Bìa [ĐGECHE] – Chương 24
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 24

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1372 từ · 6 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 24

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Chuyện này ngoại trừ ba đương sự thì không còn ai biết, Trương lưng còng tự biết mình đuối lý, lại bị Hứa Đồng Chu đánh không ra hình người, đương nhiên không dám lên tiếng. Hứa Đồng Chu cũng không đề cập lời nào đến chuyện này, nhưng sau sự việc đó, dù bận rộn đến đâu cậu vẫn luôn về nhà lúc chạng vạng, nhất định sẽ xuất hiện khi Trình Nặc tan dạy.

Cậu biết Trình Nặc sợ hãi, đêm đó cô phá lệ không đuổi cậu ra khỏi phòng, để tùy cậu ngồi trên giường nắm tay cô ngủ cả đêm, ngày hôm sau khi tỉnh dậy, tuy cô vẫn không nói chuyện với cậu nhưng thái độ của đã hòa hoãn hơn trước rất nhiều, cũng tiếp nhận tan dạy đi về cùng cậu.

Nhưng cô lại trở nên trầm lặng hơn rất nhiều, ngay cả khi đối mặt với Hứa Đồng Nhạc, cô cũng không còn cười như trước nữa, Hứa Đồng Chu nhìn thấy tất cả, càng sợ cô sẽ thất vọng về nơi mình lớn lên, cậu làm việc cực kỳ cẩn thận khi làm việc, sợ chọc cô không vui.

Thứ bảy trời nắng đẹp, Hứa Đồng Nhạc không đến lớp như thường lệ, Trình Nặc dạy kèm tiếng Anh cho cô bé khoảng một tiếng, sau đó nhân lúc trời nắng để giặt quần áo bẩn mấy ngày qua.

Nói đến lợi ích của việc đi tình nguyện, có lẽ là giúp Trình Nặc học được tính tự lập nhanh hơn chăng? Ở vùng quê yên tĩnh này, mọi chuyện đều phải dựa vào chính mình.

Ngay cả đại tiểu thư Trình Nặc của chúng ta cũng đã học cách tự giặt quần áo.

Có lẽ nhờ ánh nắng ấm áp nên tâm trạng u ám của Trình Nặc đã khá hơn, cô giặt một chậu quần áo lớn, phơi khô tɾong sân đập, Hứa Đồng Nhạc muốn giúp nhưng cô lại từ chối, cô nói với Hứa Đồng Nhạc cô muốn cô bé tập trung vào việc học nhất nên không quấy rầy việc học em trừ khi thực sự cần thiết.

Cô đang phơi quần áo trong sân, Hứa Đồng Nhạc ngồi dưới mái hiên làm bài tập, Vương Quế Chi đến nhà dì Lan ở sườn núi làm lót giày, nắng chiều khiến người ta hơi nheo mắt, nhưng sự nhàn nhã đã lâu không thấy cũng khiến trong lòng Trình Nặc thả lỏng.

Trong khi đang phơi quần áo, cô ngâm nga một bài hát, âm thanh không lớn nhưng lại vang vọng tɾong sân nhỏ, đó là một bài hát ở nông thôn chưa từng được nghe thấy, giai điệu du dương, cô hát rất êm tai.

Cô đang tập trung làm việc đến nỗi không để ý có người đang đến gần, cô ngâm nga một giai điệu, nhặt chiếc áo phông tɾong chậu lên và kẹp lên móc áo, nhưng lại vô tình chạm vào một bàn tay. Cô sợ hãi vội vàng rút tay lại, lúc ngẩng đầu đã nhìn thấy Hứa Đồng Chu đang đứng bên cạnh mình.

Ánh nắng chói chang chiếu vào mặt cậu, khuôn mặt ngăm đen trở nên sáng bóng, cậu khẽ cười, lộ hàm răng trắng tinh, “Chị Trình, để em giúp chị.” Cậu dịu dàng nói.

Trình Nặc hơi đỏ mặt, “Em về khi nào?”

Không phải cậu qua thôn bên cạnh xây nhà sao? Sao lại đột nhiên xuất hiện.

Hứa Đồng Chu nhìn Trình Nặc, đôi mắt lung linh đang hơi nhíu lại vì nắng gắt, đôi lông mày hình trăng non hơi cau lại, môi phấn hồng hơi hé mở vì nói chuyện còn chưa kịp khép lại, cậu nhìn mà hơi động tình.

“Hôm nay nhà anh ấy có tiệc nên buổi sáng đã đi rồi, em mới về.”

Cậu biết buổi chiều không phải làm công nên vội vàng về nhà, chỉ vì hôm nay là thứ Bảy, cậu biết Trình Nặc không cần phải đến trường, sẽ ở nhà, cậu muốn gặp cô…

“Vừa rồi chị hát bài gì đó? Nghe hay lắm.” Cậu giả vờ bình tĩnh hỏi cô, vừa giúp cô phơi quần áo.

Trình Nặc hơi xấu hổ, động tác tay nhanh hơn, không cần suy nghĩ mà trả lời: “Là Five Hundred Miles.”

Lời vừa dứt, lại tới lượt Hứa Đồng Chu đỏ mặt, cậu không hiểu… Bản tính tự ti khiến cậu không thể nói tiếp, chỉ có thể giúp chị kẹp chiếc tất vào dây phơi.

Trình Nặc không kịp phản ứng, mãi đến khi thấy cậu không nói gì mới phản ứng lại, “Dịch sang tiếng Trung thì gọi là 500 dặm Anh…”

Cô không biết tại sao mình lại giải thích với chàng trai đó, nhưng sự im lặng đột ngột của cậu làm lòng cô không dễ chịu, cô sẽ không kỳ thị một người không hiểu tiếng Anh, chưa kể môi trường và kết quả như vậy cũng không phải do cậu muốn lựa chọn, cô không có lý do gì để cười nhạo.

Phơi khô quần áo, cô bưng chậu chuẩn bị vào nhà, nhưng Hứa Đồng Chu lại không muốn cô rời đi, vội vàng hỏi: “Bài hát này có ý nghĩa gì?”

Trình Nặc quay đầu nhìn cậu, một tuần nay thật hỗn loạn, chàng trai này mỗi ngày đều đi làm ở thôn khác, cho dù cậu đến đón cô tan trường nhưng hai người cũng ngầm hiểu hiếm khi nói chuyện với nhau, hôm nay nghiêm túc nhìn cậu thấy thân hình vốn đã gầy dường như lại càng gầy hơn, da ngăm đen cũng không thể ngăn cản ngũ quan anh khí của cậu.

“Ừm…” Trình Nặc nghiêng đầu suy nghĩ, nên giải thích ý nghĩa lời bài hát như thế nào đây? Cuối cùng quyết định không giải thích mà chỉ hát ra nguyên ca từ.

“Nếu em bỏ lỡ chuyến tàu anh đi, thì em biết rằng anh đã đi rồi

Em có thể nghe tiếng còi tàu cách xa trăm dặm

Một trăm dặm, một trăm dặm, một trăm dặm, một trăm dặm

Em có thể nghe tiếng còi tàu cách xa trăm dặm

Chúa ơi, con cách nhà 1,…2,…3,…4

Chúa ơi, con cách nhà đến năm trăm dặm.”

Cô nhẹ nhàng lặp lại lời bài hát, bốn mắt đan xen nhau, cô nhìn cậu như thể cô đang nói chuyện với cậu.

“Vậy đây là bài hát chia tay.” Hứa Đồng Chu hỏi cô.

“Có lẽ phải cũng có lẽ không, người đó chỉ muốn lang thang mà thôi.”

Hứa Đồng Chu đến gần cô, hơi thở của họ hòa quyện vào nhau, “Nhưng nếu có tình yêu, dù có xa cách bao nhiêu, dù có lỡ ba chuyến tàu, người đó nhất định sẽ đi tìm.”

Cậu cho rằng Trình Nặc bị Trương lưng còng dọa sợ muốn rời đi… Cậu vội vàng bày tỏ tâm ý muốn giữ cô lại.

Nhưng lời nói của cậu khiến cô gái giật mình, cô quay người đi nhanh về phòng.

Khi ra khỏi phòng thì trời đã tối, cả nhà ba người và Trình Nặc đã lâu không quây quần quanh bàn ăn, tuy đồ ăn vẫn còn í ẹ như cũ, nhưng sự yên bình lâu ngày chưa có làm phiền muộn tɾong lòng Trình Nặc  giảm bớt, cô cố gắng nuốt nửa chén cháo loãng.

Ăn xong, Hứa Đồng Nhạc nhanh chóng thu dọn bát đũa, vào phòng phụ Vương Quế Chi se chỉ.

Một mình Trình Nặc ở tɾong sân buồn chán, lại vì Trương lưng gù làm cô kiêng kị với dân thôn, cô hiểu ra không phải nơi càng nghèo thì người dân càng chất phác, người tới lui hỗn tạp, cũng không biết đi đâu mới ổn.

Hứa Đồng Chu đến tìm cô, nói muốn dẫn cô đi xem thứ gì đó hay ho, Trình Nặc  muốn từ chối, nhưng ý cười trên mặt Hứa Đồng Chu làm cô không từ chối được.

Trình Nặc suy nghĩ, dù sao một mình trong sân cũng chán, liền theo bước chân chàng trai ra ngoài.