Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 5
BTVN

[BTVN] – CHƯƠNG 5

Tác giả: Lục Dược

2951 từ · 13 phút đọc

Bần Tăng Và Nàng: [BTVN] – CHƯƠNG 5

Oánh Cơ lâm vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, bên tai mơ hồ nghe thấy hai nữ tử đang nói chuyện. Nàng nhận ra một trong hai chính là vị nữ lang đã đưa mình rời khỏi Không Phạn lúc đó.

“Một phàm nhân bị trọng thương như thế, vậy mà vẫn còn ý thức sao?”

“Xương cốt đã nối lại rồi. Nàng ta không có linh lực, phần còn lại chỉ có thể dựa vào việc uống thuốc để tẩm bổ thôi.”

Bản tính cảnh giác khiến Oánh Cơ ngủ không sâu, thỉnh thoảng nàng lại nghe thấy tiếng bước chân đi lại trong phòng, đôi khi còn có tiếng đóng mở cửa. Trên người có chút đau đớn, nhưng vẫn còn trong mức chịu đựng được. Những vết thương đau đớn hơn thế này nàng cũng đã từng trải qua rồi.

Tiết Thái hậu chờ đợi dưới gốc cây bồ đề.

Bà xoay người, thấy nhi tử đang thong thả bước về phía này. Trong phút chốc hoảng hốt, bà phảng phất như nhìn thấu qua bóng hình của Không Phạn để tìm thấy hình bóng của phụ thân chàng năm xưa.

Tiết Thái hậu đã bài trí cho Không Phạn một tẩm điện nguy nga lại thoải mái, nhưng mỗi ngày Không Phạn đều chỉ tĩnh tọa dưới gốc bồ đề này, đồng thời khước từ mọi sự phụng dưỡng của cung nhân. Tiết Thái hậu nghĩ rằng đây hẳn là cách tu hành của người xuất gia, bà không am tường đạo tu hành, trong lòng chỉ thấy xót xa.

“Con đang tức giận sao?” Tiết Thái hậu hỏi.

Không Phạn lắc đầu.

Tiết Thái hậu tiến lên một bước, nhíu mày: “Ta đã làm trái ý nguyện của con, giả mượn danh nghĩa bắt yêu để phát động chiến tranh với Bắc Thương quốc, khiến thương vong vô số. Chẳng lẽ con không phẫn nộ sao?”

“Quả thật mẫu thân đã sai.” Ánh mắt Không Phạn thư thái mà bình thản, “Lý ra nên vì những vong linh trong chiến hỏa mà tụng kinh sám hối.”

Tiết Thái hậu cẩn trọng quan sát thần sắc Không Phạn, xác định chàng thực sự không hề giận dữ. Bà mệt mỏi nở nụ cười, rồi gằn giọng: “Ta đã giết nhiều người như vậy! Cũng sẽ không sám hối!”

Bà tiến lại gần Không Phạn, gắt gao nhìn vào đôi mắt chàng, bà có biết bao hy vọng khao khát tìm thấy trong mắt chàng sự phẫn nộ, thất vọng, hay cho dù là cảm xúc chán ghét cũng được.

Thế nhưng, chẳng có gì cả.

Mọi người đều nói chàng là Phật Đà sống, là hóa thân của thiện lương, vạn dân quỳ lạy chàng, kính ngưỡng chàng. Nhưng đây không phải là điều bà muốn!

Đứa con đẻ mà bà tìm kiếm suốt mấy trăm năm, sao có thể hoàn toàn không có cảm xúc của con người? Ngoài việc chầm chậm bố thí lòng thiện, chàng còn biết làm gì nữa? Trong lòng chàng rốt cuộc chứa đựng thứ gì? Tâm chàng còn sống không?

“Không Phạn sẽ thay mẫu thân sám hối, siêu độ vong linh.” Không Phạn đạm mạc lên tiếng.

Tiết Thái hậu đột ngột xoay người đi. Nước mắt đã dâng đầy hốc mắt sắp sửa rơi xuống, bà không muốn để Không Phạn nhìn thấy. Trong đầu bà hiện lên dáng vẻ bập bẹ học nói đáng yêu của nhi tử lúc còn thơ bé. Có lẽ bốn trăm năm tìm kiếm này là sai lầm, nhi tử của bà khi mất đi vào bốn trăm năm trước, đã hoàn toàn biến mất rồi. Mẫu tử đoàn viên chỉ là chấp niệm của riêng bà, chàng vốn chẳng muốn trở về, chàng muốn đi tìm đạo của chàng, ban phát lòng thiện của chàng.

Nhưng Tiết Thái hậu không cam lòng, không cam lòng vì bốn trăm năm khổ cực tìm kiếm, mà người tìm về được phảng phất đã không còn là nhi tử của bà nữa. Người bên cạnh khuyên bà rằng, Không Phạn đã đồng ý hồi cung thì ngày tháng còn dài, bà nhất định sẽ được hưởng thiên luân mẫu tử. Thế nhưng thân thể suy kiệt mỗi ngày đều nhắc nhở bà, bà không còn nhiều thời gian để chờ đợi nữa.

Tiết Thái hậu ép ngược nước mắt vào trong, xoay người, mỉm cười nhìn đứa con trai xa lạ của mình. Bà nói: “Nữ nhân ta cướp về từ Bắc Thương quốc kia, đôi tay dính đầy máu tươi, phạm phải bao nhiêu tội nghiệt. Con nói xem, nàng ta có đáng được bảo hộ không?”

“Quay đầu là bờ, mỗi người đều nên có con đường để ăn năn.”

“Tốt.” Tiết Thái hậu nói, “Ta rất thích nàng ta. Con không thể bầu bạn với ta, ta muốn nàng ta ở bên cạnh giúp ta an hưởng tuổi già. Hãy giúp ta độ hóa nàng ta, khiến nàng ta biết ăn năn, gột sạch máu tươi trên tay rồi mới đến bầu bạn với ta.”

Không Phạn dựng chưởng gật đầu, đáp ứng. Chàng giúp mỗi một người lầm đường lạc lối trở về chính đạo, chàng độ hóa mỗi một linh hồn nên biết ăn năn.

Nàng và những người khác, cũng chẳng có gì khác biệt.

Cây bồ đề thở dài khẽ khàng, Không Phạn xoay người lại, dõi theo Tiết Thái hậu đi xa. Nhìn bóng dáng đơn bạc của bà, Không Phạn mơ hồ cảm nhận được nỗi đau thương của bà. Nhưng chàng không hiểu vì sao Tiết Thái hậu lại đau thương. Vạn sự giai không, không người không sự nào nên quấy nhiễu sự thanh tịnh của tâm hồn.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đơn thuốc mà Tuân Niệm Chân tìm lang trung bốc cho Oánh Cơ thực sự chẳng ra làm sao, Oánh Cơ gượng đau ngồi dậy, tìm kiếm thảo dược trong túi Càn Khôn để tự mình phối thuốc. Việc chế dược vừa khô khan vừa tốn thời gian, nàng vừa loay hoay với dược liệu, vừa lấy Linh Bối ra tùy ý nghe ngóng tin tức.

Nàng quả thực nghe được tin tức hữu dụng, trong cung đã phái ra đại lượng nhân thủ để truy bắt yêu vật trốn thoát khỏi Trấn Yêu tháp. Không Phạn rất có thể sẽ đích thân đi truy bắt Hắc Mãng.

Oánh Cơ nhíu mày. Phàm nhân và những kẻ tu giả này có thọ mệnh dài ngắn khác nhau, quan niệm về thời gian cũng có sai biệt rất lớn. Tu giả nếu muốn truy bắt đại yêu, đi một lần ba bốn năm, thậm chí hơn mười năm cũng là chuyện thường tình. Nàng lại không có nhiều thời gian đến thế. Nếu Không Phạn thực sự muốn xuất cung, nàng phải nghĩ cách đi cùng mới được.

Nghe thấy tiếng bước chân, Oánh Cơ nhanh chóng thu hồi Linh Bối và thảo dược. Chẳng bao lâu sau, Tuân Niệm Chân sải bước đi vào.

“Ngươi tỉnh rồi sao?” Tuân Niệm Chân khoanh tay dựa cửa, “Tỉnh rồi thì có thể nói cho ta biết, vì sao Hắc Mãng lại muốn bắt ngươi đi không?”

Oánh Cơ do dự một chút rồi mới lắc đầu: “Ta không biết.”

“Hắc Mãng có nói gì với ngươi không?”

Oánh Cơ khẽ lắc đầu, nằm xuống đầy mệt mỏi: “Ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.”

“Ngươi!” Tuân Niệm Chân phất tay áo, bỏ đi tìm Không Phạn để báo lại sự việc.

Đợi Tuân Niệm Chân đi xa, Oánh Cơ mới ngồi dậy. Nàng nhớ tới lời con Hắc Mãng nói lúc bắt mình, bèn cẩn thận lấy từ trong túi Càn Khôn ra một mảnh ngọc bội hình tròn nhỏ nhắn.

Nàng dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng mơn trớn hoa văn cửu vĩ được điêu khắc trên mặt ngọc, sau đó đeo vào cổ, giấu miếng ngọc vào lớp áo lót sát thân. Nàng dường như đã nghĩ ra được lý do gì đó để có thể theo chân Không Phạn xuất cung rồi.

Bên môi Oánh Cơ chậm rãi gợi lên một nụ cười vừa diễm lệ vừa xảo quyệt.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

“Ánh mắt nàng ta trốn tránh, nhất định là đang nói dối!” Tuân Niệm Chân khẳng định chắc nịch.

Không Ngữ từ phía xa đi tới, nói: “Đã tra ra được, trước khi Trấn Yêu tháp bị hủy, có một con Hoa yêu đào tẩu từ Tinh Cực điện. Cung nhân tận mắt nhìn thấy Oánh Cơ đuổi theo con yêu quái đó.”

“Ta đã nói mà!” Ánh mắt Tuân Niệm Chân sáng lên, “Trấn Yêu tháp đang yên đang lành sao đột nhiên lại bị hủy? Nhất định là có kẻ nội ứng ngoại hợp! Oánh Cơ là một phàm nhân, hành động không bị ai cản trở, lại càng thuận tiện hành sự! Nếu không, sau khi Hắc Mãng thoát thân, sao lại mạo hiểm quay lại cứu nàng ta chứ?”

Không Ngữ ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Oánh Cơ này tuy là phàm nhân, nhưng bản lĩnh không nhỏ, dù chủ động hay bị động cũng đã gây ra không ít chuyện kinh thiên động địa. Quả thật rất khả nghi.”

Hai người họ kẻ tung người hứng bàn luận hồi lâu, còn Không Phạn ngồi một bên, từ đầu đến cuối không nói một lời.

“Sư huynh?” Không Ngữ dò hỏi, “Có cần đưa nàng ta đến Thúc Yêu Vệ tra hỏi không?”

Nhớ tới bộ dạng đầy thương tích của nàng khi rơi xuống núi Hỏa Hồng, động tác lần tràng hạt của Không Phạn khựng lại, chàng nói: “Để ta đi hỏi nàng.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Chạng vạng tối, lần đầu tiên Không Phạn bước chân vào Tinh Cực điện.

Cánh cửa mở ra, rèm châu lung linh khẽ lay động theo gió, ánh sáng phản chiếu lấp loáng. Qua làn rèm châu đung đưa, Không Phạn thấy Oánh Cơ đang ngồi bên mép giường. Nàng khẽ nghiêng mặt, ánh mắt hư ảo, bất động thanh thuy như một bức họa.

“Oánh Cơ.” Không Phạn đứng ngoài rèm châu gọi nàng.

Oánh Cơ thong thả quay mặt lại, nhẹ nhàng mím môi. Nàng không nói gì, chỉ cách một lớp rèm mà nhìn Không Phạn.

Không Phạn vén rèm châu, cất bước đi vào. Tiếng rèm va chạm thanh thúy vang lên sau lưng chàng rồi dần dần yên ắng. Chàng đi đến trước mặt Oánh Cơ, dùng ánh mắt xa cách nhưng trong trẻo để đánh giá khí sắc của nàng, biết thương thế trên người nàng hẳn đã không còn đáng ngại.

Chàng hỏi: “Lúc Hắc Mãng bắt cô nương đi, nó đã nói gì với cô nương?”

“Nó nói ‘Ngươi không phải nàng’, nó hỏi ta ‘Nàng ở đâu’.” Oánh Cơ nhẹ giọng, lời nói thong thả.

“Nàng là ai?”

“Nó không nói.” Oánh Cơ lại nói dối.

Không Phạn khẽ nhíu mày, hỏi tiếp: “Vì sao không nói cho Tuân Niệm Chân?”

Oánh Cơ ngồi bên mép giường, từ lúc Không Phạn bước vào nàng vẫn luôn ngẩng mặt nhìn chàng. Giây phút này, nàng đột nhiên trốn tránh ánh mắt, quay mặt sang một bên.

“Oánh Cơ, nhìn ta.”

Đôi mày đẹp của Oánh Cơ nhíu lại, nàng chậm rãi nâng mắt lên, đôi mắt diễm lệ luôn đong đầy một tầng nước, ánh lên vẻ nhu nhược đáng thương.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt trong vắt của Không Phạn nhìn thấu vào mắt Oánh Cơ. Chàng dùng Tiềm Thần Quyết thâm nhập vào thần thức của nàng, chàng muốn biết lúc này nàng đang nghĩ gì, đang che giấu điều gì.

Oánh Cơ ngoan ngoãn nhìn Không Phạn, dáng vẻ ôn nhu thuận phục. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên một tia cười, ẩn chứa một chút nghiền ngẫm khó nhận ra. Nàng làm sao mà không biết Tiềm Thần Quyết cho được? Nàng không có linh lực, cả đời không dùng được loại quyết pháp gian lận này, nhưng đã quá nhiều người từng dùng nó với nàng, nên nàng đã quá quen thuộc với nó rồi.

Nàng không thể ngăn cản người khác dùng Tiềm Thần Quyết với mình, nhưng nàng có thể khống chế bộ não của chính mình mà.

Thế là, thứ mà Không Phạn nhìn thấy chính là…

Không Phạn bước vào một vùng sương mù trắng xóa, chàng thong thả bước đi, tà áo tăng y trắng tuyết bị sương làm ướt đẫm. Đi thêm một đoạn, chàng thấy một bóng hình quen thuộc. Cái bóng đó, chính là chàng.

Làn sương dày đặc bỗng chốc tan biến trong nháy mắt. Chàng không kịp đề phòng mà nhìn thấy chính mình đang trần trụi và một Oánh Cơ không mảnh vải che thân. Nàng quấn lấy chàng, đôi tay mềm mại mang chuông bạc vuốt ve lồng ngực chàng, đặt những nụ hôn ẩm ướt lên hõm cổ chàng.

“Ầm” một tiếng, có thứ gì đó nổ tung trong đầu Không Phạn. Chàng hốt hoảng lùi lại, thoát ra khỏi thần thức của Oánh Cơ.

Ngoài đời thực, Không Phạn thậm chí còn lảo đảo lùi lại nửa bước, một sự thất thố hiếm thấy.

Nụ cười trên môi Oánh Cơ càng thêm sâu, nàng nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay vê nhẹ, một chút hương liệu trên ngón giữa được tán ra. Với một người linh lực cường đại như Không Phạn, bình thường nàng không thể hạ dược thành công, nhưng lúc này tâm thức chàng đang chấn động, đây chính là thời cơ tốt nhất.

Oánh Cơ đứng dậy, hoảng loạn đi tới đỡ Không Phạn, lén lút quẹt chút hương liệu trên đầu ngón tay vào tăng y của chàng.

“Bệ hạ làm sao vậy?” Oánh Cơ nhìn chàng bằng ánh mắt vô tội.

Không Phạn nhìn gương mặt vừa vô tội vừa hoang mang của nàng, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng trong thần thức khi nãy. Trong đầu nàng vậy mà lại nghĩ về chuyện đó…

“Ta…” Hàng mi của Oánh Cơ run rẩy, nước mắt dần tích tụ trong đôi mắt ướt át, chực chờ rơi xuống. Nàng vừa uất ức vừa áy náy, giọng nói run run đầy ôn nhu: “Ta không nói cho Tuân cô nương, là bởi vì nếu nói cho nàng ấy, ta sẽ không được gặp Bệ hạ nữa…”

Đôi môi mỏng của Không Phạn khẽ động, chàng mặc niệm một câu Tĩnh Tâm Kinh, trái tim cũng nhanh chóng bình lặng trở lại. Chàng lùi lại một bước, trong khoảnh khắc đã khôi phục lại vẻ xa cách, lãnh đạm thường ngày.

“Hãy tẩm bổ cho tốt.” Không Phạn xoay người rời đi, rèm châu quẹt qua vai áo chàng, phát ra những tiếng kêu lanh canh vụn vặt.

Oánh Cơ dõi theo Không Phạn rời đi, nàng lười biếng ngồi lại mép giường, khẽ cười một tiếng, thổi bay chút hương liệu còn sót lại trên lòng bàn tay. Đó chẳng phải độc dược hại người gì, chỉ là một món quà nhỏ nàng tặng Không Phạn, để chàng được mơ một “giấc mộng đẹp” mà thôi.

Nụ cười trên môi Oánh Cơ dần trở nên đắc thắng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đêm đó, Không Phạn tụng một hồi kinh tối thật dài, sau đó nhắm mắt tĩnh tọa dưới gốc bồ đề, chìm vào giấc ngủ dưới ánh trăng. Từ trước đến nay chàng vốn không nằm mơ, khi ngủ tâm và trí đều rơi vào trạng thái bình lặng tuyệt đối.

Thế nhưng đêm nay, Không Phạn đã mơ.

Một con rắn ẩm ướt quấn lấy chân chàng, thong thả bò lên người, siết chặt lấy chàng. Chiếc lưỡi rắn ướt át phả hơi nóng bên cạnh mặt chàng. Trong mơ, chàng không cảm thấy nguy hiểm, mà là một loại cảm giác ướt át không tự nhiên, giống như mình cùng con rắn mềm mại này cùng nhau chìm sâu xuống nước.

Cái lưỡi rắn không ngừng liếm láp bên mặt chàng mang đến một cảm giác ẩm ướt dường như có chút quen thuộc. Hình ảnh cuối cùng của giấc mộng bỗng chốc biến thành cảnh tượng chàng đã thấy trong thần thức của Oánh Cơ ban chiều.

Không Phạn choàng tỉnh, thoát khỏi giấc mộng ẩm ướt ấy. Chàng ngồi dậy, xếp bằng, nhắm mắt tụng niệm Tĩnh Tâm Kinh, giọng nói dần trở lại vẻ tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.

Hồi lâu sau, khi mở mắt ra lần nữa, đôi mắt chàng đã trở lại vẻ trong trẻo. Không Phạn cẩn thận nhớ lại từng chi tiết khi đi gặp Oánh Cơ ban chiều, chàng nhạy bén nhận ra dường như có điều gì đó không ổn.

Chàng rũ mắt, liếc nhìn bộ tăng y của mình. Chỉ trong tích tắc, bóng dáng Không Phạn đã biến mất dưới gốc bồ đề.

Chàng đứng ngoài Tinh Cực điện, nhìn thấy ánh đèn trong phòng Oánh Cơ vẫn sáng. Bóng dáng nàng thoáng qua bên cửa sổ.

Không Phạn đẩy cửa bước vào.

Oánh Cơ ngoái đầu lại, kinh ngạc nhìn chàng, vội vàng nhét thứ gì đó vào trong áo. Nàng dường như vừa tắm xong, chiếc áo choàng rộng thùng thình bọc lấy thân mình cũng không giấu được hơi nước ẩm ướt quanh thân.

Không Phạn đưa tay về phía nàng: “Lấy ra đây.”

Oánh Cơ lùi lại, lắc đầu.