Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Nhận được thông báo được duyệt đi dạy ở vùng cao có lẽ chỉ có mình cô là người vui vẻ nhất, mẹ vừa giúp cô sắp xếp hành lý vừa phàn nàn: “Nơi đó xa lắm, 5 năm trước ba mẹ đi du lịch còn chưa từng nghe qua chỗ đó, rốt cuộc trong đầu con nghĩ gì mà đòi chạy đến nơi xa như vậy để dạy?”
Mấy lời này của mẹ, cô đã nghe hoài đến quen, miệng thì cười nói qua loa, tay thì lật qua lật lại xem từng đôi giày trong tủ.
“Mẹ… Đến đây giúp con chọn một đôi với, hai đôi này con nên mang theo đôi nào đây? Đi đường núi, chỉ mang một đôi sợ là không đủ.” Cầm hai đôi giày trên tay, Trình Nặc biểu cảm khó xử.
Cô lớn lên trong một gia đình khá giả, các phương diện ăn mặc, nơi ở, đi lại cũng không thể xem là tiết kiệm, cô còn không có kế hoạch chi tiêu hợp lý khi mua sắm, thường xuyên thay tủ đồ, tủ giày cô chất đầy các loại giày, không chỉ có phiên bản giới hạn, còn có những đôi cô săn sale, cao gót, thể thao, giày lười… chất đầy tủ.
Là con gái thành phố, Trình Nặc thường chú trọng đến những đôi giày cao gót nhỏ hơi hướng nữ tính dễ phối đồ. Nhưng lần này cô đi dạy ở một vùng nông thôn cực kỳ xa xôi, cô không còn cách nào khác phải lựa chọn kỹ lưỡng, trong vali chỉ có thể mang theo hai đôi giày thể thao tiện cho việc đi lại.
Hai mẹ con đang trò chuyện vui vẻ thì chuông cửa vang lên, Trình Nặc vui vẻ ra mở cửa đón bạn trai của mình.
Điền Mục là bạn trai cô, hai người đã ở bên nhau được ba năm, anh hơn cô gần bốn tuổi, anh là đàn anh của cô, đã tốt nghiệp ba năm trước, làm việc ở đài truyền hình tỉnh đúng chuyên ngành sau khi tốt nghiệp. Ban đầu anh chỉ là biên tập viên của một đài truyền hình vệ tinh địa phương, thỉnh thoảng kiêm làm MC, chưa đầy 2 năm sau vì làm việc chăm chỉ và biết cách đối nhân xử thế nên anh được chuyển đến làm việc ở một đài truyền hình tỉnh.
Sau bao năm đi làm khiến Điền Mục nhận thức được những thăng trầm của cuộc sống, anh dần gạt bỏ tình yêu vườn trường sang một bên, tập trung để phát triển sự nghiệp.
Tuy tình cảm không còn mặn nồng nhưng Trình Nặc cũng hiểu cho sự cố gắng vất vả của Điền Mục, biết rằng anh đang vì tương lai của hai người mà phấn đầu, cuộc sống bình đạm hiện giờ là để chuẩn bị cho sự ngọt ngào mai sau. Vì vậy cô đã bao dung cho sự thay đổi của Điền Mục.
Điền Mục vừa bước vào phòng đã giật mình vì khung cảnh bừa bộn trong nhà, bắt đầu từ tủ giày ở tiền sảnh, cả căn phòng chất đầy đồ đạc của Trình Nặc, bao gồm quần áo, giày dép, tài liệu học tập, nhu yếu phẩm hàng ngày, những thứ khác… Quần áo và những đồ lặt vặt không biết từ đâu ra, tràn lan đến tận cầu thang của biệt thự.
Anh chật vật chen vào, thỉnh thoảng nhặt những món đồ cản đường dưới chân, cuối cùng bước đến chỗ Phương Vân, lễ phép chào hỏi mẹ cô.
Trình Nặc nhìn thấy trong tay anh đang cầm một túi đồ lớn, vui vẻ chạy tới mở ra xem. Đó đều là những vật dụng cần thiết hàng ngày mà Điền Mục chuẩn bị cho cô, những vật dụng y tế đơn giản, thậm chí có cả nước rửa tay, còn nhiều thứ nhỏ nhặt không đếm xuể. Trình Nặc nhìn thấy thì vui mừng, miệng thì lẩm bẩm: “Không cần mua nhiều như vậy, em và mẹ mới đến trung tâm thương mại mua một đống thứ rồi.”
Miệng thì nói vậy nhưng tay cô vẫn nhanh nhẹn lấy vài món đồ ăn nhẹ mà cô thường ăn bỏ vào vali.
Điền Mục xót cô, mặc dù mấy năm nay công việc ngày càng bận rộn nhưng lòng anh vẫn luyến tiếc cô bé này, năm đó anh sắp tốt nghiệp làm chi hội trưởng đi đón tân sinh viên, ngay lập tức bị thu hút bởi cô gái ngọt ngào xinh đẹp có nụ cười tỏa nắng, mặc dù lúc đó anh đang trong giai đoạn thực tập ngoài trường, việc học và công việc vô cùng bận rộn nhưng vẫn bất chấp dùng toàn lực để theo đuổi Trình Nặc cho bằng được.
Mấy năm bên nhau, Điền Mục rất thích tính cách của Trình Nặc, mọi chuyện đều bao dung thấu hiểu cho anh. Vì thế trong công việc có gặp khó khăn trắc trở ra sao, anh đều ẩn nhẫn nỗ lực vì Trình Nặc, vốn định năm nay khi cô tốt nghiệp đại học, nếu không có gì bất ngờ thì hai người có thể tổ chức đám cưới vào nửa cuối năm, nhưng cô nhất quyết trì hoãn đám cưới tận một năm để đi giảng dạy tình nguyện tại một thị trấn nhỏ phía Tây Nam, cách Hàng Châu 2.000 km, ngôi làng nghèo miền núi đó thậm chí còn không thể tìm thấy trên Google map.
Ban đầu anh phản đối lựa chọn của Trình Nặc, nhưng nhớ lại ba năm bên nhau, phần lớn ý kiến của anh đều được Trình Nặc chấp thuận, vậy nên Điền Mục chỉ có thể tỏ vẻ tôn trọng con đường cô chọn, luôn ở phía sau chờ cô.
Về việc đi dạy ở vùng cao nảy ra trong đầu Trình Nặc khoảng một năm trước, khi đó cô không hề nghiêm túc cân nhắc chuyện này, cô chỉ cảm thấy nếu có cơ hội lên núi, không chỉ giúp thay đổi số phận của các em nhỏ nghèo khó mà còn có thể giúp mình thanh lọc tâm trí.
Điều khiến cô thật sự hạ quyết tâm là vào một buổi biểu diễn văn nghệ của các em ở một huyện nghèo phía Tây Bắc ở Hàng Châu, những đứa trẻ nghèo khó đó đã đến Hàng Châu với niềm khao khát được đến thành phố lớn, biểu diễn một tiết mục để cảm ơn các mạnh thường quân đã ủng hộ các em, nhìn những ánh mắt nhút nhát nhưng đầy háo hức và khát vọng với thành phố lớn, cô cảm thấy nếu mình có khả năng thay đổi số phận của một đứa trẻ thì đó sẽ là vinh quang của cuộc đời cô.
Tất nhiên, ngoài lý do nghe có vẻ vĩ đại này thì cô cũng có lý do khác để đi, nhưng cô chưa bao giờ đề cập đến lý do ích kỷ đó.
Trình An, người đã tung hoành trong thương trường nhiều năm, luôn ý thức được tầm quan trọng móc nối quan hệ với giới chính trị, mặc dù Trình Nặc học chuyên ngành Ngữ văn Anh tại một trường đại học có tiếng, sau tốt nghiệp có thể trực tiếp thi đậu công viên chức để làm giảng viên, nhưng ông vẫn nhất quyết muốn con gái tốt nghiệp xong sẽ qua Anh du học, như một chìa khóa mạ vàng để con đường sau này càng thêm vững vàng hơn.
Nhưng Trình Nặc từ chối, chưa kể lúc đó cô đang yêu đương ngọt ngào với Điền Mục nên không nỡ xa nhau, ngoài ra dạ dày Trung Quốc chính hiệu của cô cũng không cho phép cô rời xa quê hương để đến trời Âu suốt ngày sống với khoai tây.
Sau khi cân nhắc kỹ càng, cô quyết định hoàn thành ước mơ của mình, thứ nhất là thỏa mãn tâm nguyện bấy lâu nay của mình, thứ hai, nói đến mạ vàng thì không chỉ có du học, tình nguyện giảng dạy ở vùng cao cũng là phương thức mạ vàng để làm chính trị.
Vì vậy Trình Nặc dứt khoát viết đơn xin làm tình nguyện viên, cuối cùng được thông qua như mong muốn.
Mặc dù Trình An không quá đồng ý với quyết định của cô, nhưng ông là một thương nhân, thích mạo hiểm nên sau một hồi cân nhắc đã đồng ý với yêu cầu con gái mình.
Thế là Trình Nặc thành công thu phục được ba người thân cận nhất, đạt được tâm nguyện của mình và dấn thân vào con đường dạy học, thật ra thì cũng chỉ có một năm thôi, khi cô trở lại sẽ lại tràn đầy sức sống, ngập tràn năng lượng.
Bận rộn thu dọn hành lý xong, Trình Nặc kéo Điền Mục lên phòng cô ở tầng hai.
Mặc dù hai năm qua hai người không còn gắn bó keo sơ nhưng họ cũng không chê trách gì đối phương, thản nhiên chấp nhận tình cảm chuyển từ dính chặt sang xa cách dần như vậy.
Trở lại phòng, hai người gần gũi thân mật như cũ, tuy nhiên ở thời khắc mấu chốt Trình Nặc vẫn kêu Điền Mục dừng lại, nhưng cô vẫn dùng tay an ủi giúp Điền Mục phóng thích.
“Không cần gấp, chờ em trở về sẽ trao cho anh.” Ánh mắt Trình Nặc mê ly nhìn Điền Mục, trái tim ngập tràn tình yêu.
Điền Mục hít sâu một hơi, ôm chặt Trình Nặc, hứa với cô, “Được, anh đợi em, đợi em về chúng ta sẽ kết hôn.”
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 2](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)