Bìa [ĐGECHE] – Chương 13
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 13

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1613 từ · 7 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 13

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Có vẻ cô gái đã nhận ra ý đồ của cậu, khẽ cười trong đêm tối, cơ thể tiến sát lại gần cậu, dán bầu ngực trắng nõn mềm mại lên ngực cậu, cọ xát qua lại.

“Em muốn anh, anh có muốn em không?” Cô hỏi một câu hơi ngốc nghếch, một câu hỏi tu từ không cần có câu trả lời.

Chàng trai ôm lấy cô nằm lên giường, một tay xoa nắn cặp mông đầy đặn của cô, tất nhiên cậu biết xích xuống xíu nữa là vùng đất bí ẩn làm mê mẫn thần hồn, nhưng cậu không dám đi quá giới hạn, bàn tay đặt lên quả đào căng mọng xoa bóp.

Môi cậu liếm loạn lên chóp mũi cô gái, chị Trình nằm trong lòng cậu khẽ nỉ non, nhưng tên chị kêu không phải tên cậu mà là tên của kẻ khác, thật mỉa mai biết bao…

Ngón tay mềm mại của cô gái quấn quanh eo cậu, nắm lấy côn thịt nóng bỏng động tác lên xuống thuần thục, bàn tay nắm chặt lấy vật căn thô to, trêu ghẹo từng tấc thịt làm gân xanh trên đó muốn nổ tung, từ động tác điệu nghệ này cho thấy cô đã làm điều này với người đàn ông khác nhiều lần, nhưng trước mắt chàng trai trẻ chỉ cảm thấy sung sướng kích thích mà chưa bao giờ được nếm thử.

Dưới sự trêu chọc của cô gái côn thịt vốn đã thô to, lại càng thêm bành trướng, thậm chí hai viên tinh hoàn mềm mại cũng căng chặt ra.

Đầu lưỡi cậu lại len lỏi vào khoang miệng cô giáo trẻ, muốn câu lấy nước bọt của cô, ngón tay bên dưới thì mò mẫm du ngoạn khắp mọi ngóc ngách trên cơ thể cô gái.

Động tác trúc trắc của thiếu niên lần đầu được khám phá tấm thân phụ nữ, mang lại cho Trình Nặc khoáı cảm khó tả.

Cô khẽ cong người muốn nhiều hơn nữa, nhưng cô chưa bao giờ chính thức làm tình nên lúc này càng không biết làm sao, cô và Điền Mục khi cá nước thân mật đều dừng tại bước cắm vào, cho nên cô có thể dụ dỗ, có thể trêu chọc, có thể giúp anh ấy bắn ra, lại không biết làm sao để biến tấm thân con gái thành phụ nữ chân chính.

Cô chợt khóc nỉ non, tiếng khóc rất nhỏ, xuyên qua tiếng mưa bão lẻn vào trong tai thiếu niên, làm tim cậu nhói lên ngứa ngáy, “Chị… Em đây… Em đây.”

Người cậu đang khó chịu cực điểm cũng hưng phấn cực kỳ, nhưng cậu lại không dám thật sự vượt rào, không phải cậu không biết làm sao mà cậu biết đây là hành vi phạm vào tội lớn, sao cậu dám tiếp tục nữa.

Nhưng cậu thật sự rất muốn… Rất muốn…

Đầu ngón tay cậu nhẹ nhàng quét qua vùng đất bí ẩn của cô gái, lông mu mềm mại thưa thớt làm cậu điên đảo thần hồn, nó hoàn toàn khác với khu rừng rậm xoăn tít của cậu.

Đầu ngón tay của cậu hơi thô ráp, có vết chai mỏng, trúc trắc gãi nhẹ lên vùng tam giác mềm mại đó, cậu sờ sờ lại cọ cọ, làm cả người cô run lên, “Đừng sờ như vậy… Điền Mục…”

Cô gái không nhịn được khẽ rên, lại giống như dục cự còn nghênh nỉ non, giọng nói ngọt ngào gọi tên bạn trai hết lần này đến lần khác.

Điền Mục, Điền Mục, Điền Mục.

Từng tiếng nỉ non của cô chui hết vào tai Hứa Đồng Chu, cảm giác tức giận nổi lên trong lòng cậu, cậu đột nhiên rút tay về, môi mỏng mím chặt, hít sâu mấy hơi, sao cậu lại không rõ mình không có tư cách tức giận chứ? Nỗi đau thương bao trùm lấy tâm hồn cậu, khoáı cảm và sung sướng vừa rồi tan thành mây khói trong nháy mắt.

Hứa Đồng Chu nhanh chóng rời khỏi người Trình Nặc, lấy bộ đồ ngủ tìm được trong vali mặc vào cho cô, sau đó vội vàng thu dọn quần áo ẩm ướt, không dám nhìn cô gái thêm một lần nào đã lao ra khỏi phòng.

Bất kể cơn váng đầu sốt hành Trình Nặc đã ngủ một giấc say đến sáng, trên người đã được thay quần áo sạch sẽ, cô đánh một giấc đến rạng sáng.

Gá gáy và những âm thanh ồn ào bên ngoài đánh vào dây thần kinh thính giác của cô, dù vẫn thấy mệt nhưng cô vẫn cố vươn người ngồi dậy, hôm nay là buổi dạy đầu tiên của mình, cô không thể vắng mặt được.

Sau khi rời giường cô nhận ra quần áo trên người đã được đổi, bộ đồ ngủ màu xanh nhạt trên người thì có vấn đề gì nhưng ngực lại hơi đau, đầu cô hơi đau, không thể nhớ ra tối qua có chuyện gì xảy ra… Cô hơi do dự, định khi nào có thời gian sẽ hỏi Hứa Đồng Nhạc thử, có lẽ cô bé thay quần áo giúp mình.

Chân cô vẫn còn đau, đặc biệt là ở đầu gối, mỗi lần cúi xuống là đau không chịu nổi, nhưng đã đến ngày khai giảng, cô cũng không muốn lấy cớ xin nghỉ. Trình Nặc hơi khó xử, muốn cùng đến trường với Hứa Đồng Nhạc, dù sao trên đường có người đi chung cũng sẽ đỡ vất vả.

Cô nói với Hứa Đồng Nhạc, tất nhiên cô bé liền đồng ý, nhưng hiện tại chân cô đi lại thực sự rất bất tiện.

Hứa Đồng Chu cũng dậy muộn bước ra khỏi lán nhỏ, thấy cậu có vẻ ngủ không ngon giấc, sắc mặc buồn bực, dưới bọng mắt còn có quầng thâm chưa tan.

Cậu luôn luôn dậy sớm, có khi đã rạng sáng đã ra ngoài, trên vai gánh trọng trách chăm sóc cả nhà, dù sao Vương Quý Chi cũng là phụ nữ nên cũng chỉ có thể làm được bấy nhiêu, Hứa Đồng Chu tự giác gánh vác rất nhiều, nhưng hôm nay là một ngoại lệ, cậu không những chưa ra ngoài mà có vẻ còn chưa tỉnh ngủ, tinh thần cũng uể oải.

Trình Nặc thấy cậu bước ra, nghĩ đến hôm qua mưa to cậu đã cõng mình về nhà, mặt cô hơi đỏ, trong lòng cảm kích, ngượng ngùng cười chào cậu.

Ai ngờ Hứa Đồng Chu lại không nhìn cô một cái, nghiêng đầu khẽ “ừ” rồi đi ngang qua Trình Nặc.

Không hiểu sao cậu lại bất chợt lạnh lùng như vậy, Trình Nặc hơi không quen nhưng cũng không để trong lòng, tiếp tục bàn chuyện cùng đi đến trường với Hứa Đồng Nhạc.

Hứa Đồng Chu ngồi xổm sang một bên ăn cơm, bưng chén cháo loãng và bánh bao ố vàng, nhìn cậu ăn một cách hăng say như đang rất đói, nhưng thật ra cũng đang lắng tai nghe hai người bên cạnh nói chuyện, cậu không nói gì nhưng nhìn thấy chân trái của Trình Nặc di chuyển vẫn khó khăn, cậu nhét hết chiếc bánh bao vào miệng, vẫn không nhìn cô, cất giọng trầm thấp: “Chân chị như vậy không tiện đi đường núi, hôm qua trời mưa nên hôm nay đường càng khó đi, vẫn nên để em cõng chị.”

Cậu không có tư cách tức giận, cũng không có tư cách hỏi Trình Nặc Điền Mục là ai, trong hoàn cảnh ái muội đó gọi tên một người, cho dù cậu không biết là ai cũng có thể đoán được đó là bạn đời thân mật nhất của cô.

Lẽ ra cậu an phận thủ thường mà biết dừng lại, khoảng cách giữa họ như mặt đất và bầu trời sẽ không bao giờ giao nhau, nhưng chỉ cần nhìn thấy cô, trái tim cậu lại như bị mèo cào, không khống chế được bản thân mà muốn tới gần hơn.Trình Nặc quay đầu nhìn cậu, trong lòng đang không biết làm sao, Hứa Đồng Nhạc đã phản ứng trước, “Anh em nói trời mưa nên đường núi rất khó đi, cô Trình, chân cô lại bị thương có nhiều chỗ đi không tiện, có anh trai em ở đây thì không thành vấn đề.”

Hứa Đồng Chu không cho cô cơ hội từ chối, chờ cô sắp xếp mang theo mấy cuốn sách giáo khoa xong liền quay người ngồi xuống đưa lưng về phía cô.

Vẫn là hành động như hôm qua nhưng lúc này tâm thái của Hứa Đồng Chu đã thay đổi… Trong lòng vừa khó chịu vừa hưởng thụ những giây phút thân mật ít ỏi với cô, Trình Nặc tựa vào vai cậu như trước, đỏ mặt ngại ngùng hưng cũng không từ chối…

Cô gầy quá, cả người trên lưng cậu như không nặng bao nhiêu, tuy nhiên Hứa Đồng Chu vẫn cảm thấy hơi mệt, không đi được nhẹ nhàng như hôm qua, đi được vài bước, anh cảm thấy hai sườn eo mình có vẻ muốn trướng lên, tuy khó chịu nhưng cậu không dám nói ra…

Bởi vì đêm qua sau khi lao ra khỏi phòng của Trình Nặc, cậu rất buồn bực, đến nỗi côn thịt sưng nhô cao lên cũng không có tâm tư phóng thích, cả đêm ngủ trong bực bội, vật căn nóng hổi muốn nghẹn nhưng kiên quyết không đoái hoài, dẫn đến hôm nay eo cậu có hơi đau.