
Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử
Tác giả: Dư Hà Thích
🦋 THỂ LOẠI: Cổ đại, Trọng sinh, Báo thù, Ngược tra, Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp, Kim bảng đề cử, Song khiết, 1vs1, HE

🦋 TRUYỆN: Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử
🦋 TÁC GIẢ: Dư Hà Thích
🦋 NGUỒN CONVERT:
🦋 TÌNH TRẠNG BẢN GỐC: Đã hoàn thành
🦋 TÌNH TRẠNG EDIT: Đã hoàn thành
🦋 BÌA: Trần ơi đừng lười nữa
🦋 EDIT + BETA: LenguyenngocThanh
🦋 THỂ LOẠI: Cổ đại, Trọng sinh, Báo thù, Ngược tra, Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp, Kim bảng đề cử, Song khiết, 1vs1, HE
🌹 GIỚI THIỆU 🌹
Công chúa nước Ô Tư – Lạc Sương Mai – vốn là đệ nhất mỹ nhân Tây Vực. Dưới váy nàng, kẻ quỳ gối thành đàn; chỉ một điệu múa có thể khiến quân vương vì nàng mà bỏ nửa giang sơn.
Kiếp trước, nàng tuyệt sắc khuynh thành, nhưng cũng tàn khốc vô tình.
Nghe lời kẻ xúi giục, nàng dùng mỹ mạo mê hoặc vị Phật tử cao cao tại thượng ở Tây Vực, lừa lấy kim cang bất hoại thân*, phá nát Phật tâm sáng suốt không vướng bụi trần của chàng.
(*) Kim cang bất hoại thân: thường dùng để ví người tu hành đạt đến cảnh giới không bị dục vọng, tình ái hay đau khổ trần tục lay động.
Nàng hại người, cũng tự hại chính mình, từ đó thành “mỹ nhân đao*” trong miệng thế gian.
(*) Mỹ nhân đao: người đẹp nhưng lại mang họa, sắc đẹp như lưỡi dao giết người.
Bị hiến cho tân đế Đại Lương – kẻ vừa nhất thống Tây Vực – rốt cuộc số mệnh nàng vẫn tha hương lưu lạc.
Sau khi chết đi, vừa mở mắt ra Sương Mai đã trở về cố quốc, vẫn là công chúa kiêu căng ngang ngạnh của Ô Tư năm ấy.
Phật tử từng danh chấn Tây Vực kiếp trước nay lại bị giam cầm trong cung, bị ép buộc phá giới.
Trong cơn phong vũ nghiêng ngả của triều đình Ô Tư, chàng trở thành cọng rơm cứu mạng duy nhất để nàng bấu víu thoát khỏi vũng lầy.
Vì thế, Sương Mai quyết thay đổi, dẹp bỏ tâm tính yêu nữ của kiếp trước…
Nàng thu lại mọi thủ đoạn mê hoặc lòng người, giấu kín đi nanh vuốt sắc bén, chỉ biết cẩn thận lấy lòng vị Phật tử ca ca tương lai.
Nhưng rồi lịch sử lại tái diễn, Lạc Sương Mai một lần nữa bị ép gả sang Đại Lương.
Nàng gượng cười, cùng chàng bái biệt: “Huynh đi con đường thành Phật, ta cũng phải gả làm vợ người.”
Ánh nến lay lắt rồi tắt, Phật tử chỉ khẽ gật đầu, không nói một lời, vui buồn khó phân.
Tà áo tung bay theo gió, bàn tay thon dài hữu lực chậm rãi lần từng hạt Phật châu trong tay.
Sương Mai không hề hay biết, đêm tân hôn khi màn đêm buông xuống, người vốn thanh khiết ấy lại nhuốm máu đỏ trên tay, cởi bỏ áo cà sa, nghiền nát Phật châu, vì nàng mà bước vào hồng trần một lần nữa.
Mà nàng – Lạc Sương Mai – sẽ trở thành viên minh châu duy nhất trong lòng bàn tay chàng.
🦋🦋🦋
Phật tử Lạc Tương, sáng như trăng thanh, thoát tục như trời quang, tín đồ trăm vạn, được muôn người kính ngưỡng.
Chàng Phật tâm kiên định, giữ giới nghiêm ngặt.
Duy chỉ có một giấc mộng bao năm chẳng thể phai tàn.
Trong mộng, đêm mưa mịt mùng, muội muội ngoan ngoãn nhào vào lòng chàng, ngón tay ngọc nghịch hạt Phật châu trên cổ chàng, giọng nói mềm mại dịu dàng chưa từng có: “Tương ca ca, huynh đã có thể độ chúng sinh, sao chẳng độ lấy cho ta một lần?”
[Nữ chính trùng sinh, nam chính sẽ dần dần khôi phục ký ức kiếp trước. Đây là một câu chuyện đền bù cho tiếc nuối đời trước.]
[1v1, song xử, kết HE, văn cứu rỗi. Giai đoạn đầu nam chính cứu rỗi cho nữ chính, về sau nữ chính cứu rỗi cho nam chính.]
[Nam nữ chính là huynh muội giả, không cùng huyết thống, mở màn sẽ giải trừ quan hệ “huynh muội”.]
[Nam chính là Phật tử khoác áo cà sa, toàn bộ cốt truyện đều xoay quanh tuyến tình cảm.]
[Lời nhắc: Nữ chính vốn là yêu nữ, xinh đẹp đến mức vô lý! Có người ngưỡng mộ nữ chính, có nam phụ yêu thích nàng! Ngoài tình cảm dành cho nam chính, nàng làm việc không theo khuôn phép, không từ thủ đoạn. Nếu độc giả yêu cầu nữ chính có chuẩn mực đạo đức cao, hay thích nữ chính hoàn mỹ thì xin đừng click vào đọc! Đây không phải truyện có bàn tay vàng, không phải sảng văn. Đây là truyện cứu rỗi: nữ chính ở trong nghịch cảnh, giai đoạn đầu không mạnh mẽ, sẽ trưởng thành dần. Ai để ý xin lưu tâm trước khi đọc!]