Bìa [ĐGECHE] – Chương 23
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 23

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1299 từ · 6 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 23

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Mặc dù lời nói của cậu vẫn văng vẳng bên tai nhưng mấy ngày nay lại không thấy cậu.

Kể từ đêm Hứa Đồng Chu chạy về cho cô chai Coca, Trình Nặc vẫn chưa có cơ hội gặp lại cậu. Ngôi nhà thôn bên cạnh sắp xây xong nên ngày nào cậu cũng phải chạy đến đó, sáng sớm đi chăn bò, tuy buổi tối có trở về nhưng khá muộn nên cũng không thấy người.

Chỉ có mỗi ngày đều nấu nước ấm đúng giờ để trước cửa phòng cô, lúc cô nhận ra thì người đã đi mất.

Trình Nặc hơi bất lực nhưng cô cũng cảm thấy đây là một cách tốt, cô không thể hứa hẹn gì với Hứa Đồng Chu, một đêm ân ái hỗn loạn cũng không đủ chứng minh hai người có quan hệ gì, cậu ấy buông bỏ sớm là điều tốt.

Huống chi bây Điền Mục không dễ dàng quên, có khi ban đêm cô sẽ thức dậy khóc, nhưng dù sao cô cũng là người ma͙nh mẽ, dần dần học được cách quên.

Hôm nay tan học trời mưa rất to, may là lần này cô mang theo ô, cô cũng dần quen với những con đường ngoằn ngoèo tɾong thôn, Trình Nặc bước từng bước vững vàng, hôm nay có hai em học sinh còn nhỏ trời mưa to không về nhà được nên cô nhận nhiệm vụ đưa hai em về, nhà hai em cách đó không xa nên cô chỉ cần đi về cùng hai là được.

Nhưng nhà của đứa bé lại ngược đường với nhà Vương Quế Chi, tuy chỉ cần tiễn một đoạn nhưng đoạn về nhà cũng không tính là gần.

Sau khi Trình Nặc giao hai em an toàn cho phụ huynh thì bắt đầu lên đường trở về, lúc tan học trời còn sáng bây giờ đã u ám sau trận mưa lớn. Trình Nặc biết mặt trời bắt đầu lặn, trời sẽ tối càng nhanh.

Vì Hứa Đồng Chu qua thôn bên cạnh phụ người ta sửa nhà nên Vương Quế Chi và Hứa Đồng Lạc chia đều việc nhà, mấy ngày nay Hứa Đồng Nhạc phải vội vã về nhà sau giờ học, không đợi Trình Nặc cùng về. Cô cũng không than phiền gì, cô ở ké cũng làm phiền nhà người ta nhiều rồi.

Hôm nay trời tối rất nhanh, đường núi tối tăm làm cô hơi sợ, nhưng sau lần kinh nghiệm bị bong gân lần trước, bây giờ dù cô bước nhanh nhưng vẫn duy trì ổn định từng bước vững chắc.

Một tay cô cầm ô, một tay cầm túi nhỏ, đang cẩn thận bước đi thì chợt cảm giác có một bóng người xuất hiện, cô giật mình nhưng cũng không nhìn lại phía sau.

Lá gan cô rất nhỏ, khi còn ở Hàng Châu, đừng nói đến xem phim ma, chỉ cần là loại trinh thám thần bí hồi hộp cô cũng ít khi xem, trước khi cô đến dạy, một số bạn bè đã vô tình hoặc cố ý kể cho cô nghe không ít chuyện quỷ quái ở nông thôn, bây giờ đang lạc trong cảnh đó cô khỏi cảm dựng tóc gáy.

Cô bước nhanh về phía trước, thầm niệm a di đà phật, nhìn con đường ngã ba trước mặt, cô biết mình đi tầm 20 phút nữa là có thể về tới.

Cô vừa cất bước chạy thì tiếng bước chân đuổi theo phía sau càng rõ ràng, cô sợ hãi, sự cản trở của chiếc ô khiến cô không thể chạy nhanh, cô hét lên, muốn quay phản kháng. Trong khoảnh khắc quay người, cô nhìn thấy một người lôi thôi với biểu cảm vặn vẹo.

Đó ông lão góa vợ tɾong thôn, Trương lưng gù.

Cô đã từng gặp gã một lần, khi Hứa Đồng Chu cõng cô đi dạy, từ xa cô đã nhìn thấy người đàn ông thấp bé lưng gù đang nói gì đó với cô, nói rất to, rất nhanh, nhưng vì là phương ngữ nên cô không hiểu lắm, khi cô hỏi Hứa Đồng Chu thì cậu không trả lời mà nói cô không cần quan tâm. Nhưng vẻ mặt Hứa Đồng Chu cô biết gã này chắc chắn không phải đang nói điều tốt đẹp gì.

Vì cơ thể tàn tật nên Trương lưng còng mãi không lấy được vợ, sau này gia đình tìm cho gã một người vợ ở làng khác bị thiểu năng trí tuệ, gã coi thường vợ mình hơi ngốc nghếch nên suốt ngày đánh đập, đánh mãi làm người vợ bỏ đi, từ đó gã trở thanh lão già góa vợ không ai thèm, vì sức khỏe yếu không thể ra ngoài làm việc, cũng không thể làm nhiều công việc đồng áng nên gã lang thang khắp làng suốt cả ngày.

Nhìn thấy gã càng ngày càng gần mình, Trình Nặc sợ hãi hét lên, lên tiếng gay gắt, bảo gã mau tránh xa

Trương lưng gù càng lúc càng đi tới gần, trên mặt lộ ra một nụ cười đê tiện, cuối cùng cô cũng nghe rõ lời gã nói: “Cô giáo xinh đẹp, chơi với tôi một chút, tôi muốn ngủ với cô.”

Trình Nặc sợ hãi chân hơi nhũn ra, vừa mắng chửi Trương lưng còng, vừa dùng ô chặn giữa hai người, tuy nhiên gã ta dù có tàn tật đến đâu thì vẫn là đàn ông trưởng thành, tɾong lúc giằng co, gã đã bẻ cong được sườn ô, vứt nó vào cánh đồng lúa bên cạnh.

“Cứu! Cứu với!” Trình Nặc cuối cùng cũng sợ hãi kêu thất thanh, quay đầu chạy lên ruộng cao hét lên kêu cứu, nhưng lúc này ai sẽ đến ruộng lúa chứ?

Cô cố gắng vùng thoát nhưng bị Trương lưng còng túm tóc kéo lại làm cô ngã xuống ruộng bùn.

Đất lạnh trơn trượt làm cô bẩn cả người, Trương lưng còng rất đắc ý, “Cô chạy đi. Tôi xem có thể chạy nhanh cỡ nào? Suốt ngày kêu thằng bé Đồng Chu cõng đến lớp, cô có gì quý giá chứ? Chân không thể chạm đất sao? Hôm nay tôi phải nhìn xem cô có quý giá đến vậy không.”

Vừa nói, hắn vừa ngồi lên bụng Trình Năc, vươn tay nắm lấy cổ áo cô, ý đồ cho tay vào tɾong áo lót của cô.

Trình Nặc bị hắn đè không thở nổi, cô hét chói tai, tay chặn gã lại, nước mắt hòa trộn nước bùn dính đầy mặt, cô không muốn. Cô đến cứu vớt thôn này nhưng tại sao người nông thôn lại “trả ơn” cô như vậy?

Cô khóc một cách tuyệt vọng, ngay khi cô tưởng mình sắp bị Trương lưng gù làm ô uế, bỗng sức nặng̝ trên bụng cô biến mất, cô hoảng sợ ngồi dậy, chỉnh lại chiếc áo bị gã ta đẩy đến bụng.

Trời đã tối sầm, nước mắt giàn giụa làm mờ tầm nhìn của cô, không rõ đang có chuyện gì, chỉ biết Trương lưng còng đang bị đánh thảm thiết, cô không dám nhìn, chỉ bịt tai khóc nức nở, không biết qua bao lâu, có người đến gần cô, kéo cô khỏi vũng bùn.

Cô theo bản năng đẩy ra, không ngờ tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, nhưng người nọ lại không buông tay ra, ngược lại ôm chặt cô vào ngực, “Đừng sợ, có em ở đây.”

Giọng nói rất quen thuộc, mắt cô lem nhem cố mở to ra, Hứa Đồng Chu nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, tựa như muốn an ủi cô, “Chị đừng sợ, có em đây.”