Bìa [ĐGECHE] – Chương 29
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 29

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1147 từ · 5 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 29

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Ăn cơm chiều xong trời vẫn chưa tối lắm, Hứa Đồng Chu dẫn Trình Nặc và Hứa Đồng Nhạc đến rừng me trước đó để hái me, cậu vẫn nhanh nhẹn trèo lên cây, hái nhiều me ném xuống, Trình Nặc và Hứa Đồng Nhạc ở bên dưới tiếp lấy, ăn một quả Trình Nặc nhíu mày vì chua, nhưng lại không nhịn được mà ăn hết quả này đến quả khác.

Buổi tối, vì ngày mai thứ hai sẽ đi học lại nên Hứa Đồng Nhạc và Vương Quế Chi đều đi ngủ sớm, Trình Nặc nghĩ đến tin nhắn lúc chiều, tâm tình lại hơi uể oải, muốn gọi điện thoại cho Điền Mục nói cho rõ ràng, nhưng ở trong núi lại không có tín hiệu, cô không thể liên lạc được với thế giới bên ngoài.

Trong khi đang chìm tɾong hồi ức, Hứa Đồng Chu lại gõ cửa với vẻ mặt lấy lòng.

“Chị ơi..”

Cậu có bộ dạng ngoan ngoãn, rõ ràng vẫn là thiếu niên ngây ngô 18, 19 tuổi, nhưng sự dũng mãnh trên giường không phải là người bình thường nào cũng có thể chống đỡ được.

Trình Nặc đương nhiên biết cậu muốn gì, nhưng vì tin nhắn kia nên đêm nay cô thật sự không có tâm tư làm chuyện đó, tɾong lòng cảm thấy hối hận.

Hứa Đồng Chu thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô, nghĩ đến hồi chiều cô đã khóc, cậu cũng hiểu được một chút.

“Chị Trình…” Cậu chậm rãi đến bên cạnh cô gái, nhưng quy củ không dám chạm vào cô.

“Em sẽ đối xử chị thật tốt. Mặc dù em biết mình không có tư cách nhưng chị có thể cho em thử một lần được không?

Trình Nặc nhìn khuôn mặt tuấn mỹ niên, cô đưa tay chạm nhẹ vào xương quai hàm cậu.

“Thật ngốc, tôi là cô giáo em gái em, một năm nữa tôi sẽ rời đi, chuyện này có gì tốt đẹp đâu.”

Từng lời nói thoái thác của cô chỉ để phân rõ quan hệ hai người, cô tìm lý do để thoát thân khỏi tình ái mãnh liệt nhất thời này.

Hứa Đồng Chu mím môi, hồi lâu không nói được một chữ, cậu không nỡ để cô đi… Vậy nên cậu sẽ cố gắng làm càng nhiều việc, kiếm được tiền, liệu cậu có thể giữ cô lại được không?

Trong lòng chua xót nhưng cậu không dám thể hiện ra ngoài, chỉ đưa tay chạm vào cánh tay mềm mại của cô gái.

Cô rất trắng, vừa trắng vừa mềm, mỗi lần cậu chạm vào cô đều không nhịn được có phản ứng, đầu ngón tay chạm nhẹ mang theo tình du͙c làm lòng Trình Nặc tê dại.

“Đêm qua em bắn ở trong tôi…” Trình Nặc nhẹ giọng nói, giọng nói bình tĩnh, không ra cảm xúc.

Hứa Đồng Chu nghe được mặt đỏ lên, hồi lâu mới “ừ” một tiếng.

Bên trong cô thật chặt, mút chặt lấy vật căn của cậu, cậu rút ra không được, cũng không mút rút ra… Thậm chí cậu còn nghĩ nếu có cách nào để hai người vĩnh viễn kết hợp với nhau thì thật tốt.

“Không được bắn ở trong, tôi sẽ mang thai.” Trình Nặc bị ngón tay cậu gãi gãi dễ chịu, nheo mắt hưởng thụ, miệng thì lại nói lời tàn nhẫn.

“Em, em không biết.” Hứa Đồng Chu nghe cụm “mang thai” thì hơi giật mình, vậy là chỉ cần chuyện đó, cô sẽ mang thai con của mình, nếu vậy cô sẽ không rời đi nữa phải không?

“Sau này không được bắn bên trong nữa…” Giọng nói Trình Nặc nhàn nhạt.

“Vì sao…” Cậu không muốn nghe, cậu muốn chị sinh con cho cậu.

Trình Nặc nghe cậu hỏi liền mở mắt ra, tɾong ánh đèn lờ mờ bốn mắt nhìn nhau, “Vì tôi không muốn sinh con cho em.”

Lời nói này làm Hứa Đồng Chu hoàn toàn ngậm miệng, nhưng động tác tay lại mạnh hơn, cậu đè Trình Nặc lên bàn, cúi xuống mạnh mẽ hôn cô.

“Đêm nay em muốn làm.”

Em muốn làm, phải vào đêm nay, không được từ chối.

Trình Nặc đang được cậu sờ thoải mái, đột ngột cậu mạnh bạo như vậy làm cô trở tay không kịp, môi cô bị chàng trai lấp kín, cô không thể đẩy ra, chỉ có thể vòng tay ôm lấy cậu, muốn dùng sự dịu dàng chủ động chống lại sự tấn công mạnh mẽ đó.

Sự thật chứng minh, nhiều năm sau Trình Nặc sẽ hối hận vì lựa chọn ngày hôm nay.

Cơ thể hoan lạc giúp cô tạm quên đi tổn thươռg nơi đáy lòng, hai người dùng mọi tư thế điên cuồng giao hợp trong căn phòng nhỏ cũ nát, cô chủ động, đón nhân,đón ý nói hùa, làm chàng trai mất kiểm soát hết lần này đến lần khác mạnh mẽ công thành đoạt đất từng tấc da thịt cô, trong cơn say tình cô gọi một cái tên, cô không thể xác định rốt cuộc mình đã gọi tên ai, nhưng chàng trai càng thêm hưng phấn sau khi nghe cô gọi, đến hiệp cuối cùng cô thậm chí cảm giác được chỗ sâu nhất vừa sướng vừa đau.

Cả hai đều không quan tâm đến thời gian trôi qua, sau khi cô chạm đỉnh vô số lần, cuối cùng chàng trai cũng giao nộp tinh hoa của mình ra, cô cực lực từ chối không cho cậu bắn vào, khi cậu rút đến cửa động thì một tiếng “phụt” ở nơi hai người kết hợp, nhục côn thô to cứng rắn bắn ra một cỗ tinh dịch đặc sệt, do thời gian tích tụ quá lâu nên bắn ra rất, dính đến tận xương quai xanh của cô…

Dường như chàng trai vẫn chưa thỏa mãn dục vọng, sau khi bắn xong nhân lúc vật căn của mình chưa hoàn toàn mềm đi lại cắm vào bên trong cơ thể cô.

Trình Nặc thở dốc, hiển nhiên không thể chịu thêm hiệp nào nữa, cô đẩy bụng nhỏ thiếu niên, từ chối sự cuồng bạo của cậu.

“Em sẽ không bắn vào… Không để…” Chàng trai thở hổn hển giải thích, nhặt quần áo vương vãi trên giường, lau tinh dịch trắng đục trên ngực cô.

Trải qua cuộc tình ái kẻo dài nên Trình Nặc bắt đầu mơ màng buồn ngủ, lúc mê man còn không quên lẩm bẩm nói: “Em đi mua cho tôi một ít thuốc tránh thai, tôi không muốn có thai.”

Hứa Đồng Chu mím môi, cơ thể chạm vào nơi sâu nhất vô cùng thỏa mãn, nhưng trong lòng lại có sự mất mát bao trùm cậu.

“Được, để em mua.”