Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 17
BTVN

[BTVN] – CHƯƠNG 17

Tác giả: Lục Dược

2674 từ · 12 phút đọc

Bần Tăng Và Nàng: [BTVN] – CHƯƠNG 17

Oánh Cơ không muốn nhìn Tuyết Trung Vũ thêm một khắc nào nữa. Nàng quay đầu cười với Không Phạn, một tay mân mê vạt áo mới, nũng nịu nói: “Không thể chỉ có áo thôi đâu nha, hay là chàng khâu thêm cho ta một chiếc quần nữa đi?”

Không Phạn không đáp lời, chàng rủ mắt nhìn những phiến lá khô thưa thớt dưới chân.

Tuyết Trung Vũ từ trong bóng tối bước ra, đứng trước mặt Oánh Cơ. Đôi mắt hắn ngập tràn vẻ áy náy, giọng nói khàn đặc: “A Oánh, muội thực sự đã thay đổi rất nhiều…”

Oánh Cơ đột nhiên xoay người, vung tay giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Tuyết Trung Vũ. Đầu hắn bị đánh lệch sang một bên, hắn im lặng quay mặt lại, nhìn nàng trân trân. Oánh Cơ không chút do dự, bồi thêm một cái tát nữa còn vang dội hơn cái trước.

Thân hình cao lớn của Tuyết Trung Vũ chậm rãi hạ thấp xuống, quỳ gối trước mặt Oánh Cơ. Hắn lặng lẽ cam chịu cơn thịnh nộ của nàng. Tất cả những thứ này đều là quả báo hắn đáng phải nhận. Hắn thậm chí còn mong Oánh Cơ có thể trừng phạt mình tàn độc hơn nữa.

Oánh Cơ đứng từ trên cao nhìn xuống kẻ đang quỳ dưới chân, trong thoáng chốc, vô số chuyện xưa thuở nhỏ ùa về. Khi ấy, người ca ca này trong lòng nàng là một bậc anh hùng lợi hại, là người tốt nhất trên đời, và là kẻ duy nhất nàng hoàn toàn tin tưởng.

Không Phạn ngồi trên ghế đá giữa hai người. Chàng vê chuỗi Phật châu, nhìn bóng của ba người đổ dài trên tuyết, cho đến khi thấy bóng dáng Oánh Cơ xoay người rời đi.

Đợi đến khi bóng nàng khuất sau cánh cửa, Tuyết Trung Vũ mới đứng dậy, ngồi thẫn thờ bên cạnh Không Phạn, lẩm bẩm: “A Oánh trước kia không phải như thế này.”

Hắn cười khổ, đắm mình vào hồi ức xa xăm.

“Muội ấy trước kia rất ngoan, cũng rất hay cười. Muội ấy lúc nào cũng mặc những bộ quần áo màu xám thật dày, bọc mình kín mít, rồi lặng lẽ trốn trong góc phòng. Hoàn toàn không phải bộ dạng như các người vẫn thấy…” Tuyết Trung Vũ không thể nói tiếp được nữa, hắn thống khổ nhắm chặt mắt.

Không Phạn nảy sinh sự tò mò về quá khứ của Oánh Cơ. Nhưng chàng không hỏi Tuyết Trung Vũ, càng không định hỏi nàng. Chàng ngừng vê Phật châu rồi đứng dậy.

“Ngài đi đâu vậy?” Tuyết Trung Vũ hỏi.

“Đi nấu cơm cho nàng ấy.”

Nửa đêm về sáng, Oánh Cơ nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, rời khỏi tiểu viện. Nàng dẫm lên ánh trăng, cô độc đi vào đêm đen, đi mãi đến tận bờ sông nhỏ ngoài thôn.

Tiết trời lạnh thấu xương, con sông uốn lượn quanh thôn đã đóng một lớp băng dày, bên bờ sông thấp thoáng vài gốc hồng mai nở rộ.

Nhờ viên Trộm Linh Thạch, nàng cảm nhận được có một con Hoa Mai Yêu đang chuẩn bị hóa hình. Nàng nắm chặt viên đá dần tiến lại gần, quả nhiên phát hiện giữa rừng mai có một gốc sinh trưởng vô cùng kiều diễm, tươi tốt khác thường.

Một tia lửa lóe lên, Oánh Cơ thắp sáng Khóa Yêu Trản.

Một đóa hoa mai đỏ rực bỗng rung động dữ dội, giữa nhụy hoa ứa ra một lớp ánh sáng trong suốt. Trong ánh sáng lập lòe, một hình hài người nhỏ bé dần thành hình, cuộn tròn trên nhụy hoa. Nó run rẩy còn chưa kịp đứng vững đã bị Oánh Cơ thu gọn vào Khóa Yêu Trản.

Mỗi khi thu phục được một con yêu, ý cười nơi đáy mắt Oánh Cơ lại chân thật thêm vài phần. Nàng cất kỹ chiếc đèn, vừa định quay về thì mặt đất dưới chân đột nhiên rung chuyển dữ dội. Những dây leo khổng lồ phóng ra từ bóng đêm, quấn chặt lấy nàng.

“Hỏng rồi, nơi này quả nhiên có đại yêu!” Oánh Cơ sắc mặt đại biến, nhanh tay ném một viên Tạc Thạch về phía dây leo. Sau một tiếng nổ lớn, dây leo đau đớn co rụt lại, nhưng ngay lập tức mang theo cơn thịnh nộ lao về phía nàng.

Cổ chân Oánh Cơ bị dây leo quấn lấy, nàng ngã sấp xuống đất. Bất chấp cơn đau đớn kịch liệt, nàng lập tức xoay người, dùng thanh loan đao trong tay điên cuồng chém đứt những dây leo đang quấn tới.

Lưỡi đao sắc lẹm chém đứt xiềng xích thực vật, nhưng dây leo lại mọc ra rậm rạp hơn, quấn chặt lấy cổ chân nàng rồi bò dọc lên bắp chân mảnh khảnh, siết chặt đến mức da thịt bắt đầu xanh tím.

Oánh Cơ nén đau, run rẩy tìm được một lá bùa, dán đại lên dây leo. Một mùi khét lẹt bốc lên, những sợi dây leo xanh thẫm bị thiêu cháy đến khô héo, đứt gãy. Con đại yêu ẩn trong bóng tối rống lên một tiếng chói tai, vô số dây leo run rẩy vì đau đớn.

Trong lúc hoảng loạn, Oánh Cơ định chạm vào Di Không Châu, nhưng tay nàng vồ vào khoảng không. Lúc này nàng mới sực nhớ ra, viên Di Không Châu cứu mạng duy nhất đã bị nàng dùng để cứu Không Phạn lần trước.

Nàng lảo đảo bò dậy định bỏ chạy, nhưng một mùi hương kỳ lạ bỗng từ đâu xộc tới, không để sót kẽ hở nào. Một giọng nói mê hoặc vang lên gọi tên Oánh Cơ, khiến nàng bất giác quay người lại.

Toàn thân Oánh Cơ cứng đờ, đôi mắt phượng long lanh dần trở nên dại ra. Nàng vô thức xoay người, thấy trước mắt sương mù lờ mờ hiện ra. Một tia lý trí cuối cùng gào thét bảo nàng phải chạy trốn ngay lập tức, nhưng thân hình nàng lại không theo sự sai khiến, cứ thế bước về phía vực sâu của bóng đêm.

Giữa làn sương dày, Oánh Cơ nhìn thấy vô số con rắn đang lao tới, những gương mặt cười cợt bỉ ổi, chiếc giường đẫm máu, và cả một vùng tuyết trắng mênh mông không lối thoát.

Nàng đờ đẫn bước về phía những dây leo, tiến dần tới vực sâu đang chực chờ nuốt chửng mình.

Là ảo giác!

Oánh Cơ bỗng bừng tỉnh trong tích tắc, nàng đột ngột đâm thanh loan đao vào cánh tay mình. Cơn đau thấu xương giúp nàng thoát khỏi ảo ảnh. Khi mọi ảo giác tan biến, thứ hiện ra trước mắt nàng chính là một cái miệng đỏ ngòm của loài thực vật khổng lồ.

Cái chết đã cận kề trong gang tấc.

Sống lưng Oánh Cơ lạnh toát, nàng dốc hết sức ném tất cả số Tạc Thạch còn lại vào trong cái miệng khổng lồ đó. Nàng quay đầu chạy thục mạng, tiếng nổ liên tiếp vang lên sau lưng cùng tiếng kêu la thảm thiết của Đằng Yêu.

Đất trời rung chuyển, vô số dây leo lớn nhỏ đuổi sát theo sau. Oánh Cơ nghiến chặt răng, vung loan đao chém loạn xạ, thỉnh thoảng lại vơ lấy bùa chú trong túi Càn Khôn dán đại ra sau để chặn đường.

Nàng hết lần này đến lần khác bị dây leo quấn chặt, rồi lại chật vật thoát ra. Trên người Oánh Cơ dần dày đặc những vết thương, máu tươi loang lổ thấm đẫm tà váy, sức lực nàng cũng dần cạn kiệt.

Nàng tựa lưng vào một tảng đá, hớp từng ngụm khí lớn, đôi mắt rực lửa giận dữ chằm chằm nhìn lũ dây leo đang bao vây tới.

Chẳng lẽ mình phải chết ở nơi này sao?

Nàng đã sống sót qua từng ngày vô cùng gian khó, vất vả lắm mới đi được tới hôm nay, lẽ nào lại phải vùi thây trong đêm đông tăm tối này? Nàng không cam lòng, nàng muốn sống, nàng còn quá nhiều tâm nguyện chưa thành. Nàng không phục, càng không cam tâm mang theo hận thù mà chết đi như thế!

Nhưng dù có phải chết, nàng cũng chẳng có gì hối tiếc. Bởi lẽ mỗi một ngày trôi qua, nàng đều đã dùng hết toàn lực để sinh tồn.

Oánh Cơ gượng dậy bằng hơi tàn cuối cùng, ngước nhìn lũ dây leo cao ngất. Chúng như đang nhạo báng trò chơi mèo vờn chuột, khinh miệt nhìn xuống sinh linh bé nhỏ. Đằng Yêu biết kẻ trước mắt đã hết kế khả thi, nó không nhanh không chậm quất mạnh dây leo tới.

Vòng eo Oánh Cơ bị thắt chặt, hai chân rời khỏi mặt đất. Khóe môi nàng bất chợt nở một nụ cười lạnh lẽo, ngọn lửa u lam trong Khóa Yêu Trản không ngừng lay động dữ dội. Nàng né tránh một đòn quất tới, hai tay nắm lấy chiếc đèn, chậm rãi vặn mạnh.

Đây là vũ khí cuối cùng của nàng. Nàng muốn kích nổ Khóa Yêu Trản, đồng quy vu tận!

Cuồng phong thổi loạn mái tóc đen, che khuất tầm mắt. Tiếng ma sát khô khốc của Khóa Yêu Trản vang lên, ngọn lửa u lam nhảy múa cuồng loạn, chực chờ thoát ra từ khe hở vừa mở. Ngay khoảnh khắc chiếc đèn sắp bị vặn nát, một bàn tay xuyên qua hư không, vươn tới nắm chặt lấy tay Oánh Cơ.

Nàng sững sờ, nghi hoặc rủ mắt nhìn xuống.

Kim quang lưu động, bàn tay bằng quang ảnh phù phiếm ấy dần ngưng tụ thành thực thể. Oánh Cơ có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm, và cả một tia run rẩy từ bàn tay ấy. Nàng ngước mắt, thấy Không Phạn đã xuất hiện trước mặt.

Sắc mặt chàng trắng bệch, hơi thở dồn dập nhìn nàng. Không Phạn phất mạnh tay áo, một luồng sức mạnh cuồn cuộn như sóng triều tỏa ra, lũ dây leo trong nháy mắt bị thiêu rụi thành tro bụi trong ngọn lửa vàng rực rỡ.

Oánh Cơ nhìn chàng, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nàng lại thoát được một kiếp rồi. Khi dây leo nơi thắt lưng biến mất, thân hình nàng vô lực đổ sụp xuống. Không Phạn cúi người, vội vàng ôm lấy nàng vào lòng.

“Ta… ta đến muộn…”

Oánh Cơ mềm nhũn dựa vào ngực Không Phạn rồi lịm đi. Chàng nhìn xuống, thấy bàn tay đang đỡ lấy eo nàng của mình vẫn còn hơi run rẩy. Chàng cảm nhận mãnh liệt từng tấc da thịt trên cơ thể mình đều đang đau đớn kịch liệt, mà nỗi đau ấy lại đều đến từ nàng.

Giữa họ bị trói buộc bởi Cùng Sinh Cổ, lẽ ra chàng phải cảm nhận được ngay từ lúc nàng bị thương. Nhưng đêm nay Không Phạn lại thử đột phá tiến giai, trạng thái nhập định sâu đã khiến chàng không thể nhận ra tín hiệu cầu cứu từ cổ độc. Hiện tại, lồng ngực chàng vẫn thắt lại vì đau, đau đến mức hô hấp trở nên gian nan, phải từng hớp từng hớp hít lấy không khí.

Khi Không Phạn bế Oánh Cơ trở về, Tuyết Trung Vũ vội khoác áo chạy ra đón, kinh ngạc hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Hắn định vươn tay đón lấy nàng từ tay Không Phạn, nhưng chàng chần chừ một chút rồi khẽ nghiêng người tránh đi. Không Phạn bế nàng bước nhanh vào phòng, đặt xuống giường. Khắp người nàng là thương tích và những mảng máu khô lớn khiến chàng không thể nhìn rõ chỗ nào là vết thương nặng nhất.

Chàng đặt tay lên, truyền từng đạo linh lực ôn hòa cho nàng. Kim quang bao phủ lấy Oánh Cơ, chậm rãi chữa lành những vết rách trên da thịt. Thương thế quá nhiều khiến Không Phạn phải trị liệu hồi lâu. Cho đến khi vết thương cuối cùng biến mất, chàng vẫn cảm thấy lồng ngực nhói đau.

Là nội thương sao? Không Phạn hoang mang nhìn nàng, tiếp tục truyền linh lực. Nhưng dù có truyền bao nhiêu, cơn đau âm ỉ kia vẫn không tan biến. Chàng không thể truyền thêm nữa, cơ thể phàm nhân của nàng không chịu nổi nhiều hơn.

Chàng ngồi bên giường, nhìn Oánh Cơ dẫu trong cơn hôn mê vẫn chau mày khổ sở. Nàng đang nằm đây an toàn, nhưng trước mắt chàng lại liên tục hiện lên hình ảnh nàng toàn thân đẫm máu bị treo lơ lửng giữa không trung. Không Phạn nhắm mắt, đắp chăn cho nàng rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

Tuyết Trung Vũ sốt sắng đứng đợi ở cửa. “Đừng quấy rầy nàng nghỉ ngơi.” Không Phạn nói xong bèn đi ra đình viện đầy tuyết trắng. Chàng nhìn cây bạch quả, trong phút chốc, ảo ảnh biến mất, cây Bồ Đề tĩnh lặng hiện ra.

Không Phạn ngồi xếp bằng dưới gốc cây, vê Phật châu, thành tâm tụng Thanh Tâm Kinh. Giọng nói ôn nhuận dần trở nên linh hoạt kỳ ảo. Cơn đau nơi trái tim chàng mới chậm rãi tan đi.

Ngón tay đang vê hạt của chàng khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục. Chàng chỉ nghĩ đơn giản là Oánh Cơ đã không còn đau nữa.

Chiều ngày hôm sau, Oánh Cơ vẫn chưa tỉnh lại dẫu thương thế đã lành, mạch tượng cũng ổn định.

“Tại sao muội ấy vẫn chưa tỉnh?” Tuyết Trung Vũ lo lắng hỏi.

Không Phạn ngưng thần một lúc rồi đáp: “Là Yểm Đằng. Nàng đang bị kẹt trong tâm ma.”

“Tâm ma? Muội ấy không biết tu luyện, chẳng lẽ sẽ không ra được?”

Không Phạn nhìn Oánh Cơ, thấy tâm mày nàng vẫn nhíu chặt, chàng bèn nói: “Huynh canh giữ ở cửa, chớ để ai vào quấy rầy.”

Chàng đặt lòng bàn tay ôn hòa lên mu bàn tay nàng.

Đừng trách ta đi vào quá khứ của nàng, đừng trách ta tự tiện đi tìm tâm ma của nàng.

Thần thức hư vô của Không Phạn xuyên qua hoàng cung kim bích huy hoàng, cuối cùng dừng lại trước một tẩm cung không mấy bắt mắt. Trên giá gỗ phơi đầy thảo dược, cuốn sách mở sẵn trên bàn đá là một quyển y thư. Sau đó, chàng thấy Oánh Cơ.

Nàng lúc đó chỉ mới bảy tám tuổi, vóc dáng nhỏ bé bọc trong lớp áo bông dày cộp. Nàng đang ngồi xổm băng bó vết thương ở chân cho một con hổ con. Tiểu hổ đau quá gào lên, nàng vội vươn tay ôm chặt lấy nó vỗ về.

Tiếng chuông gió ngoài cửa vang lên dồn dập, Oánh Cơ sợ hãi nhìn ra ngoài, nhanh chóng bế hổ con giấu vào ngăn tủ thuốc. Nàng chạy ra, thân hình gầy yếu xuyên qua cơ thể trong suốt của Không Phạn. Nàng chưa chạy đến cửa điện thì người bên ngoài đã ngang nhiên xông vào.

Đó là một nhóm nữ nhi tuổi còn nhỏ, dẫn đầu là ba vị công chúa lá ngọc cành vàng, phía sau là đám cung tì vây quanh. Oánh Cơ gọi bọn họ là “tỷ tỷ”. Họ đều là công chúa Độ Tuyết Quốc, y phục lộng lẫy, kiêu kỳ ngạo mạn, hoàn toàn trái ngược với một Oánh Cơ khiếp đảm trong bộ thô y.

Vị công chúa dẫn đầu phất tay, hai cung tì phía sau đổ cả giỏ mây ra sàn. Vô số con rắn đủ màu sắc bò lổm ngổm, lao về phía Oánh Cơ. Nàng kinh hoàng ngã ngồi xuống đất, cắn chặt môi, liều mạng xua đuổi lũ rắn trên người mình.