Không Phạn thong thả bước lên một bước, thân hình đã sừng sững trước mặt Oánh Cơ. Chàng nhìn thấy rõ vẻ hoảng hốt cùng do dự trong ánh mắt nàng.
“Giao ra đây.” Không Phạn lặp lại lần nữa.
Oánh Cơ lại lùi về sau, tấm lưng đã dán sát vào vách tường, không còn đường lui. Nàng nhẹ nhàng cắn môi dưới, bỗng nhiên cất bước định chạy, muốn lách qua bên người Không Phạn để trốn thoát.
Không Phạn duỗi tay ngăn cản. Chàng vốn không thích sự tiếp xúc da thịt, nên chỉ nắm lấy tay áo y phục của nàng. Thế nhưng Không Phạn chẳng thể ngờ tới, chiếc áo choàng rộng thùng thình trên người nàng cứ thế bị chàng kéo tuột xuống.
Bên trong lớp bào đỏ ấy, Oánh Cơ không hề mặc gì cả. Nàng ngã ngồi dưới đất, thân hình nhỏ nhắn mềm mại lả lướt khẽ nghiêng đi, một tay chống đất, một tay che trước ngực, đầy uất ức nhìn Không Phạn. Trên làn da ngọc ngà ấy vẫn còn những vết thương vặn vẹo vừa mới được khâu vá, nhìn vào thật khiến người ta kinh tâm động phách.
Không Phạn ngẩn người, nới lỏng tay, chiếc áo trong tay chàng chậm rãi bay xuống. Một mảnh lá bồ đề cũng theo đó lững lờ rơi theo.
Thứ nàng giấu trong y phục, ấy vậy mà chỉ là một mảnh lá bồ đề. Nhìn chiếc lá bồ đề lặng lẽ rơi xuống đất, trong lòng Không Phạn tức khắc nảy sinh một tia áy náy.
Chàng xoay người sang chỗ khác không nhìn Oánh Cơ, nhíu mày hỏi: “Vì sao lại… không mặc y phục?”
“Lại?” Đôi mắt Oánh Cơ oánh nhuận ướt át, mờ mịt mà vô tội nhìn Không Phạn.
Không Phạn lập tức mím môi. Chàng không thể nói rằng mình đã tiến vào thần thức của nàng, nhìn thấy cảnh tượng ảo tưởng kia.
“Ta… ta vừa mới tắm gội xong, cũng không biết Bệ hạ sẽ tới.” Oánh Cơ rũ mắt, giọng nói biện bạch nhu nhược ẩn chứa tiếng nghẹn ngào.
Nàng nhìn Không Phạn, bàn tay che trước ngực chậm rãi buông xuống, hai tay chống đất, từ từ bò về phía trước để nhặt y phục của mình. Nàng vươn tay nắm lấy một góc bào đỏ, nhanh chóng kéo lại rồi luống cuống quấn lên người. Thần sắc nàng hoảng loạn, hận không thể dùng y phục che kín cả mặt mình, chỉ để lộ đôi mắt thấp thỏm nhìn chàng.
Nửa thân trên bị bọc kín mít, nhưng cái chân bị thương dường như vô tình lại thò ra khỏi lớp áo, vết sẹo vặn vẹo nằm vắt ngang trên đùi nàng. Màu đỏ chói mắt của vết thương và những sợi chỉ đen khâu vá tương phản mãnh liệt với làn da trắng tuyết.
Không Phạn nhìn sang, liếc mắt thấy những đường khâu xiêu vẹo trên chân nàng. Chàng nhíu mày hỏi: “Ai đã khâu vết thương cho cô nương?”
Oánh Cơ lắc đầu: “Ta cũng không biết, lúc ta tỉnh lại thì thương thế đã được xử lý xong rồi.”
Nàng lại vội vàng giải thích: “Chắc do đau quá, có lẽ ta đã lộn xộn không phối hợp nên vết thương mới không được khâu tử tế.”
Nói đoạn, nàng duỗi tay túm lấy áo, định che đi vết sẹo xấu xí trên đùi.
Không Phạn ngồi xổm xuống, duỗi tay phất nhẹ, lớp áo che trên đùi Oánh Cơ chậm rãi bị thổi tung lên, để lộ hoàn toàn vết thương dài bằng nửa bàn tay. Không Phạn mở lòng bàn tay, ngón tay thon dài cách khoảng không phủ lên vết thương, một đạo kim quang nhu hòa ẩn hiện.
Đây không phải vết thương do người khác khâu cho nàng, mà là chính nàng đã dùng kéo cắt miệng vết thương ra, tự mình cắn răng cố ý khâu lại thành bộ dạng hỗn loạn như thế. Lúc cắt vết thương rồi khâu lại, nỗi đau đớn khiến nàng mấy độ ngất đi, cơn đau ấy vẫn còn kéo dài đến tận bây giờ. Đối phó với một người lương thiện, đương nhiên phải lợi dụng lòng trắc ẩn của chàng.
Cơn đau trên đùi dần thuyên giảm, Oánh Cơ thở phào nhẹ nhõm. Nàng nhìn Không Phạn, từ tận đáy lòng hâm mộ sức mạnh của chàng. Đó là sức mạnh mà cả đời này nàng không bao giờ có được.
Thật đáng ngưỡng mộ làm sao…
Những sợi chỉ đen nhuốm máu khô chậm rãi rơi xuống, đôi chân của Oánh Cơ đã khôi phục như lúc ban đầu, da trắng như sứ như tuyết, ngoại trừ một chút vệt hồng nhạt thì không còn thấy vết thương sâu tận xương nữa.
“Đa tạ Bệ hạ.” Oánh Cơ duỗi tay kéo y phục bao bọc lấy chân mình, ngay cả đôi bàn chân trần cũng được che chắn kỹ lưỡng.
Nàng nắm bắt chừng mực rất chuẩn, muốn Không Phạn ở lại lâu hơn để trò chuyện thì không thể cứ tiếp tục để lộ cơ thể nữa. Sau đó, nàng bắt đầu chờ đợi, chờ Không Phạn đặt câu hỏi.
“Vì sao lại giấu một mảnh lá bồ đề?” Không Phạn hỏi.
Nụ cười nhu mì trên mặt Oánh Cơ cứng lại, đôi mày hiện lên vẻ khó nói, nàng run giọng: “Có thể không nói được không?”
“Được.” Không Phạn gật đầu.
Oánh Cơ: “…”
Hỏng rồi, xem ra năng lực nắm bắt chừng mực tiến thoái vẫn còn cần phải rèn luyện thêm.
Không Phạn đứng dậy, Oánh Cơ cuống quýt nắm lấy góc tay áo tăng y của chàng. Nàng ngẩng mặt nhìn chàng, lấy hết can đảm: “Oánh Cơ có tội!”
Nàng buông tay áo chàng ra, chậm rãi dịch chuyển tư thế quỳ xuống, bày ra dáng vẻ thỉnh tội.
“Lá bồ đề là do ta trộm, ta định ngày mai mang cho Thái hậu xem, lừa gạt Thái hậu rằng đó là vật Bệ hạ ban tặng…” Nước mắt đọng nơi hốc mắt lăn dài, nàng mở to đôi mắt nhìn Không Phạn, thành tâm sám hối: “Ta biết sai rồi, cầu Bệ hạ khoan thứ!”
Không Phạn không hiểu: “Vì sao phải làm như vậy?”
“Bởi vì nếu ta không được Bệ hạ yêu thích, Thái hậu sẽ giết ta mất!” Oánh Cơ lộ vẻ sợ hãi, “Ta không muốn chết, ta muốn được sống tiếp!”
Ánh mắt Không Phạn lộ vẻ thương xót.
“Thái hậu sẽ không giết cô nương đâu. Nhà cô nương ở đâu? Ta đưa cô nương về nhà.” Chàng nói.
Nhưng Không Phạn không ngờ rằng, vẻ hoảng sợ trong mắt Oánh Cơ lại càng đậm hơn, nàng điên cuồng lắc đầu, sợ hãi đến mức cả người run rẩy.
“Ta không có nhà, Bệ hạ đừng đuổi ta đi! Có rất nhiều người muốn giết ta, bao gồm cả cha mẹ thiếp! Bệ hạ không biết chuyện của ta sao? Ta… ta mà rời khỏi hoàng cung Triều Hi, kẻ thù sẽ tới lấy mạng ta ngay. Ta không đi, ta chẳng đi đâu cả…” Oánh Cơ chắp tay trước ngực, hướng về Không Phạn hành lễ Phật gia chẳng ra hình dáng gì.
“Cô nương đứng lên đi.” Không Phạn nhíu mày, “Cô nương muốn ở lại Triều Hi thì cứ ở lại đây, đừng khóc nữa.”
Oánh Cơ nháy mắt im bặt, đôi mắt ướt át cong lên thành một nụ cười rạng rỡ với Không Phạn.
“Nghỉ ngơi sớm đi.” Không Phạn xoay người nhấc rèm châu, bước ra ngoài.
Chàng bước ra khỏi Tinh Cực điện đã lâu, gió lạnh đêm khuya thổi quét tới tấp, lúc này chàng mới chậm chạp cảm nhận được cái lạnh ấy.
Không Phạn dừng bước, xoay người nhìn về phía Tinh Cực điện xa xa, đôi mắt vốn dĩ luôn trong trẻo nay hiện lên vẻ hoang mang. Đêm nay chàng đến đây vốn là để truy vấn về việc Trấn Yêu tháp bị hủy, rốt cuộc Hắc Mãng và Oánh Cơ có mối quan hệ gì, nhưng cuối cùng vậy mà một câu cũng chưa hỏi đến.
Không Phạn lắc đầu, cảm thấy đây quả là một đêm mơ màng hồ đồ.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Oánh Cơ dựa vào đầu giường, tay bưng một bát cháo nhỏ, từng ngụm từng ngụm nhấm nháp. Thân thể vốn đang suy yếu vì bị thương, hôm nay nàng lại diễn kịch quá mệt mỏi, giờ được lấp đầy dạ dày bằng thứ gì đó ấm áp, cả người đều trở nên thư thái hơn hẳn.
Tiêu Tây bò lên giường nàng, mắt trông mong nhìn: “Muội cũng muốn ăn!”
Vừa lúc Oánh Cơ đã no, nàng múc một thìa đút cho Tiêu Tây. Tiểu cô nương ăn đến chép miệng, rồi lại há to miệng chờ đợi.
“Suỵt.” Oánh Cơ đặt ngón trỏ lên môi, nàng khẽ véo má Tiêu Tây, thấp giọng dặn dò: “Vĩnh viễn đừng để người khác biết muội không phải là người, nhớ kỹ chưa?”
Tiểu Tây gật đầu lia lịa, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào bát cháo, đợi Oánh Cơ tiếp tục đút cho mình. Tiêu Tây ăn đến vui vẻ, Oánh Cơ đút cũng thấy rất thích ý. Đây là sự thả lỏng tự tại hiếm hoi mà nàng có được khi ở cùng người khác.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Không Phạn đi vào Thư Các, đứng trước những giá sách cao vút để lật xem sử sách điển tịch. Dáng người chàng cao gầy thẳng tắp, bộ tăng y trắng muốt như tuyết.
Không Ngữ từ dưới lầu đi lên, bước đến bên cạnh Không Phạn nói: “Sư huynh, mọi việc đã an bài thỏa đáng, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất cung truy bắt Hắc Mãng và những tiểu yêu đang chạy trốn khác.”
“Đã có tung tích của nó chưa?”
“Ấy…” Không Ngữ ho nhẹ một tiếng, “Nói cũng lạ, con Hắc Mãng này kể từ sau khi trốn khỏi núi Hỏa Hồng thì bặt vô âm tín. Đệ đã phái rất nhiều Thúc Yêu Vệ đi thăm dò nhưng vẫn không tìm thấy hành tung của nó.”
Không Phạn không nói gì, thong thả lật thêm một trang sách. Không Ngữ khẽ ngước mắt liếc nhìn cuốn sách trên tay sư huynh, thấy đó là một cuốn dã sử ghi chép về những sự kiện từ ngàn năm trước. Hắn nhớ sư huynh dường như vẫn luôn hứng thú với chuyện ngàn năm trước, đã lật xem rất nhiều thư tịch về thời đại đó.
Không Phạn bỗng nhiên khép sách lại, quay sang hỏi: “Đệ có biết chuyện trước kia của Oánh Cơ không?”
Không Ngữ ngơ ngác không hiểu sư huynh đang muốn hỏi về chuyện nào? Những sự kiện tai tiếng trước kia của Oánh Cơ quả thực không ít.
Không Phạn dừng một chút, bổ sung thêm: “Nàng nói cha mẹ nàng muốn giết nàng.”
“Chuyện đó sao.” Không Ngữ đáp, “Bởi vì nàng ta và thân ca ca của mình có tư tình, khiến cha mẹ họ tức điên lên. Ca ca của nàng ta thì không biết hối cải, thà từ bỏ hoàng tịch chứ không chịu nhận sai, cứ thế tự đoạn tu hành mà rời khỏi Độ Tuyết Quốc. Sau khi hắn rời đi, cha mẹ Oánh Cơ đương nhiên oán trách nàng ta đã hủy hoại nhi tử họ.”
Không Phạn nghe xong kinh ngạc, hỏi: “Ca ca nàng ta không biết hối cải, họ không khuyên can ca ca nàng, vì sao lại trách cứ nàng?”
Câu hỏi này làm Không Ngữ tắc nghẹn. Hắn định nói rất có thể là do Oánh Cơ cố ý quyến rũ chính huynh trưởng của mình, nhưng nghĩ lại thấy sư huynh vốn ghét việc ác ý phỏng đoán người khác, nên Không Ngữ đành nuốt lời định nói vào trong.
Một cung nhân nhẹ nhàng bước lên lầu, đứng cách đó không xa bẩm báo: “Bệ hạ, Oánh Cơ cầu kiến.”
Khi Oánh Cơ theo cung nhân lên lầu, vừa lúc gặp Không Ngữ đang đi xuống. Lúc lướt qua nhau, ánh mắt dò xét của Không Ngữ dừng lại trên người Oánh Cơ. Nàng cảm nhận được, khẽ nghiêng đầu trao cho hắn một nụ cười xinh đẹp.
Không Ngữ lập tức thu hồi tầm mắt, mặt không cảm xúc bước đi.
Oánh Cơ dựa vào tên của Không Ngữ và cách hắn xưng hô với Không Phạn, đoán rằng trước kia hắn chắc hẳn cũng là một hòa thượng. Chẳng qua hiện giờ hắn để tóc dài búi cao, bên hông đeo kiếm, trông chẳng còn chút dáng vẻ nào của người xuất gia.
Nàng bước lên lầu hai, liếc mắt đã thấy Không Phạn. Cửa sổ Thư Các rộng lớn khiến ánh nắng ban mai chiếu xuyên vào bên trong. Không Phạn đứng giữa những giá sách, ánh sáng bao phủ quanh thân chàng một tầng hào quang nhu hòa mà thần thánh.
Phật tính ôn hòa thường ngày đã che lấp đi vẻ tuấn dật thoát tục của chàng, nhưng lúc này ánh nắng rạng rỡ lại làm nổi bật ngũ quan tinh xảo, khiến vẻ đẹp thanh tao như gió mát trăng thanh của chàng càng thêm rực rỡ, khiến người ta không thể rời mắt.
Bất chợt một cơn gió thổi qua làm tà áo tăng y của Không Phạn phất phơ, Oánh Cơ ngửi thấy mùi đàn hương cổ thanh đạm trên người chàng. Không Phạn quay mặt lại, đôi mắt trong sáng nhìn về phía nàng.
“Oánh Cơ.” Chàng gọi.
Oánh Cơ có chút hoảng hốt. Chẳng biết có phải do Không Phạn tụng kinh quá nhiều hay không mà giọng nói của chàng luôn mang theo sự bình thản của Phật môn. Nàng nghe chàng gọi tên mình, luôn cảm thấy có gì đó khác biệt so với khi người khác gọi nàng.
Oánh Cơ đặt lòng bàn tay lên ngực, khẽ chạm vào mảnh ngọc bội đang đeo sát thân. Nếu Hắc Mãng thực sự vì ngửi thấy hơi thở Hồ yêu trên người nàng mà bắt nàng, vậy thì việc nàng lấy miếng ngọc bội này ra đeo bên người sẽ càng dễ dẫn dụ nó lộ diện.
Nàng chậm rãi bước tới gần Không Phạn, vui mừng nói: “Bệ hạ, ta đã nghĩ ra cách để tìm thấy Hắc Mãng rồi!”
Không Phạn xoay hẳn người lại đối diện với Oánh Cơ, chờ nàng nói tiếp.
“Hắc Mãng đã nhận lầm ta thành người khác, nên dẫu mạo hiểm cũng muốn bắt ta đi. Hiện giờ ta ở trong cung, nó sẽ không dám xuất hiện nữa. Nhưng nếu ta không ở trong cung thì sao? Lấy ta làm mồi nhử, đặt ta ở một nơi không mấy an toàn, có lẽ Hắc Mãng sẽ chủ động hiện thân!”
“Không được.” Không Phạn phủ quyết ngay lập tức.
“Vì sao?” Oánh Cơ nôn nóng bước lên một bước, tiến sát lại gần Không Phạn hơn. Những chiếc chuông bạc trên cổ tay nàng phát ra tiếng kêu thanh thúy nhỏ xíu.
Không Phạn ngửi thấy một mùi hương đặc biệt trên người Oánh Cơ. Mùi hương ấy ẩn hiện, lúc tưởng chừng như không tồn tại, lúc lại nồng nàn đến lạ thường. Khi ta định tìm tòi ngửi kỹ hơn thì nó lại đột nhiên biến mất.
“Bệ hạ có phải cũng cảm thấy thân xác phàm thai như ta thì chẳng làm được việc gì phải không? Ta chỉ muốn giúp Bệ hạ thôi. Bệ hạ, hãy để ta thử một lần được không? Ta sẽ vô cùng cẩn thận. Bệ hạ có thể dẫn người ẩn nấp trong bóng tối, chỉ cần Hắc Mãng vừa xuất hiện là lập tức ra tay. Bệ hạ, cách này thực sự khả thi mà! Hãy để ta thử một lần đi!” Oánh Cơ lại bước thêm một bước, càng gần Không Phạn hơn.
Giọng nói ôn nhu hết lần này đến lần khác gọi “Bệ hạ” khiến chân mày Không Phạn dần nhíu lại. Đợi nàng nói xong, chàng lướt qua người nàng, đi xuống dưới lầu.
Oánh Cơ vội vàng đi theo. Không Phạn dừng lại trước một giá sách ở tầng dưới, lấy ra một cuốn sách đưa cho Oánh Cơ.
Nàng rũ mắt nhìn xuống, là cuốn 《Kinh Kim Cang》.
Không Phạn ôn tồn nói: “Cô nương hãy đọc nhiều vào, tốt nhất là mỗi đêm sao chép mười trang kinh văn, như vậy có thể tĩnh tâm dưỡng khí.”
“Còn nữa, cô nương có thể trực tiếp gọi ta là Không Phạn.”
![Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 6](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)