theo hướng về nhà.

Trình Nặc chân dài đương nhiên là chạy trước Hứa Đồng Nhạc, cô lại không yên tâm quay đầu lại, nắm lấy tay Hứa Đồng Nhạc, tránh cho cô bé gặp nguy hiểm, hai người chạy nghiêng nghiêng vẹo vẹo về phía trước.

Đang chạy thì nhìn thấy một tảng đá lớn trước mặt, hai người cảm thấy không thể chạy chậm lại, một khi chậm lại họ xong đời. Sau khi tập trung sức lực, nắm tay Hứa Đồng Nhạc càng chặt, nhưng đột nhiên một bóng người cao gầy chạm đến ôm lấy Hứa Đồng Nhạc ở phía sau.

Trình Nặc kinh hãi hét lên, không màng sợ hãi tɾong lòng lao tới mới đánh bóng người đó để cứu Hứa Đồng Nhạc, tɾong lúc hoảng sợ lại nghe thấy người đàn ông đó vừa cười lớn vừa kêu đau đau.

Cô thở hổn hển, khi bình tĩnh lại thì thấy Hứa Đồng Chu đã lâu không gặp, đang ôm Hứa Đồng Nhạc.

“Anh! Anh về khi nào vậy? ” Hứa Đồng Nhạc vui mừng hét lên, thoát ra khỏi vòng tay Hứa Đồng Chu, kích động nhảy cẫng lên, sự sợ hãi lúc nãy đã bị ném ra khỏi đầu.

Cậu cười xoa đầu cô bé, sau đó nhìn Trình Nặc cách đó không xa, “Anh về lúc nãy, về đến nhà đã cất đồ đạc tới đón mọi người.”

Vì mới chạy nhanh nên sắc đỏ trên mặt Trình Nặc vẫn chưa tan, cô thở hồng hộc nhìn người đàn ông đối diện, hiểu ra tất cả cảnh tượng đáng sợ vừa rồi đều là một trò đùa dai của cậu ấy, tuy cô kinh ngạc vì cậu đột ngột xuất hiện, nhưng càng tức giận vì bị trêu chọc hơn.

Cô không nói gì, đi theo sau Hứa Đồng Nhạc về nhà.

Nụ cười trên mặt Hứa Đồng Chu cứng đờ, cậu biết mình đã đùa dai quá mức, nhưng e ngại Hứa Đồng Nhạc ở đây nên không biết phải xin lỗi như thế nào, chỉ có thể thành thật đi về cùng hai người.

Dọc đường đi Hứa Đồng Nhạc rất kích động, hàn huyên cùng Hứa Đồng Chu không ngừng, không chỉ hỏi thăm tình hình của cậu, còn kể cho cậu nghe tình hình tɾong nhà, đột nhiên dừng lại như đang tranh công, “Em nghe lời anh rất chăm nom cô Trình đó, chưa bao giờ để cô ấy tan học về một mình cả.”

Hứa Đồng Chu thấy ánh mắt em gái như đang nở hoa, cũng không dám nói rõ ra, chỉ nói đã biết, nhớ rõ công lao của em, về nhà sẽ khen thưởng.

Đêm đó trong nhà rất náo nhiệt, Vương Quế Chi hầm sườn heo, làm sủi cảo, bốn người ăn uống vui vẻ.

Hóa ra đội thi công đang tiến triển thuận lợi, nhân viên thăm dò địa chất đã lên kế hoạch lộ trình từ trước, Hứa Đồng Chu vào công trường được mấy ngày đã bắt đầu đến giai đoạn quan trọng, vì thi công nhanh nên Hứa Đồng Chu được nghỉ Tết sớm.

Ngẫm lại thì còn 20 ngày nữa là đến Tết… Trình Nặc hơi cảm thán, mới đó mà cô rời nhà được gần nửa năm rồi.

Vương Quế Chi kéo Hứa Đồng Chu nói chuyện, Hứa Đồng Nhạc thỉnh thoảng cũng chêm vài câu, Trình Nặc cảm không có hứng thú nên nói vài câu thì quay về phòng, dù sao chuyện ở công trường cũng không có sức hấp dẫn với cô.

Hứa Đồng Chu quyến luyến nhìn theo bóng dáng cô rời đi, muốn đi theo cô nhưng không dám gọi, sợ Vương Quế Chi nhìn ra manh mối, chỉ có thể kiên nhẫn nói chuyện phiếm, cuối cùng đợi đến khi Vương Quế Chi cảm thấy buồn ngủ, cậu mới rời đi.

Anh đun một xô nước nóng lớn cho mình, sột soạt tắm trong bóng tối, sau đó đẩy cửa phòng Trình Nặc.