Ánh mắt sắc bén của Tiết Thái hậu gắt gao nhìn chằm chằm vào gương mặt Oánh Cơ. Hồi lâu sau, bà đột nhiên vung tay, thân hình Oánh Cơ liền không chịu khống chế mà bay bổng lên, bị hút về phía trước mặt Tiết Thái hậu.
Lực đạo trong tay Tiết Thái hậu vừa buông lỏng, Oánh Cơ liền thuận thế ngã ngồi dưới chân bà. Tiết Thái hậu khom lưng, bóp lấy cằm Oánh Cơ, ghé sát vào quan sát kỹ lưỡng.
“Nghe nói ngươi từng bị hồ yêu nhập xác.”
Oánh Cơ không đáp lời, cũng chẳng thừa nhận hay phản bác. Nàng bất động thanh sắc, tĩnh lặng để mặc Tiết Thái hậu vuốt ve gương mặt mình như đang chọn lựa một món hàng hóa.
Tiết Thái hậu buông tay, lại tùy ý phất tay áo, một miếng ngọc bội dài cỡ một ngón tay lặng lẽ rơi xuống bên hông Oánh Cơ. Nàng rũ mắt nhìn, miếng ngọc trắng muốt như tuyết, bên trên chạm khắc những vân mây tỏa ánh hào quang. Một chữ “Phi” lấp lánh kim quang ẩn hiện lên hai lần rồi dần dần biến mất.
“Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là phi tử trong cung.”
Đỉnh đầu truyền đến mệnh lệnh không thể khước từ của Tiết Thái hậu.
Oánh Cơ nhíu mày, chậm rãi ngẩng đầu lên, nghi hoặc quan sát thần sắc của Thái hậu. Nam nhân thiên hạ đều muốn tranh đoạt nàng, nhưng nữ nhân bên cạnh họ lại căm ghét nàng đến tận xương tủy, đặc biệt là nữ nhân trong cung. Những vị Thái hậu, Hoàng hậu ấy hận nhất là nàng vấy bẩn người hoàng gia, bởi nàng mang danh tiếng hỗn tạp, lại gánh trên vai cái bêu danh “họa quốc”.
Một Thái hậu sao có thể đem hạng nữ tử như nàng dâng cho hoàng đế – nhi tử của chính mình? Nếu nói là để tranh quyền đoạt vị với nhi tử, điều đó tuyệt đối không thể xảy ra với Tiết Thái hậu.
Bà từng chấp chính suốt ba trăm năm, khó khăn lắm mới tìm lại được đứa con trai duy nhất thất lạc bấy lâu. Dẫu đối phương đã xuống tóc đi tu, bà vẫn khăng khăng đón về cung, dốc hết tâm huyết phò tá ngồi vững ngôi cửu ngũ chí tôn.
“Ba năm. Ta cho ngươi thời gian ba năm.” Tiết Thái hậu đứng từ trên cao nhìn xuống Oánh Cơ.
Oánh Cơ đương nhiên không hiểu ý tứ trong lời này của bà.
Tiết Thái hậu ra lệnh một tiếng, tất cả cung nhân trong đại điện lặng lẽ lui ra, cửa điện nặng nề dần dần khép lại.
“Ta muốn hắn,” Tiết Thái hậu dường như cuối cùng đã hạ quyết tâm, ngữ khí không còn chút chần chừ, “Phải phá ngũ giới, hưởng thất tình, túng lục dục!”
Sóng mắt Oánh Cơ lưu chuyển, nàng thong thả điều chỉnh tư thế, khẽ nghiêng mình quỳ cho thoải mái hơn một chút. Nàng nheo mắt mỉm cười nhìn Tiết Thái hậu, ngữ khí không còn vẻ cẩn trọng như trước mà trở nên mềm mỏng, chậm rãi: “Oánh Cơ không có bản lĩnh này đâu.”
Tiết Thái hậu cười lạnh: “Nếu ngươi làm không được, ta sẽ san bằng Độ Tuyết Quốc!”
Oánh Cơ chẳng những không sợ mà còn khẽ cười thành tiếng, đáp: “Kẻ thù của ta ở Độ Tuyết Quốc nhiều vô kể, nếu Tiết Thái hậu hảo tâm giúp ta trút giận, ta cầu còn chẳng được.”
“Ồ?” Tiết Thái hậu liếc mắt nhìn sang, “Vậy còn thi thể của người kia vẫn được ngươi mang theo bên mình chứ?”
Sắc mặt Oánh Cơ khẽ biến.
“Một xác chết, dù ngươi có ngày ngày mang bên người thì cũng chỉ là một xác chết mà thôi. Cho dù ngươi dùng hết bao nhiêu linh khí cũng không thể khởi tử hồi sinh.” Tiết Thái hậu cúi người áp sát, buông lời dụ dỗ: “Có muốn đưa người này nhập vào luân hồi không?”
Trái tim vốn như mặt nước lặng của Oánh Cơ đột nhiên đập mạnh liên hồi. Nàng mím chặt môi, đầy hoài nghi nhìn về phía Tiết Thái hậu.
Cửu Vực mười hai nước có điểm kỳ quái, không chỉ nằm ở việc con người sinh ra đã định sẵn khả năng tu luyện, mà tu giả còn không thể phi thăng, người chết cũng chẳng thể vào địa phủ. Mọi người dường như đều bị vây khốn trong một phương thiên địa này, người càng ngày càng đông mà tài nguyên càng lúc càng ít, bởi vậy chiến tranh triền miên không dứt.
Linh hồn người sau khi chết sẽ vất vưởng du đãng, khi ấy những kẻ “đuổi vong” sẽ gom tất cả người chết lại, tống vào Giếng Diệt Hồn để tiêu hủy. Chỉ những người có năng lực siêu quần hoặc từng có cống hiến trác tuyệt lúc sinh thời mới được các cường giả của mười hai nước hợp lực đưa vào cổng Luân Hồi nhân tạo.
Số người được đưa đến cổng Luân Hồi không tới một phần vạn của một phần ngàn.
Trái tim đang đập loạn của Oánh Cơ dần bình ổn lại, nàng trầm giọng: “Người đó chỉ là phàm nhân.”
Phàm nhân không có tư cách được đưa vào cổng Luân Hồi.
Tiết Thái hậu cười nhẹ một tiếng: “Thì đã sao?”
Oánh Cơ chậm rãi nâng mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Tiết Thái hậu. Nàng vốn dĩ đã sớm không còn tin tưởng bất kỳ ai, nhưng vào giây phút này, nàng lại muốn đánh cược một lần. So với việc tin vào Tiết Thái hậu, thà nói rằng nàng muốn để bản thân tin vào một kỳ tích.
“Được.” Oánh Cơ lên tiếng chấp thuận.
Tiết Thái hậu nói: “Nếu ngươi cần trợ giúp gì, cứ việc đề đạt.”
“Không cần đâu.” Oánh Cơ cười khẽ, chậm rãi đứng dậy.
Chỉ là một nam nhân mà thôi, đâu cần đến ba năm?
Nam nhân trong thiên hạ đều cùng một giuộc cả, tham lam, tự đại, đê tiện và háo sắc, thối nát từ trong xương tủy. Chỉ cần nàng muốn, phá ngũ giới, hưởng thất tình, túng lục dục thì có là gì? Nàng có thể khiến đối phương cam tâm tình nguyện móc trái tim đưa cho mình.
Huống hồ là một hòa thượng xuất gia lại hồi cung làm hoàng đế. Nếu không vì tham quyền thì cũng là tham luyến thân tình, vốn dĩ lục căn đã chẳng thanh tịnh. Chuyện này chẳng có chút khó khăn nào.
Cánh cửa điện nặng nề mở ra lần nữa, Tiết Thái hậu sai cung nhân đưa Oánh Cơ về nơi ở.
“Oánh Cơ, ngươi có thấy lạnh không?” Tiết Thái hậu đột nhiên gọi nàng lại.
Oánh Cơ khó hiểu quay đầu. Tiết Thái hậu phất tay, một chiếc áo choàng liền rơi trên vai nàng.
“Ngày mai là tiết Bạch Lộ rồi. Trời sắp chuyển lạnh.”
Oánh Cơ nghiêng mặt, nhìn chiếc áo choàng trên vai mình.
Bậc linh giả tu hành vốn đã sớm không còn bị ảnh hưởng bởi tiết trời bốn mùa, nhưng phàm nhân thì không thể.
Oánh Cơ kéo chặt chiếc áo choàng trên vai. Nàng quả thực có chút lạnh.
Tiết Thái hậu lẻ loi ngồi lại giữa đại điện rộng lớn, bà mệt mỏi xoa xoa thái dương, rồi đột nhiên phát ra một tràng ho khan đứt quãng. Hồi lâu sau, bà khẽ thở dài một tiếng. Chỉ mong sao bà vẫn còn kịp nhìn thấy nhi tử mình trở thành một con người chân chính.
Hoàng cung Triều Hi không có nhiều cung nhân như ở Độ Tuyết Quốc. Trên đường Oánh Cơ theo người hầu đi về hướng Tinh Cực điện, hầu như không thấy mấy bóng người. Hoàng cung to lớn nhường này lại im lìm đến lạ thường.
Vừa đến Tinh Cực điện, Tiêu Tây đã sáp lại gần, chớp chớp mắt hỏi: “Lại có kẻ bắt nạt tỷ sao?”
Oánh Cơ mỉm cười, khẽ điểm nhẹ lên trán tiểu cô nương: “Không có. Đi chơi đi.”
Tiêu Tây nhếch miệng cười, chạy vụt ra ngoài. Đến nơi ở mới, nàng thấy cái gì cũng lạ lẫm, cứ thế đi loanh quanh nhìn ngó, hít hà khắp nơi.
Vì vừa trải qua chặng đường dài từ Bắc Thương tới, thể lực Oánh Cơ đã cạn kiệt. Nàng đơn giản tắm gội rửa mặt rồi khi trời còn chưa kịp tối đã mệt mỏi thiếp đi, mãi đến lúc rạng đông mới ngủ đủ giấc mà tỉnh dậy.
Đêm tịch mịch, vạn vật lặng tờ.
Oánh Cơ mở hộp gỗ đen, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve viên Ngọc Lạp Quan tĩnh lặng kia. Vong linh trong quan từ lâu đã chẳng còn đáp lại nàng bất cứ điều gì. Nghĩ đến lời Tiết Thái hậu nói, nàng bắt đầu huyễn tưởng về ngày đưa người ấy tiến vào cổng Luân Hồi.
Tiếng gà rừng gáy sáng lần thứ nhất vang lên, Oánh Cơ mới bừng tỉnh khỏi những dòng suy nghĩ cũ kỹ, cẩn trọng cất hộp gỗ đi. Nàng mở chiếc hộp gỗ khác chứa đầy yêu linh, những viên Ngọc Lạp Quan bên trong rung lắc mỗi lúc một dữ dội.
“Rắc” một tiếng, một viên ngọc trong đó nứt toác ra.
“Hỏng rồi!” Oánh Cơ lập tức lấy Linh khí từ trong túi Càn Khôn ra. Nào là Yêu Cốt Chủy, Khóa Yêu Trản, Cách Tuyệt Chướng…
Giữa những tiếng thét chói tai của yêu quỷ, Oánh Cơ không ngừng lục tìm linh khí. Một luồng khói đen bốc ra từ viên ngọc nhỏ xíu, nhanh chóng ngưng tụ hóa thành yêu thân, là một con Hoa yêu. Những cành hoa vặn vẹo, đầy căm hận lao về phía Oánh Cơ.
Khóa Yêu Trản mãi không chịu thắp sáng, trong lúc hoảng loạn, Oánh Cơ nắm chặt Yêu Cốt Chủy chém về phía cành hoa đang quấn lấy mình. Hoa yêu thét lên đau đớn, từ cành hoa chảy ra dòng máu đỏ tươi. Vô số cành lá nhanh chóng thu lại, nó trừng mắt nhìn Oánh Cơ đầy hung tợn rồi nhanh chóng biến mất qua cửa sổ.
Oánh Cơ hồn xiêu phách lạc, hổn hển thở dốc. Trên tay nàng dính đầy máu, không chỉ của con Hoa yêu kia mà còn có cả máu của chính nàng. Nàng kiên trì thắp lại Khóa Yêu Trản, cuối cùng ngọn đèn cũng sáng lên. Lúc trước để bắt được con Hoa yêu này, nàng đã gần như mất mạng. Nay nó bị giam cầm bấy lâu, đang lúc suy yếu nhất, nếu không bắt lại ngay thì sau này khó lòng có cơ hội thứ hai.
Oánh Cơ một tay cầm đèn, một tay nắm chặt dao găm đuổi theo. Nhưng nàng vốn không có linh lực nên không thể cảm ứng được tung tích của yêu quái, chẳng mấy chốc đã mất dấu nó. Nàng khẽ chuyển cổ tay cho chuông bạc rung lên, lắng tai nghe ngóng, nhưng dẫu có mượn dùng linh khí cũng chẳng thấy tăm hơi Hoa yêu đâu nữa.
Oánh Cơ thở dài, chậm rãi buông thõng tay. Gió sớm se lạnh thổi tới, nơi xa có tiếng lá cây xào xạc. Nàng xoay người nhìn theo hướng phát ra âm thanh. Một cây bồ đề thức giấc trong gió sớm, khẽ khàng lay động.
Nhìn lại lần nữa, nàng phát hiện từng chiếc lá trên cây bồ đề lại lặng im không động đậy. Lẽ nào mình nhìn lầm? Cây cối xung quanh vẫn kêu xào xạc, cành lá nhảy nhót náo nhiệt, duy chỉ có cây bồ đề cổ thụ này là tĩnh lặng như một cõi hư ảo.
Oánh Cơ nhíu mày, vừa nghi hoặc vừa cẩn trọng bước về phía đó.
Tiết Thái hậu nói hôm nay là tiết Bạch Lộ, trời chuyển lạnh. Ngọn gió thổi qua người quả nhiên chỉ sau một đêm đã trở nên buốt giá hơn. Gió lạnh thổi loạn mái tóc đen của Oánh Cơ, che khuất tầm mắt nàng.
Bỗng nhiên, gió ngừng hẳn. Những lọn tóc đen chậm rãi rơi xuống, ngoan ngoãn dán vào má nàng. Tất cả cây cối đang nhảy múa quanh đó cũng đồng loạt lặng thinh theo cơn gió.
Một chiếc lá bồ đề khẽ chuyển động, ngay sau đó, cây cổ thụ không gió mà tự lay, từng đợt sóng lá bồ đề xô nhau nhấp nhô, tạo thành một cơn sóng thần không tiếng động. Oánh Cơ sững sờ trước cảnh tượng kỳ lạ ấy.
Đến khi cây bồ đề tĩnh lặng trở lại, ánh mắt Oánh Cơ dời xuống, nhìn về phía người đang ngồi dưới gốc cây.
Đó là một tăng nhân.
Thân khoác một bộ tăng y trắng muốt như tuyết, thanh sạch không vướng bụi trần, vị tăng nhân ấy đang gối đầu lên một xấp tấu chương hồng trần. Một cuốn sổ mở ra rơi trên mặt đất, một chiếc lá bồ đề rụng xuống bên trên, còn vương chút bùn đất. Chiếc thiền trượng dựng đứng một bên, tấm cà sa màu huyết sắc tùy ý vắt lên đó. Sau một đêm, trên áo cà sa đọng lại một lớp sương mai mờ ảo. Ánh nắng sớm chiếu rọi vào những sợi chỉ vàng trên áo, tạo nên những vầng sáng loang lổ, lung linh rạng rỡ.
Làn môi mềm của Oánh Cơ khẽ cử động, không thốt ra tiếng mà gọi tên chàng: Không Phạn.
Nàng biết là chàng. Chắc chắn là chàng.
Không Phạn mở mắt, thu vào tầm nhìn là cây bồ đề trước mặt. Chàng thong thả ngồi dậy, ánh mắt khẽ nâng lên. Nơi xa bỗng vang lên tiếng chuông chùa. Từng tiếng chuông vang vọng xa xăm, bao la vô tận.
Không Phạn nghiêng đầu nhìn về hướng tiếng chuông. Ngón tay thon dài khẽ lần tràng hạt, đôi môi mỏng khẽ mấp máy như đang tụng niệm điều gì. Oánh Cơ đứng lặng yên một bên quan sát chàng. Trong tiếng chuông dài ấy, lòng nàng bỗng dưng cảm nhận được một tia bình lặng hiếm hoi.
Nàng không biết Không Phạn đang niệm gì, chàng cứ niệm mãi cho đến khi tiếng chuông thứ mười tám dứt hẳn.
“A Di Đà Phật.” Không Phạn nhắm mắt, bàn tay ngừng lần chuỗi.
Hồi lâu sau, chàng mới mở mắt nhìn về phía Oánh Cơ. Một dung mạo diễm lệ thoát tục, nhưng lại có đôi mắt trong veo như nước.
“Thí chủ là người phương nào, vì sao lại đến đây?” Ánh mắt chàng nhìn nàng bình thản như mặt nước, sáng như gương soi.
Trong khoảnh khắc ấy, Oánh Cơ bỗng nảy sinh một ý nghĩ hoang đường rằng chỉ cần nhìn thẳng vào chàng thôi cũng đã là một sự phỉ báng đối với Phật đà. Nhưng tâm địa nàng vốn đã sớm hư nát, cũng chẳng còn ai cứu rỗi nàng nữa, nàng đã vứt bỏ hết thảy lương tâm rồi.
“Độ Tuyết Quốc, Oánh Cơ.” Nàng chậm rãi cong môi cười, ánh mắt nồng đượm tình tứ nhìn vào Không Phạn, “Chính là phi tử mới vào cung của Bệ hạ.”
Mái tóc mây của Oánh Cơ hơi rối, những sợi tóc đen xõa xuống dán vào khuôn mặt mỹ miều, vẻ hỗn loạn ấy càng làm tôn lên nét nhu nhược, vụn vỡ của nàng.
Ánh mắt Không Phạn dừng lại nơi bàn tay nàng. Máu tươi dọc theo mu bàn tay nhỏ nhắn nhỏ xuống đất. Nàng cầm một chiếc đèn, giữa ánh nắng sớm mai, ngọn đèn ấy tỏa ra thứ ánh sáng mỏng manh đến nực cười.
Nghe xong lời Oánh Cơ, Không Phạn không hề có chút cảm xúc ngạc nhiên nào. Chàng giơ tay, điểm nhẹ một cái vào hư không. Oánh Cơ thoáng thấy vết thương trên tay mình nhanh chóng khép miệng, những vệt máu cũng dần biến mất. Đôi tay trắng nõn của nàng dưới ánh ban mai sạch sẽ vô ngần, tựa như chưa từng vấy bẩn bởi máu tanh.
Đột nhiên, một tiếng rít nhọn hoắt phá tan dòng suy nghĩ của Oánh Cơ. Nàng ngẩng đầu, nhìn thấy vòm trời xanh thẳm như bị một nhát kiếm bổ đôi. Một luồng sóng đen kịt từ phía Tây với tốc độ kinh hoàng đang nhanh chóng quét tới. Buổi sớm tươi đẹp sắp sửa chìm vào bóng tối.
Oánh Cơ cảm nhận được mặt đất dưới chân dấy lên một luồng sóng kỳ dị. Nàng ngoảnh lại nhìn Không Phạn đang ngồi đối diện. Chàng vẫn bất động thanh thuy, chiếc thiền trượng dựng bên người khẽ rung động, những vòng kim quang nhu hòa từ thiền trượng tỏa ra, thấm vào lòng đất đại địa bao la.
Ngay khoảnh khắc vòng kim quang ấy lặng đi, Oánh Cơ nghe thấy một tiếng “ầm” vang dội, luồng sóng đen kịt trên bầu trời lập tức sụp đổ tan tành.
Không Phạn đứng dậy, bộ tăng y trắng tuyết không gió tự bay, tay áo rộng phất phơ.
“Trấn Yêu Tháp bị hủy, chớ có đi lại lung tung.” Không Phạn nói.
Dứt lời, bóng dáng chàng dưới gốc bồ đề cũng biến mất.
Trấn Yêu Tháp? Oánh Cơ vốn không dám đụng vào đại yêu, nhưng Trấn Yêu Tháp bị hủy, liệu nàng có thể nhân cơ hội này bắt được vài con tiểu yêu đang suy yếu không?
![Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 3](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)