Bìa [ĐGECHE] – Chương 22
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 22

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1349 từ · 6 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 22

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Trình Nặc không biết trải qua ngày hôm nay như thế nào, tɾong giờ học thì lơ đãng, cho đến khi học sinh gọi cô mới hồi thần, cô đành phải chuyển hai tiết cuối sang tự học.

Cô nghĩ đến việc dùng tình một đêm để hóa giải nỗi buồn tɾong lòng, bây giờ nghĩ đến Điền Mục, sự khó chịu tɾong lòng vẫn chưa nguôi ngoai, lại thêm Hứa Đồng Chu một phiền toái khác tìm đến cửa.

Cô không coi thường nông dân nghèo, cha mẹ cô đã dạy dỗ từ khi còn nhỏ, cuộc sống khá giả không phải là vốn để cô kỳ thị người khác, nhưng bây giờ đối mặt với Hứa Đồng Chu “ăn nói khùng điên” khiến cô thật sự muốn chất vấn, cậu dựa vào đâu mà đòi cưới tôi?

Trình Nặc cảm thấy thái dương đau nhức, tan học vội vàng thu dọn đồ, định về cùng Hứa Đồng Nhạc, theo kinh nghiệm, mỗi ngày Hứa Đồng Chu sẽ đến trường đợi cô tan dạy. Lúc đó cô không cô chưa nhận ra tâm tư của chàng trai này, cộng với đôi chân bất tiện làm cô càng dễ dàng tin cậu. Bây giờ mọi chuyện đã đến nước này, cô thực sự không muốn ở một mình với cậu.

Điều cô không ngờ tới là hôm nay khi ra khỏi trường, cô không nhìn thấy bóng dáng chàng trai đó nữa, mặc dù hơi khó hiểu nhưng tɾong lòng lại thở phào nhẹ nhõm. Nếu cậu ấy đã hiểu được lời từ chối của mình thì đúng là a di đà Phật! Cảm tạ trời xanh!

Trình Nặc trò chuyện với Hứa Đồng Nhạc suốt đường về, nhưng khi đến trong sân, thấy Vương Quế Chi một mình bận rộn làm việc nhà, cô cũng không nói thêm gì nữa, Hứa Đồng Nhạc lại chạy đến hỏi anh trai đâu rồi. Vương Quế Chi nói tiếng địa phương, cô nghe không hiểu lắm, nhưng từ ngữ điệu bình tĩnh của Vương Quế Chi thì có vẻ không có gì nghiêm trọng, có lẽ cậu ấy bận làm ruộng nên chưa về.

Đến giờ ăn tối, vẫn chỉ có ba người phụ nữ, trong lòng Trình Nặc thắc mắc nhưng lại không muốn hỏi, ăn tối xong liền về phòng nghỉ ngơi.

Trước đây Hứa Đồng Chu ở nhà sẽ đun nước tắm cho cô tắm, không ngờ hôm nay chàng trai đó lại biến mất, cô không có cách nào tắm rửa, nếu có tiếc nuối có lẽ chỉ giới hạn ở tɾong việc này thôi…

Cả người cô đổ mồ hôi nóng ngủ thiếp đi, nửa đêm cô cảm giác có vật gì đó cọ vào ngón tay mình, lần đầu tiên cô còn mơ màng, đến lần thứ hai cô mới chợt nhớ ra nông thôn có nhiều muỗi, chuột, kiến,… không phải là rắn hay nhện bò đến giường đó chứ?

Cô giật mình bật dậy.

“Chị ơi, là em.” Hứa Đồng Chu che miệng cô lại, phòng ngừa cô hét lên quấy rầy Hừa Đồng Nhạc và Vương Quế Chi đang ngủ say.

“Em tới đây làm gì?” Sau khi bình tĩnh lại, Trình Nặc hạ giọng chất vấn.

“Em qua thôn bên cạnh phụ sửa nhà, bây giờ mới về, cái này cho chị.” Nói xong, cậu đưa tay vào tɾong túi áo lấy thứ gì đó, nhét vào tɾong tay Trình Nặc.

Trong phòng quá tối, Trình Nặc không nhìn rõ đó là thứ gì, chỉ có thể dùng ngón tay sờ thử, hồi lâu mới nhận ra ra đó là một cái chai, cẩn thận sờ một lần nữa: “Cái này là… Coca?” Trong bóng tối, cô tìm kiếm đôi mắt của chàng trai.

“Dạ, cho chị uống.”

Có người ở làng bên đi làm thuê ở thành phố, tích góp được tiền về xây nhà, muốn xong sớm trước ngày Quốc khánh nên vội vàng tìm công. Trong làng không đủ người nên qua thôn này tìm Hứa Đồng chu, cậu còn trẻ, muốn kiếm nhiều tiền nên mới sáng sớm sau khi đưa Trình Nặc đi, nghe thấy có người gọi liền vội vã qua đó, bây giờ mới về.

Chủ nhà muốn giữ cậu ăn cơm nhưng cậu mong nhớ Trình Nặc, muốn tranh thủ trở về nên cơm cũng không ăn, phi nước đại về nhà. Trước khi về, ông chủ cho cậu chai Coca, trước đây cậu đã từng nếm thử vị Coca, hươռg vị kích thích khiến cậu không bao giờ quên.

Cậu biết người tɾong thành rất thích uống thứ này nên ôm lon Coca chạy về, hy vọng Trình Nặc còn tỉnh, có thể đưa kịp cho cô.

Trình Nặc cầm chai Coca trong tay, không biết nên nói gì, hiện tại người dân thành phố lớn đều chú trọng dưỡng sinh, ai lại uống loại đồ uống có ga dễ tăng cân như vậy?

Cô cười khổ đặt lại vào tay Hứa Đồng Chu, “Của cậu, cậu uống đi.”

Cô không muốn nhận bất cứ ý tốt nào của Hứa Đồng Chu kẻo cậu lại hiểu lầm, chuyện tối qua cô cũng có lỗi, nhưng đó là chuyện hai người tình nguyện, hiện tại dừng lại vẫn kịp. Cô không muốn mọi chuyện đi đến mức không thể quay đầu.

Hứa Đồng Chu thấy cô trả chai Coca lại, tɾong lòng hụt hẫng, “Chị ơi, sáng nay là lỗi của em, lẽ ra em không nên nói những lời đó… Chị tha thứ cho em đi.”

Cả ngày ngay cậu đã suy nghĩ kỹ, cậu có là gì đâu? Cô mới quen cậu được một tháng, cô cũng có cuộc sống riêng của mình không phải sao? Cậu dựa vào đâu cướp đi quá khứ của cô, sống 19 năm trên đời cậu đã sớm quen với cuộc sống nghèo khổ bị người ta coi thường. Nhưng cô thì không, cô là đại tiểu thư ở thành phố tình cờ gặp cậu trên đường đời, hai người không thể nào nên đôi được.

Vậy nên dù cô còn đang nhớ đến người tên “Điền Mục”, cậu cũng không có tư cách tra hỏi không phải sao? Cậu sẽ nỗ lực thay đổi bản thân để cô có thể quay lại nhìn cậu… một ngày nào đó cậu sẽ thay thế vị trí của “Điền Mục”.

Có lẽ… cho dù không thể thay thế được cũng không sao, chỉ cần cô còn ở đây một ngày, cậu cũng sẽ bảo vệ cô một ngày.

Trình Nặc không muốn nói nhiều với cậu, chỉ giục cậu nghỉ ngơi, mình cũng muốn đi ngủ.

“Vậy chị còn muốn tắm không? Bây giờ em đi nấu nước vẫn kịp.” Cậu làm xong lúc 9 giờ, một đường chạy về, không dám lãng phí một giây. Bây giờ chỉ mới gần 11 giờ, đi nấu nước cho cô hẳn là chưa đến 12 giờ, cậu phải tranh thủ nhanh tay hơn một chút.

Trình Nặc thở dài, không biết nên từ chối chàng trai này như thế nào, cô nhìn đôi mắt sáng cách đó không xa, “Đồng Chu, đêm qua là lỗi của tôi, tôi đã gặp phải chuyện thương tâm nên đã đưa ra lựa chọn sai lầm, chúng ta xem như không có chuyện gì xảy ra nhé? Đừng đối xử tốt với tôi như vậy nữa, từ nay về sau tôi vẫn là chị Trình của em, tôi cũng sẽ dạy em đọc chữ, nhưng chuyện kia không cần phát sinh nữa.”

Cô muốn trấn an chàng trai, đồng thời cũng muốn giải thích rõ ràng, dù sao việc tình một đêm cũng là sai lầm, cô không thể để cậu ấy chìm đắm trong đó nữa.

Hứa Đồng Chu khẽ cười, dịu dàng nói: “Nếu thật sự không muốn quan hệ chính thức thì chị có thể xem em như một món đồ chơi tɾong một năm nay, sau khi chị rời đi vứt bỏ em là được rồi.”