Bìa [ĐGECHE] – Chương 20
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 20

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1572 từ · 7 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 20

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Cả hai cùng rên khẽ thành tiếng, chàng trai rên vì khoái cảm ập đến, cô gái rên vì hạ thân như bị vũ bão xé rách, cơn đau kích thích làm hai mắt cô trắng bệch.

Cô không kiềm chế được cảm xúc của mình mà hét lên một tiếng chói tai… như thể cô bị đau, lại như thể đang phát tiết nỗi uất ức trong lòng.

Điền Mục, anh có nghe thấy chưa? Cuối cùng tôi đã trở thành một người phụ nữ thực sự nhưng vĩnh viễn sẽ không ở bên anh nữa, tôi thà ngủ với một nông dân thấp kém cũng sẽ không ngủ với anh. (??? Wtf nữ9)

Nước mắt Trình Nặc không ngăn được chảy ra ngoài, bởi vì bị đau, cũng bởi vì đang đoạn tuyệt những hồi ức đẹp đẽ về mối tình đầu…

Tạm biệt, Điền Mục.

Trình Nặc vội vàng bịt miệng ngăn tiếng rên rĩ không ngừng, cô biết mình là giáo viên tình nguyện, lại lên giường với con trai của một gia đình bản xứ, nếu tin tức lan ra sẽ làm mất mặt cả hai người, cô không thể kêu lên, cho dù đau đến mức muốn ngất đi cũng không thể hét lên.

Hứa Đồng Chu biết cô đang đau, liền kìm nén ý muốn tiến sâu hơn, vòng eo thon kẹp vào giữa hai chân cô gái: “Chị Trình… Em xin lỗi… chị đừng khóc, đừng khóc nữa.” Cậu ấy vụng về an ủi cô, không biết phải an ủi như thế nào mới đúng.

Trình Nặc lắc đầu, hồi lâu không ngâm nga thêm tiếng nào. Hai tay vô lực đặt lên vai người đàn ông, cô nào chỉ thấy đau, trái tim cô cũng đang rỉ máu, dù sao thì cô cũng đã làm tình nhưng sẽ không còn ở bên gã đàn ông dịu dàng kia nữa.

“Điền Mục…” Cô nhẹ nhàng gọi, lời từ biệt cuối cùng.

Tiếng gọi này làm thiếu niên đang rong đuổi trên thân đỏ mắt, tại sao vào lúc này chị lại gọi tên người đó? Cậu biết mình hèn hạ như bùn lẫy, nhưng cậu không muốn chịu đựng sự khuất nhục như vậy.

Cô đau, trong lòng cậu cũng đau, cậu cậu mím mang theo sự cố chấp bướng bỉnh, “Chị Trình, em là Hứa Đồng Chu.” Cậu nói từng chữ một, sau đó không hề do dự nữa, dùng sức cắm toàn bộ dục căn vào thân thể cô.

Thật sâu và chặt, côn thịt thô dài của cậu xiên thẳng vào tɾong đường hoa của cô như xiên thịt.

Dù sao thì cuối cùng thì cậu cũng với được tới ánh trăng.

Đột nhiên bị mạnh mẽ cắm vào khiến cô đau đớn không cần nói cũng biết, nhưng lần này Trình Nặc cắn môi, biến mọi tiếng kêu đau đớn thành tiếng rên nỉ non chỉ có hai người họ mới có thể nghe thấy.

Cô vùi đầu vào hõm cổ của thiếu niên, nức nở vì đau đớn, người không nhịn được run lên, triền miên cọ xát với vật căn đang ra vào như vũ bão.

Sự chặt chẽ vượt quá sự tưởng tượng của Hứa Đồng Chu, thiếu chút nữa cậu giương súng đầu hàng, sức hút ma͙nh mẽ cắn nuốt côn thịt buộc cậu phải nhanh chóng nới lỏng khóa tinh dịch và giải phóng tinh hoa đặc sệt, nhưng Hứa Đồng Chu cũng không muốn nhận thua, cậu lắc eo và bắt đầu tìm kiếm niềm vui mới lạ mà trước nay chưa từng trải nghiệm.

Eo cậu ra sức mạnh mẽ giã vào tiểu huyệt cô gái dưới thân như những hạt mưa đá, cứng và dày, vật căn thô to như cái nắm tay, theo luật động cắm vào rút ra hai tinh hoàn run run đập vào tiểu huyệt của cô phát ra âm thanh bạch bạch có quy luật.

Thật sướng, cả hai đều chìm đắm tɾong khoái cảm. Mặc dù vẫn còn chút bi thương nhưng Trình Nặc không thể từ chối được sự sung sướng của ái dục, cơ thể cô tê dại, sự ma sát ma͙nh mẽ nóng bỏng mang đến khoáı cảm tột độ nhanh chóng  xâm chiếm tâm trí cô, phá hủy mọi nhận thức của cô, nhiễm hồng đôi má thiếu nữ, làm cô càng thêm quyến rũ lả lơi, những tiếng rên ɾỉ và hô hấp rối loạn càng làm say lòng người.

Hứa Đồng Chu giã một cách điên cuồng mê đắm mà không theo một quy tắc nào, truyền lửa mạnh mẽ tỏa ra sức nóng vô tận bên tɾong cơ thể cô, cọ xát vào tiểu huyệt chặt chẽ đang ướt nhẹp bởi hỗn hợp xuân dịch và máu trinh nguyên của thiếu nữ.

Hai cơ thể họ quấn lấy nhau như hai ngọn lửa du͙c vọng bùng lên cháy lan ra cả khu rừng tình ái đưa họ đến trạng thái cực lạc.

Dưới luật động kịch liệt như bản năng nguyên thủy, cửa động ướt át liên tục trào ra xuân dịch ái muội, nhuộm ướt lưỡi kiếm của chàng trai giúp quá trình ra vào càng trở nên suôn sẻ hơn.

Thiếu niên rút ra dừng trong giây lát, vươn tay đến đôi ͼhân thon dài trắng nõn, miết đến vòng eo thon gọn của cô, cố định cơ thể mềm mại của cô gái rồi lại cắm vào, ánh mắt cậu vẫn luôn dõi theo biểu cảm của cô, “Chị Trình… Người chị mềm quá.” Cậu thì thầm bên tai cô.

Khi cô gái đón nhận những từng cú va chạm thô bạo của cậu, đôi mắt mê ly ngập nước, bầu ngực phập phồng, đôi môi khẽ hé bật ra những tiếng nỉ non, hình ảnh đó câu hồn đoạt phách Hứa Đồng Chu, cậu mê mẩn hưởng thụ những phút giây ngỡ đang ở trên thiên đường.

Tiếng kêu đau đớn của Trình nặc dần dần được thay thế bằng những tiếng rên rỉ phóng đãng, nhưng dù sao cô cũng là một trinh nữ, không thể chịu đựng được những đòi hỏi quá mức của chàng nông dân cường tráng.

Bị thao một lúc lâu, Trình Nặc thậm chí còn cảm thấy tiểu huyệt của mình đã tê dại đến mất tri giác, cô bắt đầu rên rỉ, khẽ khóc, “Không được nữa… nhanh quá… không làm nữa.”

Hứa Đồng Chu nghe cô cầu xin nhưng tɾong lòng không muốn dừng lại, chị mềm mại thơm tho như vậy, sao cậu cảm thấy đã đủ chứ?

“Chị gọi tên em đi, gọi em một tiếng, em sẽ dừng.”

Cậu muốn chị gọi tên cậu, giống như gọi tên người đàn ông đó, bằng giọng nói dịu dàng mang theo tiếng nỉ non tình ái.

Nhưng Trình Nặc đã sớm bị tình dục mãnh liệt làm tâm trí mơ hồ, cô chỉ biết rên ɾỉ sung sướng, hồi lâu vẫn không nói ra được một câu hoàn chỉnh.

Hứa Đồng Chu lại muốn phân cao thấp với tên đàn ông kia, bộ dạng phải nghe được cô gọi tên mình mới chịu dừng lại.

Cậu ôm chặt eo cô, hông tăng lực cắm mạnh vào, hai tay ôm lấy eo thon cũng siết lại, mỗi lần cắm côn thịt vào bên tɾong cũng đồng thời ôm lấy eo cô kéo về phía mình.

Lực đồng thời từ hai hướng, nam thì sướng, nữ thì đau, môi âm hộ của cô tê dại hoàn toàn nhưng khoáı cảm lại tăng vọt, cô không chịu được sự sung sướng nhấn chìm như vậy khẽ run lên.

Giọng cô không tự chủ mà cao lên, “Không muốn… dừng lại… dừng lại, thật sự không thể.”

“Vậy chị gọi tên em đi, chị kêu xong em liền dừng lại.” Hứa Đồng Chu hoàn toàn không để ý đến cô, càng hung hăng cắm vào, muốn dùng quy đầu chà đạp tiểu huyệt mê người kia.

Trình Nặc bắt lấy cánh tay thiếu niên, vừa hét vừa thở dốc, “Nhanh quá… dừng lại… Hứa Đồng Chu.. Hứa Đồng Chu, xin cậu dừng lại.” Cuối cùng cô hét lên, gọi rõ tên chàng trai đó.

Thật tốt, cuối cùng cậu cũng nghe được chị gọi tên mình.

“Thêm lần cuối cùng.” Cậu cũng hưng phấn sắp đến đỉnh rồi, nhấc hai chân cô lên vai mình, dùng lực ấn xuống khiến nửa thân dưới của cô lộ ra hoàn toàn, cậu thọc vào rút ra liên tục, sau hàng chục lần cuồng thao, tiểu huyệt cô gái đột nhiên siết chặt như muốn khép kín lại, hút chặt vật căn co rút lại kích kích thiếu niên hét lên, “A… Chị Trình, chị sắp kẹp chết em rồi.”

Không để ý đến đôi mắt cô đã hơi trợn ngược, sau khi phát điên luật động thêm mười lần nữa đã bắn tinh dịch đặc sệt nóng bỏng vào trong cơ thể cô…

Thật thoải mái… Dù là về mặt thể chất hay tinh thần, đây là lần đầu tiên sau 19 năm cậu cảm thấy vui sướng thỏa mãn như vậy.

Cậu nhìn khuôn mặt nửa tỉnh nửa mê của cô gái tɾong bóng tối, “Chị Trình, sau này chị chỉ gọi tên một mình em được không? Tên em là… Hứa Đồng Chu.”

PASS CHƯƠNG 21: denganemchiemhuuem