Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 7
BTVN

[BTVN] – CHƯƠNG 7

Tác giả: Lục Dược

2946 từ · 13 phút đọc

Bần Tăng Và Nàng: [BTVN] – CHƯƠNG 7

Oánh Cơ nhận lấy kinh Phật từ tay chàng.

“Nếu có chỗ nào không hiểu, ta có thể đến thỉnh giáo chàng chăng?” Oánh Cơ hơi khựng lại, giọng nói bỗng chốc trở nên mềm mỏng, nhu hòa: “Không Phạn?”

“Dĩ nhiên là được.” Không Phạn gật đầu, “Tầng một đều là điển tịch Phật gia, nếu cô nương có duyên với Phật môn, thì đều có thể lật xem.”

Oánh Cơ nỉ non: “Ta với Phật gia e là vô duyên, nhưng với chàng thì lại có duyên.”

Không Phạn nghe thấy, nhưng chẳng hề để tâm.

Bỗng nhiên, từ trong góc khuất lao ra một bóng người, kéo theo tiếng xích sắt loảng xoảng. Hắn gầm lên: “Tên lừa đầu trọc kia! Ngươi giết ta đi!”

Oánh Cơ kinh hãi, Không Phạn đưa tay ngang qua che chắn trước người nàng. Oánh Cơ hơi kinh ngạc nhìn Không Phạn một cái, rồi thức thời trốn sau lưng chàng, đánh giá kẻ vừa xông tới.

Đó là một nam nhân đầu bù tóc rối, hai chân bị khóa chặt bởi xiềng xích thô nặng. Sợi xích rất dài, đoạn cuối ẩn khuất tận sâu trong những dãy kệ sách.

Thị vệ từ bên ngoài ùa vào, đè chặt vai gã điên nọ, ngăn cản sự va chạm của hắn.

Thấy nam nhân ra nông nỗi này, Không Phạn cũng có chút ngoài ý muốn. Chàng hỏi: “Vì sao lại khóa ông ta lại?”

Vẻ mặt thị vệ lộ rõ vẻ khó xử: “Bệ hạ, hắn năm lần bảy lượt muốn bỏ trốn. Thuộc hạ thật sự bất đắc dĩ…”

Không Phạn phất tay, đám thị vệ lui ra, xiềng xích nặng nề khóa trên cổ chân nam nhân cũng được tháo bỏ.

Nam nhân ngẩn người, nghi hoặc nhìn về phía Không Phạn, khàn giọng hỏi: “Ngươi có ý gì?”

“Ta sẽ thi triển một đạo kết giới, người không thể ra khỏi Thư Các.” Không Phạn ôn tồn nói: “Hoàng thúc hãy lưu lại nơi này tĩnh tâm đọc kinh, thấu hiểu diệu nghĩa của Phật đạo.”

Oánh Cơ bỗng chốc nhận ra gã điên đối diện là ai. Hắn chính là bào đệ của Tiên đế Triều Hi – Vân Quang Hách. Vân Quang Hách vốn luôn mơ ước hoàng quyền, năm Không Phạn trở về, hắn đã phát động binh biến bức vua thoái vị. Đáng tiếc, đại nghiệp bất thành.

Nghe nói chiến sự còn chưa chính thức bắt đầu, Không Phạn đã hàng phục được hắn. Oánh Cơ vốn ngỡ kẻ phản tặc này sớm đã bị xử tử, không ngờ hắn vẫn còn sống tốt thế này.

Nghĩ đến những lời kinh kệ giáo điều của Phật gia, Vân Quang Hách nhất thời thấy đầu đau như búa bổ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi hà tất phải tra tấn lão tử như thế! Chi bằng cứ giết quách lão tử đi cho xong!”

Trong đôi mắt trong veo của Không Phạn thoáng hiện một tầng tiếc nuối nhạt nhòa. Chàng khẽ lắc đầu, đáp: “Hoàng thúc sát nghiệt quá nặng, chỉ có thành tâm sám hối mới mong được Phật Tổ rủ lòng thương xót. Nếu Hoàng thúc có thể tĩnh tâm đọc thuộc toàn bộ kinh văn trong Thư Các này, ắt sẽ đạt được sự khoan dung. Đến lúc đó, khi trong lòng Hoàng thúc đã có từ bi và thiện niệm, Không Phạn sẽ trao lại ngôi vị hoàng đế cho người.”

Vân Quang Hách sững sờ.

Oánh Cơ cũng kinh ngạc không kém, không dám tin vào tai mình mà nhìn về phía Không Phạn đứng trước mặt. Thật là một tên hòa thượng ngốc!

Vân Quang Hách dần lấy lại tinh thần, ánh mắt hắn nhìn Không Phạn trở nên phức tạp. Chốc lát cảm thấy đối phương đang lừa gạt mình, chốc lát lại thấy đây quả thực là một kẻ đại ngốc.

Không Phạn giơ tay, điểm nhẹ lên hư không, thi triển một đạo Tịnh Quyết lên người Vân Quang Hách. Chàng nói: “Nên giữ y phục sạch sẽ, dâng hương tắm gội, thân tịnh tâm an rồi hãy tụng kinh.”

Khi Không Phạn đã rời đi, Vân Quang Hách mới phản ứng lại, hắn hướng về bóng lưng chàng mà hằn học “phi” một tiếng.

Hắn cúi đầu nhìn y phục sạch sẽ trên người mình, trong lòng chỉ thấy uất nghẹn đến chết. Đánh không lại, trốn không thoát, chết lại không cam tâm, hắn có thể làm gì được đây!

Nhìn đống kinh Phật dày đặc, Vân Quang Hách căm giận rút một quyển từ kệ sách ra, xé nát rồi vứt xuống đất.

Những mảnh kinh thư vỡ nát đột nhiên bị gió thổi động.

Vân Quang Hách trố mắt nhìn những mảnh giấy vừa bị hắn xé rách tự rung rinh tìm đến nhau, dần dần khôi phục như cũ.

Hắn kinh hãi quay đầu lại.

Không Phạn với dáng người thanh tao như ngọc đang đứng trước cửa Thư Các, bàn tay lần tràng hạt dựng đứng trước ngực, vạt áo tăng bào phất phơ theo gió. Ánh nắng từ ngoài cửa chiếu vào, dát lên thân ảnh tuyết trắng của chàng một tầng quang ảnh nhu hòa.

“Điển tịch Phật gia, nên biết trân trọng.” Chàng xoay người rời đi.

Đứng cách đó không xa, Oánh Cơ đón lấy chàng, hai tay nàng ôm quyển 《Kinh Kim Cang》 hỏi: “Không Phạn, chờ ta đọc xong quyển này rồi đến xem những điển tịch khác, nếu lại gặp phải ông ta thì làm sao? Ông ta hung dữ quá. Ta có thể cùng đi với chàng không?”

“Được.”

“Tốt quá!” Oánh Cơ cong môi cười, cúi đầu mở kinh văn trong tay ra.

Không Phạn liếc mắt nhìn sang.

Nàng ôm kinh văn, vừa đi phía trước vừa đọc. Giọng nói của nàng mang theo nét vũ mị bẩm sinh, nhất là khi đọc đến chỗ không hiểu, nàng thường kéo dài âm điệu, nghe ra lại thêm vài phần làm nũng.

Dùng thanh âm uyển chuyển nhu mì như thế để đọc kinh điển Phật gia, nghe qua có chút không thuận tai.

Nhưng thần sắc khi nàng chỉ tay vào mặt chữ mà đọc lại vô cùng nghiêm túc.

Nghe tiếng đọc kinh kỳ lạ của nàng, hồi lâu sau, Không Phạn mới thu hồi tầm mắt.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Oánh Cơ trở về Tinh Cực điện, tùy tay ném quyển Kinh Kim Cang lên bàn. Nàng ngồi xuống cạnh bàn, đưa tay về phía Tiêu Tây.

Tiêu Tây nhếch miệng cười, dâng một xửng bánh bao hấp đến trước mặt Oánh Cơ.

Người tu hành vốn đã từ bỏ lục dục, không biết đến đói khát, nhưng Oánh Cơ thân là phàm nhân, một ngày ba bữa cơm đều không thể thiếu.

Oánh Cơ chỉ ăn hai cái, số bánh còn lại đều bị Tiêu Tây ăn ngấu nghiến sạch sẽ.

Oánh Cơ quay đầu nhìn quyển Kinh Kim Cang bị vứt sang một bên, cầm lên lần nữa. Nàng vắt chéo chân, thoải mái nằm trên ghế bập bênh, chậm rãi lật xem.

Một con bồ câu trắng từ ngoài cửa sổ bay vào, vỗ cánh đậu trước mặt Oánh Cơ.

Oánh Cơ nâng mắt, trong lòng thoáng qua một tia kinh ngạc. Nàng duỗi tay, bức thư buộc trên chân bồ câu liền rơi vào lòng bàn tay. Khi thư đã trao đến tay nàng, bóng hình bồ câu trắng bắt đầu mờ ảo rồi dần biến mất.

“A Oánh, ta mới kế vị, trong nước chưa yên, phản tặc nổi lên bốn phía nên mới bị quân Triều Hi đánh cho trở tay không kịp. Đem nàng giao ra thực là chuyện bất đắc dĩ. Ngày sau nhất định sẽ san bằng Triều Hi, đón nàng trở về!”

Oánh Cơ nhìn phong thư Khấu Ngọc Trạch gửi tới, trước mắt hiện ra dáng vẻ của hắn.

Khấu Ngọc Trạch từng giúp nàng vài lần, nhưng nàng chẳng có lấy một phân chân tình cảm kích. Lúc binh bại, hắn đem nàng dâng cho Triều Hi, nàng cũng chẳng hề oán trách. Giờ đây hắn lại gửi thư tới, lòng nàng cũng chẳng gợn chút sóng xa.

Nàng vốn dĩ là kẻ không có trái tim.

Chỉ là miếng Sí Hỏa Ngọc trong tay Khấu Ngọc Trạch vẫn chưa lấy được, Oánh Cơ chưa định đoạn tuyệt hoàn toàn với hắn.

Không đoạn tuyệt, nhưng cũng chẳng có nghĩa là phải hồi âm lúc này. 

Bên môi Oánh Cơ gợi lên một nụ cười giảo hoạt. Nàng đứng dậy, dáng người thướt tha lười nhác tiến về phía ánh nến, đem phong thư kia đốt thành tro bụi.

Nàng trở lại ghế bập bênh, tiếp tục lật xem quyển Kinh Kim Cang. Những dòng chữ trên mặt giấy dần trở nên mờ ảo, nàng khẽ ngáp một cái đầy vẻ mệt mỏi, thân mình ngửa ra sau, cứ thế đắp quyển kinh đang mở lên mặt mà thiếp đi.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Khấu Ngọc Trạch đợi ròng rã nhiều ngày vẫn không thấy hồi âm, tâm can càng thêm nôn nóng.

“Ngươi nói xem, có phải nàng đang oán hận ta không?” Hắn đối diện với chiếc khăn thêu hoa Ngu Mỹ Nhân mà lẩm bẩm một mình: “Chẳng có nữ nhân nào có thể chấp nhận việc bị nam nhân của mình đem dâng cho người khác…”

Khấu Ngọc Trạch hối hận nhắm nghiền mắt, gương mặt lộ rõ vẻ thống khổ. Hắn siết chặt chiếc khăn Oánh Cơ thêu cho mình trong tay, rồi áp lên mặt đầy luyến tiếc.

Hắn thực sự đã hối hận rồi.

Rõ ràng vì Oánh Cơ mà hy sinh bao công sức, vì sao đến phút cuối lại thua trong gang tấc, đành lòng dâng tặng nàng đi?

“Bệ hạ.” Cung nhân ở ngoài cửa bẩm báo: “Địch Phù tôn giả đã tới.”

Khấu Ngọc Trạch thu lại tâm tư, mời người vào điện.

Địch Phù tôn giả vận một thân trường bào màu xám tro, lặng lẽ không một tiếng động bước vào. Theo sau lão là một tiểu đồng chừng bảy tám tuổi.

Khấu Ngọc Trạch lên tiếng: “Địch Phù tôn giả vốn vân du tứ phương, sao hôm nay lại đột ngột ghé thăm?”

Địch Phù tôn giả khai khẩu: “Tiểu đồ Tuyết Trung Hồng của ta đột nhiên mất tích, Bắc Thương Đế có từng gặp qua nó chăng?”

“Chưa từng.”

Địch Phù tôn giả nheo mắt nhìn chằm chằm Khấu Ngọc Trạch, lại nói: “Nhưng một ngày trước khi biệt ly, nó nói muốn tới Bắc Thương tìm muội muội.”

“Có lẽ giữa đường gặp chuyện gì vướng bận chăng.” Khấu Ngọc Trạch cười đáp: “Thực sự ta chưa từng gặp qua hắn.”

Địch Phù tôn giả nhìn xoáy vào Khấu Ngọc Trạch hồi lâu, đột ngột bật cười một tiếng, thấp giọng nói: “Được. Vậy ta không quấy rầy Bắc Thương Đế nữa. Xem ra phải đi một chuyến tới Triều Hi, tìm muội muội hắn hỏi cho ra lẽ.”

Khấu Ngọc Trạch gật đầu cung tiễn. Đợi Địch Phù tôn giả đi khuất, hắn lập tức viết thêm một phong thư nữa cho Oánh Cơ.

“Địch Phù tôn giả đang tới Triều Hi tìm nàng, cẩn trọng.”

Con bồ câu trắng huyễn hóa mang theo thư tín, vút bay qua hoàng cung Bắc Thương, nhắm hướng Đông mà thẳng tiến.

Địch Phù tôn giả giơ tay chộp một cái, bồ câu trắng tức khắc tan thành bọt nước, phong thư rơi gọn vào tay lão. Lão lướt nhanh nội dung, cười lạnh: “Quả nhiên có liên quan đến ả Oánh Cơ kia!”

“Sư tôn, giờ chúng ta đi Triều Hi sao?”

“Dĩ nhiên.” Địch Phù tôn giả từ từ thở ra một hơi, linh lực bàng bạc tự thân thể tỏa ra khiến cỏ cây quanh vùng rung chuyển dữ dội.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Phong thư bị chặn lại giữa đường, Oánh Cơ hoàn toàn không hay biết gì về mối hiểm họa sắp cận kề.

Nàng tìm một cơ hội để gặp Tuân Niệm Chân.

“Cái gì? Ngươi nói ngươi muốn xuất cung để dụ Hắc Mãng lộ diện?” Tuân Niệm Chân nghi hoặc đánh giá nàng.

Oánh Cơ cảm nhận rõ sự bất tín trong mắt đối phương. Điều này cũng thường thôi, dù sao nàng vốn cũng chẳng phải hạng người giữ chữ tín.

Oánh Cơ gật đầu nói: “Không thử một phen sao biết không được? Nó thoát khỏi Trấn Yêu Tháp đã lâu mà vẫn chưa bị bắt hồi, nay bách tính trong thành lòng người hoảng loạn, lý ra nên tìm cách sớm bắt nó về mới phải.”

Tuân Niệm Chân nhớ lại vết thương chằng chịt trên người Oánh Cơ lần trước bị Hắc Mãng bắt đi, hoài nghi hỏi: “Ngươi không sợ chết sao? Trước mặt Hắc Mãng, ngươi chẳng khác nào kiến hôi, nó chỉ cần khẽ động ngón tay là có thể nghiền nát được ngươi!”

“Sợ chứ.” Oánh Cơ khẽ cười: “Nhưng ta muốn trợ giúp một tay.”

Tuân Niệm Chân dường như đã bị thuyết phục đôi chút, nàng ngồi xuống uống một ngụm nước, hỏi: “Vì sao?”

“Ta là phi tử của Bệ hạ, dĩ nhiên phải giúp đỡ nam nhân của mình rồi.”

“Phụt!” Tuân Niệm Chân phun cả ngụm nước ra ngoài.

Thấy dáng vẻ ấy, Oánh Cơ cười đầy đắc ý. Nàng cố ý trêu chọc để khiến Tuân Niệm Chân thấy “ghê tởm” một chút.

“Ngươi!” Tuân Niệm Chân vỗ bàn cái rầm, nộ khí đùng đùng: “Trong cung loại nữ nhân như ngươi có rất nhiều, nhưng ngươi cũng giống bọn họ, đừng hòng phá hoại việc tu hành của Bệ hạ! Ngài ấy là người sẽ thành Phật! Một vị Phật thực thụ!”

Oánh Cơ thu lại nụ cười cợt nhả, đột ngột trở nên nghiêm túc: “Ngươi là Thị vệ trưởng của Thúc Yêu Vệ, vốn có trách nhiệm canh giữ Trấn Yêu Tháp. Nay Hắc Mãng phá tháp đào tẩu, vô số tán yêu biệt tăm biệt tích. Tuân đại nhân không muốn lập công chuộc tội sao?”

Oánh Cơ hơi cúi người, từng bước áp sát, lời lẽ đầy vẻ dẫn dụ: “Dẫu cho có thất bại, chẳng qua cũng chỉ mất đi một nữ nhân hư hỏng muốn phá hoại việc tu hành của Bệ hạ mà thôi. Tuân đại nhân hà cớ gì không làm?”

Ánh mắt Tuân Niệm Chân biến ảo khôn lường, tức giận đứng bật dậy: “Ngươi coi ta là hạng tiểu nhân hại người lấy công sao! Được, ta chuẩn y kế hoạch của ngươi, nhưng phải đợi ta chuẩn bị chu toàn, bảo đảm an toàn cho ngươi mới được hành động!”

Oánh Cơ thâm trầm liếc nhìn nàng ta một cái, có chút ngoài ý muốn.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Dưới gốc cây bồ đề, Không Phạn đang ngồi xếp bằng làm thời khóa buổi tối (1). Gió đông lạnh lẽo thổi lật vạt tăng y, chàng lặng lẽ tụng niệm kinh Phật. Khi câu kinh cuối cùng dứt lời, vạt áo chàng cũng quy về tĩnh lặng.

Đôi mắt trong trẻo của Không Phạn thoáng hiện vẻ nghi hoặc.

Sao… đã mấy ngày rồi không thấy bóng dáng Oánh Cơ? Nàng chẳng phải nói có chỗ nào không hiểu sẽ tới hỏi chàng sao? Còn nói muốn cùng chàng tới Thư Các lấy thêm kinh thư kia mà.

Chẳng biết quyển Kinh Kim Cang kia, nàng đã thấu hiểu đến đâu rồi.

Khi Không Phạn bước tới Tinh Cực điện, quyển kinh ấy vẫn đang mở rộng đặt trên bàn. Tiêu Tây thì nằm dưới gầm bàn ngủ khò khò.

Chàng bước tới đánh thức tiểu đồng.

“Tiểu đồng, Oánh Cơ đi đâu rồi?”

Tiêu Tây há miệng lầm bầm: “Tìm Hắc Mãng…” Nói rồi lại trở mình ngủ tiếp.

Không Phạn nhớ lại đề nghị lần trước của Oánh Cơ, chân mày chợt nhíu chặt. Chàng đứng dậy quan sát căn phòng, thấy một chuỗi chuông bạc đặt tùy tiện trên bàn. Chàng cầm lấy chuỗi chuông, nhắm mắt, tâm trí rơi vào cõi hư tĩnh.

Một tiếng “leng keng” thanh thúy vang lên, sương trắng đầy trời tan đi, hiện ra bóng dáng Oánh Cơ. Nàng vận một thân yếm lụa đỏ tươi rực rỡ, xuyên qua đám đông náo nhiệt.

Giữa tiết trời đông giá rét, người người đều vận áo bông dày sụ, duy chỉ có nàng mặc lớp sa mỏng manh, để lộ tấm lưng trần cùng vòng eo thoắt ẩn thoắt hiện, và cả cổ chân trắng ngần có buộc chuông bạc. Nàng tựa yêu tựa mị lướt đi, câu dẫn mọi ánh nhìn của thế gian.

Nàng rõ ràng là phàm nhân, nhưng lại lạc lõng giữa chốn hồng trần này.

Oánh Cơ rời khỏi kinh thành phồn hoa, nàng ngẩng đầu nhìn trời cao xuất thần, gió lạnh thổi tung váy lụa như cánh bướm dập dìu.

Một đạo phù quang lóe lên trong rừng, Không Phạn nhận ra đó là Phục Yêu Trận.

Chàng mở mắt, nắm chặt chuỗi chuông bạc, thi triển pháp bộ “nhất bộ thiên lý”, tức tốc đuổi theo.

(1): Thời khoá buổi tối là thuật ngữ Phật giáo, chỉ thời tụng niệm cố định vào buổi tối trong chùa. Thời khoá buổi tối thường bao gồm: Tụng kinh, niệm Phật, sám hối và hồi hướng.