Bìa [ĐGECHE] – Chương 33
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 33

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1267 từ · 6 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 33

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Kết thúc trận tình ái cả hai người đều hơi mệt mỏi, Hứa Đồng Chu không lập tức rút ra, côn thịt còn trướng lên của cậu vẫn chôn vùi trong hạ thân cô, cậu luyến tiếc không muốn rời đi.

Nhẹ nhàng ôm lấy cô gái đang mê man chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, cậu cũng nằm nghiêng lại, mặt đối mặt với cô.

“Mau ra ngoài…” Trình Nặc lẩm bẩm, sợ Vương Quế Chi ban đêm đi vệ sinh sẽ phát hiện.

Hứa Đồng Chu lại luyến tiếc rời khỏi ôn nhu hươռg, ngón tay cậu nhẹ nhàng vén sợi tóc dính trên má cô, “Em ôm chị một chút, lát nữa sẽ rời đi.”

Cả tâm lý lẫn sinh lý đều được thỏa mãn, cậu cảm thấy thoải mái như đang bồng bềnh ở dục tiên, ồn ào cả đêm không muốn ngủ, lôi kéo cô gái đang nửa tỉnh nửa mê nói chuyện với mình, giọng nói rất nhỏ, phần lớn là Hứa Đồng Chu nói, Trình Nặc câu được câu không đáp lại.

Tóm lại là cậu muốn đi phấn đấu, nhiều năm sống ở nông thôn khiến cậu dần hờ hững với cuộc sống, nhưng sự xuất hiện của cô lại khiến cậu lần đầu tiên nảy ra khát khao được ra ngoài, cậu muốn những tòa nhà cao tầng, xe cộ tấp nập, đèn đuốc rực rỡ,… từ miệng của cô.

Những nỗ lực của cậu có phải chỉ để mở mang tầm mắt?

Không phải… Trong thâm tâm cậu muốn đứng ngang hàng với cô, không còn tự ti ngước nhìn cô, thẳng thắng nói với cô: “Em thích chị, em muốn cưới chị.”

Trong thôn có người gọi, Hứa Đồng Chu biết là nhà thầu đến lấy thông tin đăng ký, cậu cũng không hiểu quy tắc của ngành này, chỉ trình mang theo căn cước công dân ra, cũng không hỏi về hợp đồng lao động, cứ như vậy được xếp vào hàng ngũ nhân công.

Buổi tối, cậu ở nhà thu dọn đồ đạc để ngày mai mang đi, lại không yên tâm chuyện tɾong nhà nên sắp xếp một lượt tất cả cho Vương Quế Chi, sau đó lại đi tìm Hứa Đồng Nhạc, kéo cô bé sang một bên nghiêm túc dặn dò hồi lâu.

Trình Nặc từ xa nhìn thoáng qua, nghĩ cậu đang dặn dò Hứa Đồng Nhạc ở nhà ngoan ngoãn, giúp đỡ mẹ làm việc nhà.

Bữa tối tuy hơi bất ngờ nhưng cũng khá dễ hiểu, Vương Quế Chi đã chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon, cái gọi là bữa ăn ngon chỉ là giết một con gà và làm bánh hấp để Hứa Đồng Chu ăn trước khi lên đường,

Vương Quế Chi vì vấn đề sức khỏe nên không làm được nhiều việc sau khi chồng mất, bà phải một mình gánh vác gia đình, bà không phải người thôn Bạc Châu này mà từ một làng khác gả tới, trụ cột của gia đình đã không còn, trước khi ông mất, gia đình còn xoay sở khắp nơi mượn tiền chữa bệnh cho ông, sau đó Hứa Đồng Chu liền nghỉ học để làm việc phụ mẹ trả nợ.

Cậu đã nghỉ học từ năm 14 tuổi, suốt 5 năm qua cậu đi làm lần lượt trả các khoản nợ cho gia đình, dù không rõ đã trả được bao nhiêu nhưng cũng không cũng không còn dựa vào tiền vay để duy trì cuộc sống, sinh hoạt của họ cũng dần ổn hơn, bây giờ cậu muốn ra sức làm việc thì mẹ cậu không có lý do gì để ngăn cản, bà chỉ nghe nói rằng công việc đào núi khai đường không chỉ cực nhọc mà còn nguy hiểm, bà sợ hãi đau lòng, thậm chí sau khi ăn một xong trên mặt vẫn còn tâm sự nặng nề.

Nhưng con lớn không nghe lời mẹ, Hứa Đồng Chu cũng đã sắp 20 tuổi nhưng chưa có vợ, trong lòng Vương Quế Chi cũng sốt ruột, cũng biết điều kiện nhà mình kém nên khó kiếm con dâu, bà nghĩ trong lòng Hứa Đồng Chu cũng vội nên mới đòi đi làm xây dựng kiếm tiền.

Vương Quế Chi âm thầm ghi nhớ trong lòng, chờ qua năm mới, dù Hứa Đồng Chu có kiếm được tiền hay không, bà cũng phải nghĩ cách kiếm một con dâu hiền cho cậu, tiền có thể từ từ kiếm được, nhưng vợ thì trước sau gì cũng phải cưới.

Cơm nước xong Hứa Đồng Nhạc đi rửa bát, Vương Quế Chi kéo Hứa Đồng Chu ra một góc nói chuyện, Trình Nặc một mình rảnh rỗi không có việc gì liền đi phụ Hứa Đồng Nhạc rửa chén, một lớn một nhỏ ngồi xổm một góc, vừa trò chuyện vừa rửa, động tác tay dần chậm lại.

Hứa Đồng Nhạc rửa xong một cái chén lại quay đầu nhìn Trình Nặc, cứ lặp lại mấy lần làm Trình Nặc hơi mất tự nhiên, “Trên mặt chị có dính gì sao?” Cô đưa tay sờ sờ mặt mình.

Hứa Đồng Nhạc không nói gì, chỉ lắc đầu, rửa thêm một cái bát nữa mới nói: “Chị ơi, anh trai em thích chị đó.” Giọng nói của cô bé rất nhỏ, vẫn là giọng nói non nớt của bé gái chưa lớn, nhưng cô bé cố tình đè xuống thấp như đang nói bí mật gì đó không để cho người khác biết.

Tay đang tráng lại chén của cô khựng lại, cô bị lời nói của Hứa Đồng Nhạc làm giật mình, thầm nghĩ có khi nào buổi tối hai người tạo ra tiếng động quá lớn bị cô bé nghe được… Vương Quế Chi thì sao? Bà ấy cũng biết sao?

“Anh trai nhờ em trông coi chị khi anh đi làm xa, dù đi học hay tan học, có chuyện gì xảy ra cũng phải đi cùng chị, không được để chị đi đường núi một mình.” Hứa Đồng Nhạc cười nói.

Đây là điều Hứa Đồng Chu dặn đi dặn lại cô bé lúc nãy. Hứa Đồng Nhạc không rõ ý nghĩa sâu xa, cô bé chỉ đơn thuần nghĩ rằng Hứa Đồng Chu thích cô giáo Trình của mình nên mới dặn dò bé.

Trình Nặc nghe được lời này, trong lòng thở một hơi nhẹ nhõm, sau đó rất nhanh hiểu được dụng ý của Hứa Đồng Chu…

Cậu đi công trình xa nên không có ai đưa đón cô, sợ sau giờ học cô lại bị Trương lưng gù quấy rối nên nhờ Hứa Đồng Nhạc trông chừng để đảm bảo an toàn cho cô, Trình Nặc không tiếp lời, ánh mắt hơi nhíu lại, nhanh chóng phụ cô bé rửa chén xong rồi trở về phòng mình.

Vương Quế Chi kéo Hứa Đồng Chu nói chuyện hồi lâu nói mới ngủ, đến khi cậu đẩy cửa vào phòng Trình Nặc chắc đã vào nửa đêm.

Trình Nặc đang chìm vào giấc ngủ chập chờn, nghe thấy có người bước vào liền xoay người ngồi dậy.

“Chị ơi, là em.”

Hứa Đồng Chu ngồi xổm bên mép giường nắm tay cô, ngày mai cậu sẽ đi xa, cậu muốn chạm vào cô nhiều hơn.

Trình Nặc vẫn chưa tỉnh ngủ, dụi dụi mắt, tay mò tìm đïện thoại xem mấy giờ rồi, lại bị Hứa Đồng Chu ấn trên giường.

“Chị ơi, em sẽ về sớm thôi, chị phải đợi em nhé, cầu xin chị…”