Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Vương Quế Chi và Hứa Đồng Nhạc được Phương Vân nài nỉ mời đến Tô Châu, tuy bà không quá hài lòng với người con rể này, trong lòng vẫn luôn có khúc mắc, nhưng thấy hai người ván đã đóng thuyền nên cũng không thể khó chịu ra mặt với Hứa Đồng Chu, dù sao nghĩ lại thì hai người ân ái mặn nồng là tốt rồi, nếu có gặp vấn đề gì thì cuối cùng người chịu khổ cũng là Trình Nặc.
Vì thế nghĩ tới nghĩ lui, bà quyết định chủ động mời, thứ nhất là để hoà thuận gắn kết hai bên, thứ hai là cho Trình Nặc không mang tiếng, dù sao thì con mình mang thai, hôn lễ tạm hoãn làm bà không vui lắm, nhà có thêm thành viên mới là chuyện đại sự, nào có lý để nhà chồng không ra mặt, vì vậy cử Hứa Đồng Chu về quê đón gia đình, một nhà ba người đường hoàng dọn đến Tô Châu.
Con trai ba năm chưa về nhà, thấy Hứa Đồng Chu vừa bước vào cửa làm Vương Quế Chi đã kích động khôn xiết, năm ấy con phải tủi thân chịu oan ức khổ sở, bây giờ công thành danh toại làm bà tự hào biết bao, chỉ cần đại tiểu thư Trình Nặc có thể hạ mình gả đến nhà bà đã là chuyện vui rồi, bây giờ còn có cháu nhỏ sắp chào đời, khỏi phải nói cũng biết bà vui biết bao, trước khi Hứa Đồng Chu đến đón, bà đã may vá, chuẩn bị rất nhiều áo bông, giày nhỏ cho trẻ sơ sinh, tuy không đáng bao nhiêu tiền nhưng từng đường kim mũi chỉ đều mang theo tình thương của bà nội dành cho cháu.
Khi cả nhà đến Tô Châu thì trời đã gần tối, màn hội ngộ náo nhiệt hoà thuận làm cả hai gia đình đều phấn khích, Trình Nặc từng tiếp xúc với Vương Quế Chi, biết hồi trẻ bà mệnh khổ nhưng không hề có thú vui thích gây khó dễ với con dâu nên quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng không căng thẳng, lại có Hứa Đồng Chu hoàn toàn nghe lời cô, anh làm “keo hai mặt” lại có xu hướng cưng chiều Trình Nặc hơn, vì vậy Vương Quế Chi tạm thời sống ở Tô Châu, định chờ bế cháu xong sẽ về nhà.
Cả đời Vương Quế Chi là ngụp lặn ở nông thôn Tây Nam, lúc chăm sóc thai phụ có phần cởi mở, không để ý nhiều đến tiểu tiết, mấy lần liên tiếp làm người tinh tế như Phương Vân thầm không vui, lén tìm Trình Nặc oán trách.
Nhưng đúng là bà rất quan tâm đến Trình Nặc, ví dụ chỉ cần nói muốn ăn canh gà, một mình bà có thể ở nơi lạ nước lạ cái chạy đến trang trại ở ngoại ô mua, bà chỉ mua một hai con, nhất quyết không mua để dành, khi người khác hỏi thì mặt bà đỏ bừng, lớn giọng nói bằng tiếng phổ thông trúc trắc: “Mua cho con gái nhỏ sao lại để dành, phải ăn gà tươi!”
“Con gái nhỏ”, danh xưng thật hay, ở vùng Tây Nam là cách gọi khác của con gái cưng.
Mặc dù sao khi biết chân tướng về chân bị thương của Hứa Đồng Chu, bà cũng hận, từng oán trách, nhưng đến ngày hôm nay thấy đôi trẻ sống hạnh phúc như vậy, cuộc đời bà nếm trải cực khổ, tới tuổi già như tìm thấy hi vọng, sao bà có thể không cảm động, không biết ơn cho được? Bà thật lòng thích Trình Nặc, muốn coi cô như con gái ruột của mình.
Trình Nặc vừa vùi đầu uống canh gà hầm đặc sệt, vừa chơi đïện thoại, Hứa Đồng Nhạc lặng lẽ bước đến.
“Chị dâu.”
Sáu năm trôi qua, cô bé tóc vàng 11 tuổi năm đó đã trở thành thiếu nữ, vì suy dinh dưỡng từ nhỏ nên nhìn còn trẻ hơn bạn bè đồng lứa một hai tuổi, nhưng điều này cũng không ngăn được em trổ mã cao ráo duyên dáng.
Trình Nặc ngẩng đầu, bắt gặp nụ cười ngượng ngùng của em, nói ra cũng thật kỳ lạ, kỳ thực Vương Quế Chi cũng chỉ là phụ nữ nông thôn dung mạo bình thường, sao có thể sinh ra hai đứa con có nhan sắc cực đỉnh như vậy?
Thiếu nữ trước mắt dù đã trải qua cuộc sống nghèo khổ nhưng vẫn không ngăn được nét ý nhị nơi khoé mắt lông mày, Trình Nặc thầm nghĩ, chỉ cần nuôi em ở thành phố lớn, mấy năm sau nhất định sẽ thành đại mỹ nhân.
Cô vừa nghĩ vừa nhớ đến Hứa Đồng Chu có bảy phần tương tự thiếu nữ trước mặt, thiếu niên đó… Không, người đàn ông đó cũng không phải cực kỳ tuấn mỹ sao?
Trình Nặc nhìn chăm chú làm Hứa Đồng Nhạc hơi xấu hổ, em cúi đầu, hai má đỏ bừng nói: “Chị dâu, kể cho em nghe hai người gặp lại như thế nào được không?”
Em đã sửa cách xưng hô, gọi rất thuận miệng, bày ra bộ dáng tò mò hại chết mèo, dù ngại ngùng nhưng vẫn không nhịn được đi hỏi Trình Nặc.
Trình Nặc nghe câu hỏi của em, hơi nhíu mày, à…là muốn nói chuyện gặp lại sao? Thật đúng là cơ duyên mà, có lẽ là ông trời không muốn cô xa anh lần nữa chăng?
Cô cũng múc cho Hứa Đồng Nhạc một chén canh gà, hai người chị dâu em chồng vừa uống anh vừa thỏ thẻ trò chuyện, giữa hè ban trưa, thời gian trôi qua, thỉnh thoảng vang lên tiếng hai người thì thầm nói chuyện phiếm và tiếng cười nhỏ.
Hứa Đồng Nhạc nghe cô nói rất nhiều, sau đó đột nhiên nhớ đến điều gì đó, “Chị dâu, chị cũng không biết, mấy năm nay anh thật sự sống không tốt lắm, người trong thôn đều mắng chửi anh, ngay cả tên lười biếng có tiếng Trương lưng còng cũng nhảy ra chỉ trích anh…” Hứa Đồng Nhạc như đang chìm tɾong hồi ức, mùa đông năm đó thật sự không yên ổn, “Khi đó chân anh bị thương không thể đi lại, anh cũng không nói sao lại bị, sau này lật sách bài tập của em thì thấy chữ chị viết, ngày nào anh cũng mở ra xem… Mẹ liền đoán ra chắc chắn anh thích chị.”
“Chữ chị viết hả?” Trình Nặc hơi kinh ngạc và bối rối, nhất thời không đoán ra được đó là gì.
“Dạ, là chị viết, lúc đó chị dạy tụi em hát, vì em không biết lời bài hát nên chị đã chép lên vở em.”
Hứa Đồng Nhạc cố gắng giúp cô nhớ lại, nhắc đến ca từ của bài “Khách mùa thu, là bài nhạc pop đầu tiên em học, lời bài hát tinh tế làm người ta ưu thương.
Trình Nặc cau mày nhớ lại nhưng không thể nhớ ra, không khỏi cảm thấy thất vọng với bản thân, đúng vậy, lúc đó dường như có quá nhiều ký ức cần phải lưu giữ nhưng cô lại dễ dàng lựa chọn từ bỏ.
“Mà anh em cũng là si mê chị, không chỉ lời bài hát mà còn cả cái áo chị mua cho anh ấy năm đó, sau khi chị đi, anh không nỡ mặc nữa mà treo lên vách nhìn.”
Nói về chuyện cũ của Hứa Đồng Chu là Hứa Đồng Nhạc nói hoài không ngưng, có nằm mơ em cũng nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ có cơ hội gọi cô gái dịu dàng tốt bụng trước mắt là “chị dâu”, phải nói anh mình rất may mắn, em cũng biết ơn và yêu thích Trình Nặc như anh trai mình.
“Áo hả?” Trình Nặc lẩm bẩm, hình như cô nhớ ra gì đó, bước nhanh vào phòng ngủ, mở cửa tủ quần áo, lục lọi trong góc.
Cô liền hiểu tại sao! Thì ra là áo khoác cũ trắng ngà, cô đã trông nó quen quen mà không nhớ nổi là mua khi nào, cô chưa từng thấy anh mặc nhưng lần nào chuyển nhà cũng thấy anh mang theo.
Thì ra… Thứ anh giữ lại là hồi ức của cô.
Cô cầm chiếc áo khoác giấu tɾong góc ra, rõ ràng là loại rẻ tiền, kiểu dáng cũ kỹ nhưng đã được anh giặt sach sẽ, thậm chí còn cho vào túi giặt khô rồi lặng lặng treo trong tủ, nó như thần hộ mệnh khi anh ở trong tuyệt cảnh, giúp anh không bị chết đuối trong lời lăng mạ của người đời.
Cô lấy áo tɾong túi ra rồi trải lên giường, đầu ngón tay chạm nhẹ vào cổ áo như thông qua động tác này có thể đồng cảm với những gì anh đã gánh chịu, khi chạm đến túi áo, cô nghe thấy có tiếng động gì đó, Trình Nặc kéo khoá áo xuống, móc ra một tờ giấy ố vàng thô ráp, cô mở ra xem, mực bút bi trên đó đã phai màu nhưng cô vẫn có thể nhận ra nét chữ quen thuộc.
Đúng là chữ của cô, chữ nhỏ nét đẹp đều đặn, lời bài hát trên đó anh chưa từng hát nhưng lại thuộc làu nội dung bài “Khách mùa thu.”
<HOÀN THÀNH CHÍNH VĂN>
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 100](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)