Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 2
BTVN

[BTVN] – CHƯƠNG 2

Tác giả: Lục Dược

3005 từ · 14 phút đọc

Bần Tăng Và Nàng: [BTVN] – CHƯƠNG 2

Thực chất, Khấu Ngọc Trạch không hề giết cha.

Đêm hôm đó, khi hắn lao vào trong trướng, phụ hoàng đã băng hà tự bao giờ. Oánh Cơ ngồi giữa vũng máu, cả người lấm lem, không ngừng run rẩy.

Nàng rùng mình quay lại, gương mặt vấy máu đầm đìa nhưng đôi mắt lại ngập tràn nước mắt, chỉ khẽ thốt lên một câu: “Ta… không muốn chết.”

Nếu người khác biết chính nàng đã ra tay sát hại hoàng đế Bắc Thương, nàng chắc chắn sẽ không có đường sống.

Lúc ấy, nhìn dáng vẻ yếu đuối mong manh, chực khóc của Oánh Cơ, Khấu Ngọc Trạch như bị ma xui quỷ khiến mà đứng ra nhận lấy tội danh giết cha đại nghịch bất đạo ấy. Hắn tự thuyết phục bản thân rằng người  chết không thể sống lại, kẻ còn sống mới là quan trọng nhất.

Suốt thời gian qua, không ít lần hắn hối hận vì sao mình lại gánh lấy cái tội danh trái với thiên đạo luân thường này? Mối thù giết cha không báo lại còn bao che cho kẻ thủ ác, hắn có còn tính là con người không?

Hắn đã bao lần tự nhủ, hãy giết Oánh Cơ đi, để an ủi đạo hiếu và lương tâm của chính mình. Nhưng mỗi lần đối diện với nàng, hắn lại chẳng thể xuống tay.

Ví như vừa rồi, ngửi thấy mùi máu tanh, trong lòng Khấu Ngọc Trạch chẳng còn gì khác ngoài sự lo lắng khôn nguôi.

Khấu Ngọc Trạch bước về phía Oánh Cơ, mày nhíu chặt khi nhìn thi thể Tuyết Trung Hồng bị mổ bụng, trên người chằng chịt gần trăm vết đâm.

Một công chúa hòa thân của Độ Tuyết Quốc sống chết ra sao vốn không quá trọng yếu, nhưng hoàng tử đi cùng lại là chuyện hoàn toàn khác.

Hắn giận dữ quát: “Nàng lại gây ra cho trẫm rắc rối lớn như thế này sao!”

Đợi hồi lâu không thấy hồi đáp, Khấu Ngọc Trạch nhìn về phía Oánh Cơ. Nàng cúi đầu, đôi tay nhuốm máu đặt trên đầu gối. Một giọt huyết châu dọc theo đầu ngón tay nàng chậm rãi nhỏ xuống, rơi vào vũng máu trên sàn, gợn lên những vòng sóng đỏ thẫm.

Khấu Ngọc Trạch lúc này mới chú ý đến gương mặt sưng đỏ của Oánh Cơ, hắn kéo nàng đứng dậy, phất tay thi triển Tịnh Quyết. Máu tươi trên người Oánh Cơ tức khắc tan biến.

Hóa ra, bộ váy áo của nàng vốn có màu trắng.

Sau khi vết máu bị tẩy sạch, những vết sưng trên gò má trắng ngần và vết siết cổ bầm tím của nàng hiện lên rõ mồn một, trông đến xót xa.

“Hãy giao ta ra đi.” Oánh Cơ ngước mắt nhìn hắn, bên môi chậm rãi nở một nụ cười bình thản. Giữa vũng máu tanh nồng, sự điềm nhiên của nàng khiến tim Khấu Ngọc Trạch chợt nhói đau một cách kỳ lạ.

Hắn hỏi: “Nàng không sợ chết sao?”

“Sợ chứ…” Đôi mắt Oánh Cơ khép hờ, dâng lên một tầng hơi nước đầy vẻ kinh hãi.

Khấu Ngọc Trạch không nỡ nhìn thêm, hắn quay mặt đi, bực dọc nói: “Hiện giờ trẫm là hoàng đế Bắc Thương, lẽ nào lại không bảo vệ nổi nàng?”

Ngón tay hắn thi triển pháp quyết, bắt đầu xử lý thi thể. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ không để lại một chút dấu vết, Khấu Ngọc Trạch mới nghiến răng nghiến lợi thốt ra: “Oánh Cơ, tốt nhất nàng nên biết rõ trẫm đã vì nàng mà làm những gì!”

Oánh Cơ im lặng nghiêng mặt.

Khấu Ngọc Trạch định nói thêm gì đó nhưng rồi lại phất tay áo đầy giận dữ, xoay người sải bước rời đi. Sao hắn có thể không giận cho được? Vốn định đến để trị tội nàng, cuối cùng lại phải đi dọn dẹp đống hỗn độn giúp nàng!

Oánh Cơ đứng yên tại chỗ, không hề đuổi theo. Muốn nắm giữ trái tim một nam nhân, quá chủ động là điều tối kỵ.

Khi Khấu Ngọc Trạch đã đi xa, Tiêu Tây chạy đến trước mặt Oánh Cơ, ngẩng đầu hỏi: “Hắn đang tức giận chuyện gì vậy?”

Tiêu Tây là một tiểu cô nương khoảng mười hai mười ba tuổi, nước da hơi ngăm đen nhưng đôi mắt lại tròn xoe, sáng ngời có thần.

Oánh Cơ khẽ cười, giọng điệu thản nhiên: “Hắn đang tự giận chính mình đấy.”

Những vết thương trên người khiến nụ cười của Oánh Cơ không thể kéo dài. Nàng nâng tay lên, nhìn thấy những vết bầm nơi cổ tay. Trên người nàng vẫn còn nhiều chỗ bị Tuyết Trung Hồng gây ra vết bầm tím, đang âm ỉ đau nhức từng cơn.

Nàng một lần nữa thầm ngưỡng mộ những bậc tu linh giả, bởi họ sẽ không phải chịu nỗi khổ sở vì những vết thương da thịt phàm trần này.

Dù Khấu Ngọc Trạch đã dùng Tịnh Quyết cho nàng, nhưng nàng vẫn cảm thấy hơi thở của máu thịt dơ bẩn ám trên người. Nàng ngâm mình trong nước ấm, rồi ngồi trên chiếc ghế dài trước gương đồng cao nửa người, thoa thuốc giảm đau tan máu bầm lên khắp các vết thương.

“Tiêu Tây.” Oánh Cơ gọi, giọng nói có phần biếng nhác.

Tiêu Tây chạy nhanh vào, thấy Oánh Cơ đang nằm sấp trên ghế dài, hơi nước ẩm ướt mờ ảo bao quanh làn da tuyết trắng mịn màng, tạo nên một khung cảnh vô cùng kiều diễm.

Oánh Cơ lắc lắc lọ thuốc trong tay, ra ý bảo Tiêu Tây bôi thuốc lên những vết thương sau lưng và thắt lưng cho mình.

Tiêu Tây sực tỉnh, vội vàng chạy qua. Nàng đổ thuốc vào lòng bàn tay, cẩn thận xoa lên tấm lưng nuột nà tựa ngọc thạch của Oánh Cơ. Nàng không khỏi mở to mắt, kinh hãi như thể vừa chạm tay vào thứ mềm mại quý giá nhất thế gian.

Oánh Cơ vì mệt mỏi mà dần chìm vào giấc ngủ. Khi ngủ nàng vẫn nhíu mày, dường như luôn bị bóng đè quấn lấy. Từng đàn quạ đen bay qua, khắp nơi là tay chân đứt lìa hỗn độn, những con rắn uốn lượn, và những chướng khí không lối thoát. Nàng muốn hét lên nhưng thanh âm lại bị bóp nghẹt.

Oánh Cơ giật mình tỉnh dậy sau cơn ác mộng, thấy Tiêu Tây đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh ngủ khò khò. Nàng chân trần bước xuống đất, lấy chiếc áo sa mỏng trên giá khoác vào, rồi tùy tay kéo một chiếc chăn mỏng đắp cho Tiêu Tây.

Trở về phòng, Oánh Cơ ngồi bên bàn, lấy ra một chiếc túi thơm màu đỏ thêu hoa Ngu Mỹ Nhân. Đây chính là túi Càn Khôn của nàng, bên trong chứa đủ loại linh khí để bảo mệnh.

Nàng lấy một chiếc hộp gỗ đen nhánh, cẩn trọng mở ra. Bên trong là vô số những viên ngọc nhỏ li ti như hạt đậu xanh được xếp ngay ngắn. Khi hộp gỗ mở ra, những viên ngọc bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Mỗi một viên ngọc này đều là một chiếc quan tài, bên trong giam giữ một đạo yêu linh.

Sự rung động của những viên ngọc ngày càng mãnh liệt. Oánh Cơ lập tức đậy nắp hộp lại, lòng bàn tay đè chặt lên nắp gỗ sơn đen. Những yêu linh này tất nhiên không cam lòng bị một phàm nhân vây khốn, chúng điên cuồng giãy giụa muốn thoát ra ngoài. Để nhốt được chúng vào “Ngọc Lạp Quan”, Oánh Cơ đã phải hao tổn không biết bao nhiêu tâm sức.

Oánh Cơ không hiểu vì sao có những người vừa sinh ra đã bị định sẵn số phận, dựa vào cái gì cơ chứ!

Vì sao nàng sinh ra đã định sẵn không thể tu luyện? Nàng vừa không cam lòng lại vừa phẫn nộ, lật tung mọi sách cổ bí pháp nhưng vẫn chẳng thể xoay chuyển được sự thật nghiệt ngã ấy.

Đã như vậy, nàng chỉ còn cách dấn thân vào một con đường tà dị khác.

Nàng muốn luyện hóa yêu linh.

Đây là việc suốt nghìn năm qua chưa từng có ai làm được, nhưng nàng đã nhìn thấy một tia hy vọng, nên nhất định phải thử một lần! Nàng thà chịu thất bại chứ tuyệt đối không muốn ngồi chờ chết.

Luyện yêu cần có chín vật, hiện tại Oánh Cơ mới chỉ có được ba vật. Hơn nữa, theo số lượng yêu linh nàng bắt được ngày một nhiều, chiếc hộp gỗ đen và Ngọc Lạp Quan này sắp sửa không còn trấn giữ nổi bọn chúng nữa. Oánh Cơ nhíu mày, nàng biết mình cần phải tìm được một thứ linh khí thượng hạng hơn để trấn áp những yêu linh này.

Tạm thời chưa tìm được manh mối, Oánh Cơ lấy ra một chiếc hộp gỗ đen khác. Khác với chiếc trước đó, trong hộp này chỉ có duy nhất một viên Ngọc Lạp Quan nằm lặng lẽ, không một chút sinh khí. Nhìn viên ngọc tĩnh lặng này, ánh mắt Oánh Cơ tức khắc trở nên nhu hòa, nhưng lại phảng phất một nỗi ưu thương yếu ớt.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Những ngày kế tiếp, Oánh Cơ vẫn luôn ở tại biệt cung mà Khấu Ngọc Trạch an bài, mỗi ngày lật xem sách cổ, suy tính việc luyện yêu.

Đã lâu không gặp Khấu Ngọc Trạch. Ban đầu nàng ngỡ hắn bận rộn quốc chính khi mới kế vị, hoặc là không biết phải đối mặt với nàng ra sao. Sau này Oánh Cơ mới biết, hóa ra là có chiến tranh.

“Triều Hi?” Oánh Cơ có chút kinh ngạc.

Trong mười hai nước, Triều Hi tuy hùng mạnh nhưng vốn không hiếu chiến, sao bỗng nhiên lại chủ động phát động binh biến với Bắc Thương?

Oánh Cơ hỏi Tiêu Tây: “Là ý của ai? Tiết Thái hậu hay là vị hoàng đế hòa thượng kia?”

Tiêu Tây chớp mắt to, lắc đầu không biết.

Ban đầu Oánh Cơ cũng chẳng mảy may để tâm đến chiến sự này, nào ngờ chẳng bao lâu sau, quân Triều Hi đã đánh tới tận kinh đô Bắc Thương. Nàng buộc lòng phải dặn Tiêu Tây lưu ý thêm tin tức bên ngoài. Nàng không hy vọng Khấu Ngọc Trạch tử trận, bởi vì nàng vẫn chưa đoạt được Sí Hỏa Ngọc trong tay hắn.

Sí Hỏa Ngọc chính là vật thứ tư nàng cần có. Đó là bảo vật trấn quốc của hoàng thất Bắc Thương truyền đời qua các thế hệ, vốn chỉ dành để trao cho Hoàng hậu.

Đang lúc Oánh Cơ trù tính cách làm sao để lừa lấy Sí Hỏa Ngọc trước khi Bắc Thương hoàn toàn bại trận, nàng đột ngột nhận được một tin tức kinh hoàng.

Bắc Thương chủ động cầu hòa, nhưng điều kiện lui binh của Triều Hi là phải giao nộp nàng.

“Muốn ta? Ai muốn ta?” Oánh Cơ tựa mình trên ghế mây, cổ tay khẽ chuyển, từng nhát từng nhát lay động chiếc quạt tròn trong tay, động tác dần chậm lại.

Nàng vốn đã quen với việc bị nam nhân tranh đoạt, nhưng bị nữ nhân cướp lấy thì đây là lần đầu tiên. Oánh Cơ cảm thấy chuyện này thật hoang đường vô cùng. Nàng khẽ cười nhạt, tùy ý quẳng chiếc quạt lên bàn. Ngoài dung mạo vốn chỉ có giá trị trong mắt nam nhân, nàng không biết bản thân mình còn có thứ gì đáng để tranh giành.

Nhưng dù thế nào thì có gì khác biệt đâu? Nàng trước nay luôn bị người ta mang ra làm vật phẩm tặng đi tặng lại.

Đêm cuối cùng trước khi bị giao cho Triều Hi, Khấu Ngọc Trạch cuối cùng cũng xuất hiện. Đêm thâm trầm, tinh tú và ánh trăng hắt lên những tia sáng lạnh lẽo.

Khấu Ngọc Trạch đứng bên ngoài cửa sổ, nhìn ngọn đèn dầu mờ ảo trong phòng, nhìn cả bóng hình in trên khung cửa. Oánh Cơ ngồi bên cửa sổ, rũ mắt chuyên tâm thêu một chiếc khăn tay. Ánh nến dịu nhẹ khiến những nét u mị thường ngày trên gương mặt nàng trở nên nhu hòa và yên tĩnh hơn bao giờ hết.

Gió đêm như hiểu lòng người, khẽ khàng thổi mở cánh cửa sổ.

Oánh Cơ quay đầu lại, tầm mắt chạm phải Khấu Ngọc Trạch đang đứng giữa đình viện. Gió nhẹ mơn man mái tóc đen bên thái dương, khẽ vuốt ve đôi má kiều diễm. Bên môi nàng khẽ nở một nụ cười hiền dịu, đẹp đẽ vô ngần giữa màn đêm.

Khấu Ngọc Trạch không kìm lòng được mà bước về phía nàng, nhưng khi sắp đến bên cửa sổ, hắn lại sực tỉnh và dừng bước. Hắn nhìn chằm chằm Oánh Cơ, nhìn nàng thật sâu lần cuối cùng. Rồi hắn dứt khoát xoay người sải bước rời đi, dáng vẻ hớt hải như kẻ chạy trốn.

Nàng là kẻ thù giết cha hắn, giữ được mạng cho nàng đã là tận tình tận nghĩa. Khấu Ngọc Trạch tự nhắc nhở bản thân không được lún sâu thêm nữa. Đưa nàng đi để đổi lấy đình chiến mới có thể bù đắp nỗi hổ thẹn của hắn với phụ thân, mới xứng với thân phận hoàng đế Bắc Thương!

Ngày hôm sau, Khấu Ngọc Trạch phái người đưa Oánh Cơ đi. Hắn sợ mình sẽ mủi lòng nên không hề ra mặt. Hắn ngồi độc thoại trong căn phòng tối tăm, trong đầu hiện lên tất cả những gì đã trải qua cùng Oánh Cơ trên suốt quãng đường từ Độ Tuyết Quốc đến Bắc Thương. Từng cái nhíu mày, từng nụ cười, những giọt nước mắt sợ hãi, sự cứu giúp liều mạng và lời bộc bạch trong lệ của nàng… mọi thứ cứ thế hiện ra mồn một.

Khoảnh khắc mặt trời khuất bóng sau rặng núi, Khấu Ngọc Trạch đột nhiên bật dậy, chạy như điên về phía biệt cung nơi Oánh Cơ từng ở.

Một phong thư lặng lẽ nằm trên bàn bên cửa sổ. Trên thư chỉ có một dòng duy nhất:

Không oán, chỉ có cảm kích.

Nét chữ như người, trong vẻ thanh tú thoát tục lại ẩn chứa nét diễm lệ đầy mê hoặc. Đôi tay Khấu Ngọc Trạch run rẩy, khiến hàng chữ trên thư cũng rung động theo. Bên dưới tờ giấy là một chiếc khăn tay thêu một cành hoa Ngu Mỹ Nhân, ở góc khăn có thêu một chữ “Trạch”.

Hóa ra đêm qua nàng thức khuya thêu khăn cho hắn? Vậy mà hắn đến một câu từ biệt cũng không nói, cứ thế quay lưng đi! Liệu nàng có rơi lệ, có trốn vào một góc mà nức nở không?

Buông tha nàng, hắn chịu sự dày vò của đạo đức ngày đêm. Tiễn đưa nàng, cả trái tim hắn như thắt lại vì đau đớn, e rằng sẽ phải chìm đắm trong nỗi hối hận suốt quãng đời còn lại.

Khấu Ngọc Trạch thu cất phong thư và chiếc khăn, chạy thẳng về phía Gió Mạnh Đài. Nhưng nơi đó từ lâu đã không còn bóng dáng người của Triều Hi. Bọn họ đã đưa Oánh Cơ đi bằng tốc độ ngàn dặm lướt mây.

Khấu Ngọc Trạch nhìn về phương Đông, lẩm bẩm: “Nhanh như vậy, thân thể nàng sao chịu nổi…”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Oánh Cơ bị người của Triều Hi áp giải, dọc đường bay đi thần tốc. Thân xác phàm trần của nàng khiến ngực bụng quặn thắt buồn nôn, đầu óc choáng váng, chỉ có thể bám vào Tiêu Tây để trụ vững. Khi đến nơi, sắc mặt nàng đã trắng bệch như tờ giấy.

Một tên thị vệ đẩy mạnh vai, xô nàng vào trong điện. Oánh Cơ lảo đảo một chút rồi nhanh chóng đứng vững. Nàng quay đầu nhìn lại, Tiêu Tây đã bị người ta giữ chặt ở bên ngoài cửa điện. Oánh Cơ khẽ lắc đầu ra hiệu cho Tiêu Tây, rồi nàng xoay người nhìn về phía Tiết Thái hậu đang ngồi trên cao nơi cuối cung điện.

Nàng chậm rãi thở ra một hơi, bên môi dần hiện lên nụ cười quyến rũ, bước chân trên nền gạch bạch ngọc dài dằng dặc, từng bước một tiến về phía Tiết Thái hậu. Nàng đi thẳng lưng, dáng điệu lả lướt sinh tình, chuông bạc nơi cổ chân leng keng theo nhịp bước.

Cung nhân hai bên điện không tự chủ được mà liếc nhìn nàng, chỉ một thoáng nhìn thôi mà ánh mắt đã không thể rời đi, lặng lẽ dõi theo bóng hình thướt tha ấy.

Oánh Cơ dừng lại trước thềm ngọc, cúi người quỳ lạy: “Đa tạ Tiết Thái hậu đã cứu Oánh Cơ thoát khỏi Bắc Thương.”

“Ngẩng mặt lên!” Tiết Thái hậu, người từng chấp chính suốt ba trăm năm, uy nghi không cần giận dữ, vừa cất lời đã khiến người ta kinh hãi.

Oánh Cơ không biết vì sao Tiết Thái hậu lại tốn công đòi bằng được nàng, nhưng vốn liếng duy nhất nàng có chỉ là gương mặt này. Nàng vốn dĩ rất biết cách điều khiển vẻ đẹp của mình, biết rõ biểu cảm nào, ánh mắt nào có thể khiến nhan sắc đạt đến độ kinh diễm cực hạn.

Khóe môi Oánh Cơ khẽ cong, nàng chậm rãi ngẩng đầu lên. Đại điện vốn trang nghiêm bỗng chốc như bừng sáng, từng sợi u hương lặng lẽ lan tỏa khắp không gian.