Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 9
BTVN

[BTVN] – CHƯƠNG 9

Tác giả: Lục Dược

2843 từ · 13 phút đọc

Bần Tăng Và Nàng: [BTVN] – CHƯƠNG 9

“Ả muốn làm gì?” Không Phạn khẽ hỏi.

“Ả muốn lớp da của ta!” Oánh Cơ hốt hoảng trốn sau lưng chàng.

Ánh mắt Oánh Cơ lướt qua vai Không Phạn, đầy vẻ kiêng dè nhìn về phía Cửu Vĩ. Sự xuất hiện của chàng khiến nàng theo bản năng mà thở phào nhẹ nhõm, nhưng nỗi bất an vẫn đeo bám khôn nguôi. Nàng hiểu quá rõ thực lực của vị đại yêu hai vạn năm tuổi này kinh khủng đến nhường nào, Không Phạn căn bản không phải đối thủ của ả.

Suốt ngàn năm qua, những tu linh giả mới ra đời tuyệt đối không thể sánh ngang với các bậc Tôn giả từ ngàn năm trước. Ngàn năm trước chính là một ranh giới, sau cột mốc đó, kẻ sinh ra đã mang linh khí trong người có thể tu luyện như nấm sau mưa. Nhưng vào thuở ngàn năm trước, ai nấy sinh ra cũng chỉ là phàm nhân, muốn có linh lực phải trải qua tôi luyện gian nan tột bực hoặc nhờ thiên cơ tạo hóa, bất luận thực lực mạnh yếu, họ đều được tôn xưng là Tôn giả. Vì lẽ đó, những kẻ sinh ra từ ngàn năm trước luôn dành sự khinh khi tột cùng cho lớp tu linh giả hậu bối.

Bởi một giao ước cổ xưa, các Tôn giả vốn chỉ cư ngụ tại Cửu Vực, hiếm khi đặt chân tới Thập Nhị Quốc.

“Ha ha ha…” Cửu Vĩ bật ra tràng cười duyên đầy sung sướng. Giữa làn mây cuộn sóng trào, màn trời mênh mông bỗng chốc nhuốm màu máu tươi rợn người.

Ả dang rộng hai tay, mây đỏ theo nhịp múa của ả mà cuộn xoáy, khiến thiên không như bị những tầng mây đỏ rực nhào nặn đến vặn vẹo.

“Thật là một tên hòa thượng tuấn tú. Đáng tiếc, hòa thượng lại là hạng gàn dở nhất trần đời. Bằng không, ta đã giữ ngươi bên mình để nuôi rồi! Ha ha ha…” Cửu Vĩ đưa tay, chỉ thẳng về phía Không Phạn.

Trong khoảnh khắc, sấm sét nổ vang trời, làn mây đỏ rực hung hãn lao về phía chàng. Đôi mắt thanh lãng của Không Phạn hơi nheo lại. Chàng dựng chưởng trước ngực, đôi môi mỏng khép mở niệm kinh văn. Từng chữ Phạn lấp lánh dần hiện ra, nhảy múa quanh thân chàng.

Khi đám mây máu ập đến, quanh thân Không Phạn đột ngột tỏa ra kim quang đại chấn, ngăn chặn luồng khí lãng cuồng bạo. Hai luồng sức mạnh giằng co giữa tầng không, sức nóng khiến không khí trong vòng trăm dặm dần trở nên biến dạng.

Cửu Vĩ cũng chẳng ngờ một tu linh giả mới bốn trăm năm tuổi lại có thể kiên trì lâu đến thế. Đôi mắt tựa bảo thạch khảm trên hốc mắt khô khốc của ả lóe lên tia nhìn đầy hứng thú. Ả khẽ thổi một hơi, con cổ trùng đang bò trên đầu ngón tay liền bay vút lên, trong chớp mắt nổ tung, hóa thành một con cự thú gầm vang lao thẳng tới Không Phạn.

Thiền trượng đang dựng đứng bên cạnh bỗng bay lên, nằm gọn trong tay Không Phạn. Chàng cầm thiền trượng, ung dung gõ nhẹ xuống đất ba nhịp.

Tiếng chuông chùa trầm hùng và vang vọng lan tỏa khắp không gian.

Con cự thú gầm lên một tiếng đau đớn rồi đổ rầm xuống đất, tai rỉ máu tươi, không ngừng lăn lộn rên rỉ.

Cửu Vĩ sững sờ, rồi nộ khí bừng lên. Ả định tung ra một đòn sấm sét hơn, nhưng thoáng thấy Oánh Cơ đang ẩn nấp sau lưng Không Phạn, gương mặt đầy cổ trùng của ả chợt hiện một nụ cười quỷ quyệt. Một đối thủ chưa đủ tầm không đáng để ả dốc toàn lực, chi bằng dùng trò tiêu khiển thì hơn. Cửu Vĩ lặng lẽ truyền một đạo mật tín vào tai Oánh Cơ.

Oánh Cơ còn đang lo âu tìm kế thoát thân, bên tai bỗng vang lên giọng nói đầy mê hoặc của Cửu Vĩ. Nàng sững người, theo bản năng nhìn về phía bóng lưng Không Phạn trước mặt, rồi lại nhìn về phía Cửu Vĩ. Ả đang cười với nàng đầy ẩn ý.

Đôi mày liễu của Oánh Cơ nhíu chặt, rơi vào cơn giằng xé ngắn ngủi. Nàng vốn chẳng phải kẻ lương thiện, có gì mà phải đắn đo cơ chứ?

Bỗng nhiên, lưng Không Phạn nhói lên một cơn đau xé lòng. Chàng quay đầu lại, thấy Oánh Cơ đã đâm một thanh loan đao nhỏ vào lưng mình.

Oánh Cơ mím chặt môi, trái tim dường như ngừng đập trong một nhịp.

Người này tới để cứu nàng. Vậy mà nàng lại ác độc đến mức đâm dao sau lưng chàng.

Linh lực trong cơ thể Không Phạn tức khắc rối loạn. Dẫu chàng nhanh chóng điều tiết, nhưng chỉ một hơi thở lỡ nhịp ấy đã khiến chàng không thể chống đỡ đòn tấn công của Cửu Vĩ. Mọi chữ Phạn tan vỡ trong nháy mắt, luồng sức mạnh màu đỏ tanh nồng hung hãn giáng xuống.

Cửu Vĩ vừa định ra tay đoạt lấy Oánh Cơ, ánh mắt ả chợt khựng lại.

Không Phạn xoay người, dùng tấm lưng của mình bao bọc lấy Oánh Cơ. Khí lãng nóng rực thiêu rụi vạt tăng y trắng muốt sau lưng chàng. Giữa đất trời đỏ rực như máu, tăng bào của chàng vẫn thanh khiết tựa tuyết đầu mùa. Những chữ Phạn vụn vỡ lững lờ trôi quanh hai người, quang ảnh lung linh mờ ảo.

Oánh Cơ không dám tin vào mắt mình, trố mắt nhìn Không Phạn. Chàng tháo chuỗi Phật châu trên cổ tay, đặt vào tay nàng.

“Sinh môn ở hướng Đông Nam. Đi mau, đừng quay đầu lại, hãy chạy thẳng về hoàng đô.” Không Phạn dặn dò. Giọng chàng vẫn ôn hòa, không chút gợn sóng, chẳng khác gì thường nhật.

Dứt lời, Không Phạn xoay người lại, một lần nữa chắn trước người nàng. Chàng chậm rãi nằm ngang thiền trượng, những chữ Phạn thưa thớt bỗng bừng lên sức sống mới.

“Đi đi.” Không Phạn nhắc nhở lần nữa.

Oánh Cơ như bừng tỉnh khỏi mộng mị, xoay người bỏ chạy thục mạng. Hướng Đông Nam, không được quay đầu! Nàng siết chặt chuỗi Phật châu trong tay.

Trên trời, những quầng lửa không ngừng rơi xuống, đập tan mặt đất thành những hố sâu hoắm. Chuỗi Phật châu tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, che chở cho Oánh Cơ khỏi bị lửa thiêu. Chạy được bao lâu nàng cũng chẳng rõ, nàng cúi xuống nhìn thanh loan đao trên tay. Lưỡi dao vẫn còn dính máu của Không Phạn. Một giọt máu nóng hổi rơi xuống, tan vào lớp bụi đất hoang vu.

Oánh Cơ dừng bước, ngoảnh lại nhìn.

Đất trời biến sắc, cuồng phong nóng rực gào thét, sắc đỏ gần như đã nuốt chửng bóng hình trắng tinh khiết kia.

Oánh Cơ, đừng mềm lòng. Ngươi quên mất cái giá của sự mềm lòng rồi sao?

Oánh Cơ, thế gian này chẳng có ai đáng để ngươi mạo hiểm, nhất là nam nhân.

Oánh Cơ, bản tính ngươi vốn độc ác, tay đã nhuốm máu dơ, bớt làm một việc ác cũng chẳng thay đổi được sự thật ngươi là kẻ xấu.

Thế nhưng… nhỡ đâu lời Cửu Vĩ không thể tin? Nhỡ đâu nàng còn cần Tiết Thái hậu đưa người ấy đến cổng Luân Hồi… Nhỡ đâu…

Oánh Cơ nhắm mắt lại.

Không Phạn nhắm mắt niệm kinh, dẫu đang rơi vào thế hạ phong, dẫu tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, chàng vẫn chẳng chút kinh hoàng. Bỗng nhiên, chàng mở mắt, kinh ngạc ngoảnh đầu nhìn lại.

Chàng thấy Oánh Cơ đang chạy về phía mình. Thân hình mảnh mai yếu ớt của nàng giữa làn tên lửa đạn lạc, giữa đất rung núi chuyển, trông nhỏ bé như cánh bèo trôi.

Không Phạn nhíu mày.

Oánh Cơ nắm chặt bàn tay phải. Khi nàng lao đến bên cạnh chàng, bàn tay trái nắm lấy cổ tay chàng, đột ngột dùng sức bóp mạnh. Viên ngọc châu tinh khiết trong lòng bàn tay nàng vỡ tan.

Trong tích tắc, cả đất trời bao phủ bởi một màu bạch quang chói lòa.

Không Phạn thốt lên khe khẽ: “Di Không Châu.”

Di Không Châu có thể xoay chuyển thời không trong nháy mắt, đưa người ta đến một nơi xa lạ. Mọi thứ xung quanh hai người trở nên tĩnh lặng, họ đã rời xa chiến trường vạn dặm.

Cơn chấn động mãnh liệt khi dịch chuyển khiến ngũ tạng lục phủ của Oánh Cơ đau như xé rách. Nàng ngã quỵ xuống đất, hổn hển thở dốc. Không Phạn tiến tới trước mặt nàng, thoáng chút ngạc nhiên: “Cô nương vậy mà có cả Di Không Châu.”

Oánh Cơ đau lòng nhắm mắt lại. Di Không Châu là linh khí cấp cao nhất mà nàng sở hữu. Để có được nó, nàng đã mất ba năm ròng, dốc sạch gia tài, thậm chí là dùng cả mưu hèn kế bẩn để đoạt lấy. Tất cả là để dành cho một con đường sống lúc lâm vào tử địa. Vậy mà hôm nay, nàng lại đem nó ra dùng… chỉ để cứu một người khác. Thật nực cười!

Oánh Cơ cuộn tròn người nằm xuống, tay ép chặt vào lồng ngực đang đập liên hồi để xoa dịu nỗi đau thể xác lẫn tinh thần. Không Phạn ngồi xuống trước mặt nàng, điểm nhẹ lên hư không. Một luồng linh lực ấm áp như gió xuân lướt qua, dần dần xoa dịu những thương tổn trong cơ thể nàng.

Oánh Cơ chậm rãi mở mắt, nhìn chàng.

“Cửu Vĩ nói nếu ta đâm chàng một nhát, ả sẽ cho ta giữ lại lớp da này thêm mười năm nữa.” Nàng tin lời ả, không phải vì mù quáng, mà vì trước đây Cửu Vĩ thực sự từng tha cho nàng một mạng.

Không Phạn gật đầu, chàng nhìn vào mắt nàng, nghiêm túc lắng nghe. Ánh mắt chàng vẫn bình thản như mặt nước hồ thu, dường như chẳng hề bận tâm đến lời giải thích của nàng.

Oánh Cơ bực bội ngồi dậy, trừng mắt chất vấn: “Không Phạn, chàng không biết tức giận, không biết oán hận hay sao?”

Không Phạn khẽ mỉm cười, đôi mày nhu hòa thanh khiết, không đáp lời.

Oánh Cơ thẹn quá hóa giận, ném trả chuỗi Phật châu cho chàng: “Ta đã hại chàng, ta đã bỏ chạy, vì sao một chút phản ứng chàng cũng không có? Lẽ ra chàng phải…”

Nhìn gương mặt mỉm cười từ bi của chàng, Oánh Cơ không thể nói thêm được lời nào nữa. Nếu là nàng, nàng nhất định sẽ hận thấu xương, hận không thể phân thây kẻ đó.

“Cô nương thương tổn ta là do Cửu Vĩ hăm dọa. Cô nương không thể kháng cự ả, trốn chạy là lẽ thường tình.” Không Phạn nhặt chuỗi Phật châu lên, nhẹ phủi bụi trần, trân trọng đeo lại vào cổ tay, “Cô nương không đáng bị trách cứ.”

Ngọn lửa giận trong lòng Oánh Cơ bỗng chốc như bị một nắm đất dày vùi lấp, tuy tắt ngấm nhưng lại đè nặng trĩu tâm tư.

“Có phải chàng thấy ai cũng đáng được tha thứ không?” Oánh Cơ hỏi.

Không Phạn mỉm cười gật đầu: “Độ hóa lệ khí, khoan dung lỗi lầm, gột rửa linh hồn, chỉ dẫn chính đạo, đó là lòng từ bi của Phật Tổ.” Đó cũng là giáo lý mà chàng theo đuổi cả đời.

Hồi lâu sau, Oánh Cơ dời mắt đi chỗ khác. Nàng nhìn quanh quất, chẳng rõ Di Không Châu đã đưa họ đến nơi nào.

“Hẳn là một nơi nào đó trong Cửu Vực.” Không Phạn lên tiếng.

Oánh Cơ sững sờ. Di Không Châu lại đưa họ đến ngay sào huyệt của Cửu Vĩ sao? Nhưng vật này tạm thời có thể che giấu hơi thở, ả chắc chắn không thể tìm thấy họ nhanh như vậy. Nàng chậm rãi thở phào.

Nàng quay sang nhìn Không Phạn, thấy chàng đã nhắm mắt, tay khẽ lần tràng hạt, thành kính tụng kinh. Oánh Cơ kinh ngạc, chàng vậy mà chẳng thèm xử lý vết thương trên người đã bắt đầu làm thời khóa tối. Một khi chàng đã bắt đầu tụng kinh, nếu chưa xong sẽ tuyệt đối không dừng lại.

Nàng liếc nhìn vết thương trên lưng chàng qua lớp tăng y rách nát bẩn thỉu rồi thu hồi tầm mắt, tìm một chỗ bằng phẳng ngồi xuống kiểm tra linh khí trong túi Càn Khôn. Gió lạnh thổi tới làm rối loạn mái tóc mun, mang theo tiếng tụng kinh trầm thấp của Không Phạn. Nghe thanh âm ấy, lòng nàng dần bình lặng đến lạ kỳ.

Đến khi Không Phạn kết thúc buổi tụng kinh, Oánh Cơ rốt cuộc nhịn không được mà hỏi: “Vì sao chàng không xử lý vết thương?”

“Chịu đựng nỗi đau cũng là một loại tu hành.” Không Phạn nghiêm túc nhìn nàng, “Oánh Cơ có muốn nếm thử không?”

Oánh Cơ: “…”

Nàng chẳng muốn tiếp tục chủ đề này với chàng nữa, bèn xoay người lấy miếng bánh gạo từ túi Càn Khôn ra gặm. Bánh vừa khô vừa cứng, nuốt xuống khiến cổ họng nàng đau rát. Túi rượu đã cạn, chẳng còn lấy một giọt để thấm giọng.

Oánh Cơ quay đầu lại nhìn Không Phạn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười vũ mị: “Phật gia các chàng chú trọng khổ hạnh, ta e là vô duyên với cửa Phật rồi. Không Phạn có thể giúp ta một việc không?”

“Cô nương cứ nói.”

Oánh Cơ lắc lắc miếng bánh gạo trong tay: “Biến thứ này thành bánh nhân thịt mềm mại, thơm ngon cho ta đi.”

Không Phạn ngẩn ngơ.

Oánh Cơ cau mày, vẻ mặt sầu thảm thê lương: “Thứ này khó ăn quá, ta sắp chết đói rồi.”

Không Phạn giơ tay điểm nhẹ một cái. Miếng bánh gạo trong tay nàng quả thực đã biến thành một chiếc bánh có nhân.

“Không Phạn quả là đại từ đại bi!” Oánh Cơ sung sướng cắn một miếng, nhưng chẳng có vị thịt bò thơm lừng như nàng tưởng. Bên trong là nhân đậu phụ.

Dù không có thịt, nhưng vẫn tốt hơn miếng bánh gạo khô khốc kia nhiều. Oánh Cơ ngồi xếp bằng, vừa đón gió vừa ăn ngon lành, đôi mắt vũ mị hiện rõ nét thỏa mãn.

Không Phạn nhìn nàng, một tia nghi hoặc lướt qua ánh mắt chàng rồi biến mất.

Chẳng rõ nơi này thuộc địa giới nào trong Cửu Vực mà thời tiết biến hóa khôn lường. Một khắc trước chỉ là những cơn gió thu man mác, thoắt cái đã trở nên cuồng bạo, thế trận rầm rộ. Nhiệt độ hạ xuống đột ngột, trên những phiến đá núi bắt đầu phủ lên một lớp băng sương mỏng manh.

Oánh Cơ lạnh đến phát run, nàng đưa hai bàn tay lên trước miệng hà hơi, rồi vội vã chà xát vào nhau để tìm chút hơi ấm.

Nàng lấy củi từ trong túi Càn Khôn ra, dùng đá lửa nhóm lên. Đống lửa lập tức bùng cháy, ngọn lửa chao đảo nghiêng ngả trước những cơn gió lạnh thấu xương.

Ngay sau đó, Oánh Cơ lại lôi ra một chiếc lều vải. Nàng đứng dậy, thành thục mở lều rồi dựng lên chắc chắn.

Không Phạn kinh ngạc nhìn Oánh Cơ liên tục lấy ra đủ loại đồ vật kỳ lạ từ trong túi Càn Khôn. Bên người nàng quả thực là thứ gì cũng có, chẳng thiếu món chi.

Sau khi dựng lều xong xuôi, Oánh Cơ lại lấy ra gối mềm cùng một tấm chăn bông dày sụ. Nàng quấn chăn quanh người, chỉ để lộ nửa khuôn mặt nhỏ nhắn. Nàng quay đầu lại, tặng cho Không Phạn một nụ cười rạng rỡ đầy ý vị: “Chàng cứ tiếp tục khổ hạnh đi, ta thì không chịu nổi rồi.”

Nói đoạn, nàng chui tọt vào trong trướng.

Không Phạn khẽ lắc đầu, đôi mắt trong trẻo thoáng hiện một ánh cười nhạt nhu hòa.

Bóng đêm dần buông xuống. Giữa chốn hoang vu hiu quạnh, cuồng phong tùy ý gào rít. Không Phạn ngồi xếp bằng, cúi đầu dựng chưởng, tay lần tràng hạt, chìm sâu vào cõi minh tưởng.

Bỗng nhiên, một tiếng còi quỷ dị và khàn đục từ nơi xa vọng lại. Thanh âm ấy tựa như một lời cảnh cáo truyền đi khắp không gian: Sinh linh chớ làm phiền, vạn vật mau né tránh.