Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 19
BTVN

[BTVN] – CHƯƠNG 19

Tác giả: Lục Dược

2597 từ · 12 phút đọc

Bần Tăng Và Nàng: [BTVN] – CHƯƠNG 19

Trong cái lạnh thấu xương của tâm ma, Không Phạn không chỉ là người quan sát, mà dường như đang cùng nàng gánh chịu mọi nhục nhã và đau đớn. Chàng cuối cùng đã hiểu, sự thong dong của nàng hôm nay là kết quả của việc linh hồn đã vỡ vụn từ quá khứ.

Trong căn phòng tối đen như mực, Oánh Cơ cuộn tròn trong chăn, những cơn ác mộng không chịu buông tha nàng. Một trận đau đớn nhọn hoắt đột ngột ập tới, nàng bừng tỉnh, đập vào mắt là gương mặt tràn đầy thù hận của mẫu thân.

Mẫu thân rút thanh đao vừa đâm vào người Oánh Cơ ra, máu tươi trào như suối. Oánh Cơ không rên một tiếng, một tay bịt vết thương, lảo đảo lùi lại phía sau né tránh.

Hoàn Phi nhìn nàng như nhìn kẻ thù không đội trời chung, cuồng loạn gào lên: “Vũ nhi là hy vọng, là tất cả của ta! Ngươi hủy hoại nó chính là hủy hoại ta, hủy hoại mọi thứ!” Bà ta gào thét: “Lúc mang thai ngươi, hồ yêu tìm tới nói nàng ta dự định gương mặt này cho ngươi. Lúc đó ta không hiểu, hóa ra ngươi căn bản không phải người, ngươi là hồ ly tinh chuyển thế đúng không? Đồ tiện hồ trời sinh!”

Oánh Cơ cúi đầu, hai tay siết chặt vết thương ở bụng, đau đến phát run. Khi Hoàn Phi lại cầm đao lao tới, nàng nghiến răng gian nan tránh khỏi mũi đao sắc lạnh.

“Xoảng” một tiếng, thanh đao trong tay Hoàn Phi rơi xuống, bà ta cũng ngã quỵ xuống đất. Hoàng đế Độ Tuyết Quốc bước nhanh vào, trừng mắt nhìn Hoàn Phi: “Đã cảnh cáo ngươi không được sát hại nó. Giữ mạng nó lại còn có lợi ích!”

“Nó thì có ích lợi gì? Chỉ là một phế vật làm nhục hoàng gia thôi!”

Oánh Cơ không màng nghe họ tranh chấp. Đợi họ đi rồi, nàng lết từ trên giường xuống, tự lấy thuốc và băng gạc xử lý vết thương. Khi cơn đau dịu đi, nàng mới khẽ thở hắt ra. Không Phạn ngồi bên cạnh nàng, ở khoảng cách gần đến mức có thể nhìn thấy từng hạt mồ hôi lạnh thấm ra trên trán nàng.

Oánh Cơ chống tay vào bàn đứng dậy, đi sang căn phòng bên cạnh. Quan tài của Mộc Cẩn đặt ở đó. Nàng gắng sức đẩy nắp quan tài, lấy đi thanh loan đao từ tay Mộc Cẩn. Nàng yếu ớt bò trở lại giường, giấu mũi đao dưới gối, tay nắm chặt chuôi đao mới dần chìm vào giấc ngủ.

Từ đó về sau, tay không rời đao, ngủ không an giấc.

Không Phạn ngồi bên giường, nhìn gương mặt đầy bất an của nàng khi ngủ. Trước kia chàng không hiểu vì sao ban ngày nàng luôn thong dong lười nhác, mà khi ngủ lại luôn đề phòng như vậy. Giờ thì chàng đã hiểu. Mọi sự thong dong ban ngày đều là ngụy trang, mỗi khoảnh khắc nàng sống đều căng như dây đàn. Chỉ khi đêm xuống, lớp mặt nạ rơi ra, nỗi bất an ấy mới hiển hiện rõ rệt.

Không Phạn nhắm mắt, thấp giọng tụng kinh. Chuỗi Phật châu quấn quanh lòng bàn tay bị chàng vê qua hàng ngàn lần.

Tại cung yến trước khi hoàng thất Bắc Hiên rời đi, Oánh Cơ bị triệu triệu đến hiến vũ. Nàng bị hoàng đế Bắc Hiên tặng cho một bộ vũ y. Nàng rủ mắt, đầu ngón tay trắng bệch siết chặt y phục. Cuối cùng, nàng cởi bỏ lớp áo bông dày, thay vào bộ vũ y ấy. Tấm lưng trần, tà váy lụa mỏng manh, nàng gần như bán khỏa thân mà nhảy trọn điệu múa ấy.

Quý tộc hai nước ngồi vây quanh, uống rượu cười cợt, những ánh mắt tham lam, nghiền ngẫm như rắn độc quấn lấy thân thể nàng. Không Phạn dời mắt, không nỡ nhìn cảnh ấy. Chàng nhìn vào đôi mắt Oánh Cơ, thấy trong đó bình lặng đến lạ kỳ, không oán hận, không bi thương, càng không có sự cầu khẩn.

Không Phạn bỗng nhận ra, nàng chưa bao giờ cầu cứu. Có phải vì nàng biết rõ, sẽ chẳng có ai cứu mình? Hay trong thâm tâm, nàng đã cầu cứu hàng vạn lần mà chẳng một ai đáp lại?

Hoàng đế Bắc Hiên lảo đảo đứng dậy, nắm lấy tay Oánh Cơ lôi vào lòng. Hoàng đế Độ Tuyết ngăn cản, lệnh cho nàng lui ra. Không Phạn không thấy sự yêu thương của người cha trong mắt hoàng đế Độ Tuyết, chỉ thấy sự tính toán của một thương nhân, ông ta ngăn cản vì muốn dùng Oánh Cơ để đổi lấy lợi ích lớn hơn.

Oánh Cơ lặng lẽ xoay người bước ra khỏi đại điện náo nhiệt. Nàng trở về phòng, liếc nhìn Chuối Tây đang ngủ say bên cạnh quan tài, rồi tùy tay đắp cho nó một tấm thảm. Nàng trở vào phòng mình, chốt cửa lại.

Nàng ngồi trước gương đồng, trân trân nhìn gương mặt mình trong gương. Hồi lâu sau, nàng bắt đầu cười, đổi đủ mọi góc độ để nặn ra những nụ cười khác nhau. Trước kia nàng vốn không thích cười.

Không Phạn không hiểu nàng đang làm gì, chàng chỉ cảm thấy nàng nên mặc thêm áo vào, bên ngoài tuyết rơi lớn như vậy, nàng sẽ lạnh mất.

Oánh Cơ kéo ngăn kéo, lấy ra chút son phấn ít ỏi mà Tuyết Lăng Vi đã tặng. Đối diện với gương đồng, lần đầu tiên nàng nghiêm túc trang điểm cho mình. Không Phạn đứng sau lưng, nhìn qua gương thấy gương mặt nhướng mày cười quyến rũ của nàng, trái tim chàng bỗng hẫng một nhịp. Người trong gương cuối cùng đã trùng khớp với Oánh Cơ trong ký ức của chàng.

Nàng đứng dậy, lục tung tủ áo, dùng kéo cắt ngắn những tà váy. Từ đó, nàng chỉ mặc sa y mỏng manh, để lộ vòng eo thon và đôi chân dài như ngọc ẩn hiện dưới làn váy.

Oánh Cơ đẩy cửa bước ra ngoài, gió lạnh thổi tung tà váy đỏ, tuyết trắng rơi trên vai trần. Đám cung nhân kinh ngạc ngoảnh lại nhìn. Nàng bỗng quay đầu, đối diện với một đội thị vệ đang đi ngang qua, khẽ nhướng mày, nở một nụ cười rạng rỡ. Đội thị vệ vốn đang trang nghiêm bỗng hỗn loạn, kẻ đứng khựng lại, người vấp ngã, nhưng dù có ngã, ánh mắt vẫn dán chặt vào nàng không rời.

Ý cười nơi khóe môi Oánh Cơ dần tan biến. Từ nay về sau, mỹ mạo không còn là xiềng xích, mà trở thành vũ khí sắc bén nhất của nàng.

Oánh Cơ đi rất lâu, leo lên đỉnh núi Thính Tuyết, nơi có một miệng Giếng Diệt Hồn. Nàng ngồi bên miệng giếng, đôi chân buông thõng vào khoảng không đen ngòm. Nàng cúi xuống, lắng nghe tiếng kêu khóc tuyệt vọng của những vong hồn trước khi tiêu biến. Dẫu biết nàng sẽ không sao, nhưng Không Phạn vẫn thấy lòng thắt lại, chàng nhìn nàng chằm chằm, sợ nàng nhất thời quẫn trí mà gieo mình xuống, hoặc chẳng may trượt chân ngã vào vực sâu.

Rơi vào Giếng Diệt Hồn, hồn phi phách tán, vĩnh viễn tiêu vong.

Oánh Cơ cuộn tròn nằm bên miệng giếng, bất động như đã ngủ say. Thân hình mảnh khảnh của nàng giữa làn tuyết dày và cuồng phong trông thật nhỏ bé, yếu ớt.

“Công chúa, Công chúa!!!”

Oánh Cơ mở mắt, nhìn xuống đáy giếng sâu không thấy đáy thêm một lần nữa rồi đứng dậy xuống núi. Nàng gặp Tiêu Tây đang chạy tới, khẽ mỉm cười với nó.

Chuối Tây ngước nhìn nàng, lo lắng: “Họ nói công chúa muốn nhảy xuống Giếng Diệt Hồn.”

“Sẽ không đâu.”

“Vậy công chúa đến đây làm gì ạ?” Tiêu Tây hoang mang hỏi.

“Đến tìm một đáp án.”

Tiêu Tây nắm lấy tay Oánh Cơ: “Vậy người tìm được chưa?”

“Tìm được rồi.” Oánh Cơ gật đầu. Nàng ngoảnh lại nhìn Giếng Diệt Hồn, gió lạnh thổi tung mái tóc đen che khuất gương mặt. Nàng thầm thì nhỏ nhẹ: “Ta không nhận mệnh.”

Ngay sau đó, nàng lặp lại với vẻ kiên định hơn: “Ta không nhận mệnh, tuyệt đối không.”

Thân ảnh đơn độc của nàng giữa cuồng phong dần trở nên hư ảo, rồi tan vỡ như những mảnh thủy tinh. Không khí dao động, ký ức rách nát, Không Phạn cũng bị đẩy ra khỏi quá khứ của nàng.

Không Phạn mở mắt, điều đầu tiên đập vào mắt chàng là bàn tay mình đang đặt trên tay Oánh Cơ. Chàng hơi giật mình, nhanh chóng rụt tay lại. Chàng nhìn sang Oánh Cơ, thấy nàng đang nhíu mày, bất an cọ đầu vào gối, có vẻ sắp tỉnh lại. Không Phạn nhìn nàng sâu sắc một lượt rồi đứng dậy bước ra ngoài.

Vừa đẩy cửa phòng, Tuyết Trung Vũ đang ngồi ngoài sân lập tức hớt hải chạy tới hỏi dồn: “Thế nào? A Oánh thế nào rồi?”

Không Phạn nhìn hắn, nén một hơi giận trong lòng. Chàng đấu tranh hồi lâu, cuối cùng vẫn vâng theo nội tâm mà nói ra một câu:

“Các ngươi đúng là một lũ… súc sinh.”

Tuyết Trung Vũ sững sờ.

Bên trong phòng truyền đến tiếng ho khanh của Oánh Cơ. Tuyết Trung Vũ vội vàng xông vào, nhưng chưa đến bên giường đã dừng bước, không dám tiến thêm.

“A Oánh, muội muốn uống nước không?” Hắn rụt rè hỏi.

Oánh Cơ liếc hắn một cái rồi thu hồi ánh mắt, nằm thẳng trên giường nhắm mắt lại, hồi tưởng những gì đã xảy ra trước khi ngất đi. Thấy vậy, Tuyết Trung Vũ không dám quấy rầy thêm, lặng lẽ lui ra ngoài.

Oánh Cơ ngủ thiếp đi lúc nào không hay, khi tỉnh lại nàng ngửi thấy mùi thịt thơm phức. Mở mắt ra, nàng thấy Không Phạn đang đặt một bát cháo thịt nạc xuống bàn.

“Tỉnh rồi sao? Mau dậy ăn chút gì đi.” Không Phạn mỉm cười ôn nhuận nhìn nàng.

Oánh Cơ hồ nghi bước xuống giường, dùng muỗng khuấy bát cháo, múc lên những mẩu thịt nhỏ rồi kinh ngạc hỏi: “Thịt thật à? Hay là chàng biến ra đấy?”

“Nàng nên ăn chút đồ bổ để phục hồi cơ thể.”

🦋 Mình nghĩ cũng đã đến lúc nên đổi cách xưng hô của ảnh rồi. Ảnh biết đau lòng cho người ta rồi mà =))))))))))))

Oánh Cơ nhìn chàng một lúc lâu với vẻ đầy bất ngờ, rồi mới bưng bát cháo lên ăn. Cháo được ninh nhừ, thịt tan trong miệng, mỗi miếng đều thơm nồng, ấm áp mà không làm bỏng lưỡi. Ăn xong một bát, cả người nàng đều ấm sực lên.

“Nghỉ ngơi cho tốt.” Không Phạn thu dọn bát rồi rời đi.

Oánh Cơ kiểm tra lại Ngọc Lạp Quan trong phòng, sau đó sang phòng bên cạnh tìm Không Phạn. Chàng lại đang khâu vá.

“Lại khâu đồ cho ta à?” Oánh Cơ tựa cửa hỏi.

“Phải.”

Oánh Cơ lại gần xem thử, lập tức lộ vẻ ghét bỏ: “Quần bông? Ta bảo chàng làm quần cho ta, nhưng không phải quần bông.” Nàng lắc đầu liên tục: “Xấu quá đi mất.”

“Dù là áo thô hay quần bông, Oánh Cơ mặc gì cũng đều đẹp cả.” Không Phạn không ngước mắt, ngón tay thanh cao nắm lấy cây kim bạc xuyên qua lớp vải.

Oánh Cơ ngạc nhiên, nàng áp sát mặt mình vào mặt Không Phạn, cười tinh nghịch: “Hôm nay hòa thượng sao lại khéo miệng thế nhỉ?”

“A Oánh…” Tuyết Trung Vũ đứng ở cửa, mặt đầy vẻ áy náy.

Nụ cười trên mặt Oánh Cơ lập tức tan biến. Nàng hít sâu một hơi, nén sự ghê tởm bước ra ngoài, lạnh lùng nhìn hắn: “Ca ca tốt lại định làm gì đây? Giả vờ si tình, hay giả vờ bị ta mê hoặc đến thần hồn điên đảo?”

Tuyết Trung Vũ giữ lấy cổ tay nàng: “A Oánh… Nàng ấy không giống muội, nàng ấy không phải công chúa thực sự, chỉ là theo mẫu thân tái giá vào cung. Nếu sự việc bại lộ, phụ hoàng sẽ không chút do dự xử tử nàng ấy. Nàng ấy còn phải đi hòa thân, nếu có chuyện gì, chiến sự với Bắc Hiên sẽ nổ ra.”

Oánh Cơ cười khẩy: “Như thế thì sao chứ?”

Tuyết Trung Vũ cứng họng.

“Huynh có lý do của huynh thì đã sao? Huynh bảo vệ nàng ta, bảo vệ Độ Tuyết Quốc, huynh bảo vệ cả thiên hạ này thì liên quan gì đến ta?” Oánh Cơ lạnh lùng nói, “Ta ích kỷ, ta chỉ biết mình thôi! Huynh tưởng huynh nói ra lý do, huynh sám hối, huynh quỳ xuống là ta sẽ tha thứ sao? Nằm mơ đi. Dù huynh có chết một vạn lần, ta cũng sẽ không tha thứ.”

Nhìn thấy sự thống khổ hiện lên trong mắt Tuyết Trung Vũ, Oánh Cơ cảm thấy một cơn khoái cảm dâng trào.

Tuyết Trung Vũ run rẩy đưa thanh kiếm cho nàng, suy sụp nói: “Ta đem mạng này đền cho muội.”

“Mạng của huynh đáng giá thế sao?” Oánh Cơ cười mỉa, “Ta không muốn huynh chết thanh thản thế đâu. Nhìn huynh bị giam cầm trong đau khổ thế này thú vị hơn nhiều. Đừng vội, biết đâu ngày nào đó ta thấy chán, ta sẽ lấy mạng huynh theo một cách ‘thú vị’ hơn!”

Nàng xoay người bỏ đi, không muốn nhìn mặt hắn thêm một giây nào. Trong phòng, bàn tay cầm kim của Không Phạn khựng lại giữa không trung hồi lâu. Phật dạy quay đầu là bờ, dạy khoan dung cho chúng sinh, nhưng làm sao có thể thay mặt người bị hại để đi tha thứ đây?

Không Phạn đưa quần bông cho Oánh Cơ rồi mang nàng rời đi. Oánh Cơ cứ ngỡ chàng đưa nàng về Thanh Tâm Tự nên suốt dọc đường chỉ lo nghĩ cách giữ tóc, nhưng khi đến nơi, nàng mới phát hiện đây là Chùa Phổ Già, đệ nhất danh tự của Triều Hi Quốc, cũng là nơi Không Phạn quy y.

Bậc thang đá cao vút tận mây xanh. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm mặc, dư âm vang vọng khắp núi rừng. Tiểu hòa thượng quét lá thấy Không Phạn thì mắt sáng rực, chắp tay cung kính: “Trụ trì!”

Oánh Cơ đi sau Không Phạn, không quên nháy mắt với tiểu hòa thượng khiến cậu bé ngẩn ngơ cả người. Nàng nép sát vào Không Phạn, thì thầm: “Chàng mang ta về đây thì giới thiệu với đồ tử đồ tôn thế nào? Bảo ta là phi tử của chàng, là nữ nhân của chàng sao?”

“Oánh Cơ.” Không Phạn thấp giọng: “Chớ nói càn.”

Chàng đưa nàng vào Tàng Bảo Các. Oánh Cơ tựa cửa tò mò quan sát. Không Phạn lấy ra từ trong rương một nắm đồ vật, bước tới đưa cho nàng.

Oánh Cơ đưa tay đón lấy, và rồi nàng sững sờ. Đó là cả một nắm Di Không Châu.