Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 16
BTVN

[BTVN] – CHƯƠNG 16

Tác giả: Lục Dược

2725 từ · 12 phút đọc

Bần Tăng Và Nàng: [BTVN] – CHƯƠNG 16

Gió đông lạnh buốt rít gào, cuốn theo những bông tuyết vụn trên mặt đất thổi thốc vào mặt Oánh Cơ, mang theo cái lạnh thấu xương. Tà váy lụa đỏ trên người nàng run rẩy trong gió, để lộ đôi bắp chân trắng ngần đang lún sâu vào tuyết đọng.

Oánh Cơ nhìn Tuyết Trung Vũ, trong nháy mắt, vô vàn ký ức dơ bẩn và đau đớn ùa về trong tâm trí. Sự phản bội, nỗi tuyệt vọng và cơn đau xé lòng… những cảm xúc mãnh liệt ấy đột ngột bủa vây lấy nàng.

Đã bao lâu trôi qua, nàng cứ ngỡ mình đã phai nhạt đoạn tình xưa, nhưng khi tái ngộ Tuyết Trung Vũ, nàng phảng phất như trở lại cái mùa đông giá rét năm ấy, cái năm mà nàng mất đi tất cả.

“A Oánh…” Tuyết Trung Vũ mấp máy môi. Hắn lập tức cởi bỏ áo khoác, lao về phía Oánh Cơ, muốn khoác áo cho nàng để che đi phong hàn, che đi đôi chân đang để trần giữa tuyết lạnh.

Oánh Cơ bừng tỉnh khỏi dòng ký ức, nàng gần như thét lên: “Đừng chạm vào ta!”

Nàng ra sức hất văng chiếc áo choàng mà Tuyết Trung Vũ vừa đắp lên, lảo đảo bò dậy, không thèm ngoảnh đầu lại mà dứt khoát rời đi. Gió lạnh cuốn tuyết bay lên như cát bụi, bóng lưng gầy gò, kiên quyết của nàng dần mờ ảo trong màn sương trắng.

Không Phạn nhíu mày nhìn theo bóng dáng Oánh Cơ cho đến khi nàng biến mất hoàn toàn trong gió tuyết, lúc này mới quay sang nhìn Tuyết Trung Vũ, ôn tồn gọi: “Vong Trần thí chủ.”

Không Phạn và Tuyết Trung Vũ đã kết giao từ lâu, nhưng chàng vốn không biết tên thật của hắn. Tuyết Trung Vũ tự xưng là Vong Trần, một lòng khẩn cầu Không Phạn thu nhận làm đồ đệ. Nhưng vì hắn vướng bận nghiệt duyên quá nặng, trần duyên chưa dứt, tạm thời vô duyên với Phật môn, nên Không Phạn vẫn chưa thu nhận.

Dẫu không có duyên thầy trò, hai người lại trở thành bằng hữu, thỉnh thoảng lại gặp gỡ. Mỗi lần tương phùng, Không Phạn đều tận lực khuyên giải, mong hắn sớm thoát khỏi khổ ải tâm can.

Tuyết Trung Vũ cười khổ một tiếng: “Ngài nói đúng, chấp niệm trong lòng ta quá sâu, không cách nào nhập Phật môn.”

Hắn quay sang nhìn Không Phạn, bi ai hỏi: “Ta đã làm sai một chuyện, vĩnh viễn không thể cứu vãn. Ngày đêm ăn ngủ không yên, hận không thể nhảy xuống Giếng Diệt Hồn để cầu lấy một sự giải thoát. Nhưng ta lại…”

Hắn ngoảnh lại hướng Oánh Cơ vừa rời đi, thân hình cao lớn dần quỵ xuống, quỳ gối giữa làn tuyết lạnh.

“Nhưng ta lại không nỡ.”

Không nỡ chết, cũng không nỡ rời xa nàng.

Không Phạn nhìn những dấu chân đơn độc của Oánh Cơ phương xa, tuyết mỗi lúc một dày, dần dần vùi lấp đi dấu tích của nàng.

“Trời lạnh rồi, vào uống chén trà nóng đi.” Không Phạn nói.

Tuyết Trung Vũ trút một hơi dài, gượng gạo nặn ra một tia cười nhạt. Hắn đứng dậy, dẫn Không Phạn vào trong viện. Trên lò than, ấm nước đã sôi sùng sục, hơi nước bốc lên nghi ngút.

Hai người ngồi đối diện, Tuyết Trung Vũ vén tay áo, pha một ấm trà. Nước sôi rót vào lá trà tươi, hương trà thanh khiết lập tức lan tỏa. Hắn rót cho Không Phạn một chén, rồi khi rót cho mình, hắn mới hỏi khẽ: “Vẫn chưa kịp hỏi ngài, vì sao A Oánh lại đồng hành cùng ngài?”

Không Phạn rủ mắt, nhìn lá trà đang trôi nổi trong chén, bình thản đáp: “Nàng là phi tử của ta.”

Tuyết Trung Vũ sững người, nước trà từ ấm tràn ra ngoài mặt bàn. Hắn giật mình định thần lại, vội vàng đặt ấm trà xuống.

Hắn nói: “Nghe nói phi tử trong cung của ngài đều có thể tùy thời rời đi. Nàng… không muốn ly cung sao?”

Không Phạn mỉm cười không đáp, coi như mặc nhận.

Tuyết Trung Vũ cười gượng, gật đầu: “Cũng phải. Nàng vốn chẳng có chút năng lực nào, nếu không tìm một chỗ dựa, căn bản không thể sinh tồn giữa thế gian này.”

Không Phạn đột nhiên phản bác: “Nàng không phải hạng người không có năng lực, càng không phải loại người bắt buộc phải dựa dẫm kẻ khác mới sống nổi.”

Tuyết Trung Vũ lắc đầu: “Người như ngài, làm sao hiểu được tính cách tham sống sợ chết của nàng.”

Không Phạn quả thực không hiểu, nhưng chàng hiểu rằng “tham sống sợ chết” chắc chắn không phải lời khen ngợi gì. Động tác vê Phật châu của chàng dừng lại, chàng ngước mắt nhìn Tuyết Trung Vũ, bắt đầu khảo hạch hắn về điển tịch Phật gia.

Đây vốn là bài tập Không Phạn giao cho hắn để rèn luyện tâm tính. Bình thường Không Phạn luôn ôn hòa, mỗi lần khảo hạch chỉ hỏi qua loa vài câu, dẫu hắn đáp sai chàng cũng chỉ mỉm cười giảng giải. Nhưng hôm nay, Không Phạn liên tục đưa ra những câu hỏi hóc búa, câu sau khó hơn câu trước, khiến Tuyết Trung Vũ sứt đầu mẻ trán.

Cuối cùng, Tuyết Trung Vũ đành cười khổ chịu thua, thừa nhận mình đọc kinh không chuyên tâm, không thể lĩnh ngộ chân lý.

“Huynh thực sự nên tỉnh ngộ lại hành vi của mình, chuyên tâm đọc kinh để thấu hiểu Phật đạo, thay vì đắm chìm vào đoạn tình cảm bất luân kia.”

Bỗng nhiên, nơi bắp chân truyền tới một cơn đau nhức nhối. Không Phạn hơi ngẩn ra, chàng lập tức đứng dậy, xoay người rời đi, tà áo tăng bào tuyết sắc tung bay trong gió.

Tuyết Trung Vũ ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Không Phạn khuất xa, rồi nặng nề thở dài. Gương mặt vốn dĩ anh tuấn khí phách giờ đây chỉ còn mây đen bao phủ, u uất trầm mặc.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Không Phạn tìm thấy Oánh Cơ trên một cây bạch quả cổ thụ.

Nàng ngồi vắt vẻo trên cành cây, tay cầm bầu rượu, ngửa đầu uống cạn. Gió lạnh lẫn tuyết trắng tàn nhẫn tạt vào người, thổi tung tà váy đỏ của nàng. Không Phạn dẫm lên lớp tuyết tạo ra tiếng động sột soạt, chàng đứng dưới gốc cây, ngước nhìn nàng.

Oánh Cơ nuốt ngụm rượu mạnh, cúi xuống nhìn chàng rồi nở một nụ cười rạng rỡ. Nàng chỉ vào chân mình, thong dong nói: “Không cẩn thận va vào cây thôi, không phải cố ý đâu.”

Tuyết lớn vẫn bay đầy trời, trên bờ vai trần của Oánh Cơ đã đọng lại một lớp tuyết mỏng. Mái tóc đen xõa tung cũng đã thấm hơi lạnh, ướt át dính vào làn da.

Ánh mắt Không Phạn lướt qua tà váy lụa đang tốc lên, để lộ đôi chân trần trắng ngần của Oánh Cơ. Chàng nhíu mày nói: “Cô nương cứ thế này sẽ cảm lạnh mất.”

Giọng điệu Oánh Cơ lại chẳng chút để tâm, chậm rãi đáp: “Đã phát sốt rồi.”

Đôi mày Không Phạn càng nhíu chặt hơn: “Xuống đây. Trở về phòng.”

Oánh Cơ chẳng buồn đoái hoài tới chàng, nàng ngửa cổ rót thêm một ngụm rượu mạnh. Không Phạn thở dài, chàng không đành lòng nhìn nàng tự đày đọa bản thân vì tình cảm thế này. Chàng giơ tay phất nhẹ, thân hình Oánh Cơ chao đảo rồi rơi xuống từ cành bạch quả.

Lực đạo của Không Phạn vốn rất ôn hòa, Oánh Cơ lẽ ra sẽ hạ cánh vững vàng, nhưng vì trên chân có thương tích, chân trái nàng vừa chạm đất đã lảo đảo đứng không vững. Không Phạn vội vàng vươn tay đỡ lấy. Bầu rượu trong tay Oánh Cơ nghiêng đi, một chút rượu sánh ra, vấy bẩn lên vạt tay áo tăng bào của chàng.

Không Phạn trơ mắt nhìn vết rượu từ từ thấm sâu vào thớ vải tuyết trắng.

Oánh Cơ vén váy, để lộ chân trái cho Không Phạn thấy vết xước trên bắp chân. Nàng chuyển mắt, đôi đồng tử long lanh nhìn chàng, đôi môi đỏ mọng mím chặt không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn chàng đầy vẻ sở cầu.

“Vì sao không xử lý vết thương?” Không Phạn hỏi.

“Chẳng phải Không Phạn nói đau đớn cũng là một loại tu hành sao? Ta muốn thử xem thế nào.” Oánh Cơ cong môi, cười đến thiên kiều bá mị.

“Vậy Oánh Cơ đã ngộ ra được Phật lý gì chưa?” Không Phạn bất đắc dĩ hỏi lại.

“Ừm, ngộ ra rồi.” Oánh Cơ gật đầu, nghiêm túc đáp: “Ngộ ra rằng… đau quá.” Nàng lặp lại lần nữa: “Thật sự rất đau.”

Không Phạn dời tầm mắt đi. Chàng tạm thời không màng đến vết rượu trên tay áo, mà ngồi xuống, lòng bàn tay cách không áp sát vào bắp chân nàng. Một vệt sáng vàng nhạt ôn nhuận chậm rãi bao phủ lấy vết trầy xước, cho đến khi từng vết thương nhỏ nhất trên chân nàng hoàn toàn khép miệng.

Không Phạn đứng dậy, nghiêm giọng: “Đi thôi.”

Oánh Cơ lắc đầu: “Ta đi không nổi.”

Nàng kéo tay Không Phạn, áp mu bàn tay chàng lên trán mình. Lúc đầu Không Phạn không hiểu nàng định làm gì, nhưng ngay khi mu bàn tay vừa chạm vào làn da nóng bỏng của nàng, chàng lập tức muốn rụt lại.

Nàng thực sự đang phát sốt.

Không Phạn thở dài nặng nề, lắc đầu vẻ không tán thành, ngữ khí cũng nặng nề hơn: “Tội tình gì phải dầm tuyết uống rượu giữa trời đông giá rét thế này?”

Oánh Cơ không đáp, định đưa bầu rượu lên uống tiếp. Không Phạn nắm lấy cổ tay nàng ngăn lại.

“Không uống thì không uống.” Oánh Cơ tùy tiện ném bầu rượu đi. Một tiếng “choảng” vang lên, bầu rượu vỡ tan, nước rượu thấm vào nền tuyết, hòa làm một với nước tuyết lạnh giá.

Nàng bày ra bộ dạng phục tùng, đáng thương vô cùng nói với Không Phạn: “Ta thật sự đi không vững nữa. Không Phạn cõng ta đi.”

Không Phạn trầm mặc, không đáp ứng ngay. Oánh Cơ đứng mỏi chân, định ngồi bệt xuống tuyết. Không Phạn vội kéo nàng dậy.

“Cô nương không thể mặc nhiều thêm một chút sao?” Trong lời trách cứ của Không Phạn có cả sự bất lực. Rõ ràng đang phát sốt, vậy mà còn mặc sa y mỏng manh định ngồi xuống tuyết? Thân xác phàm trần này, sao nàng lại chẳng biết quý trọng bản thân một chút nào vậy!

“Khó coi lắm sao?” Oánh Cơ túm góc váy, chậm rãi xoay một vòng. Giữa trời tuyết trắng xóa, nàng tựa như một đóa hồng điệp rực rỡ. Nàng quay người lại, cười với chàng: “Nam nhân đều thích thân thể của ta, bọn họ chỉ hận không thể lột sạch đồ của ta ra thôi.”

Nàng giống như một tảng đá cứng, không thể giáo hóa, cũng chẳng thể đổi thay. Không Phạn lắc đầu, rồi xoay lưng lại trước mặt nàng.

“Lên đi.”

Oánh Cơ mãn nguyện vòng tay qua cổ Không Phạn, leo lên lưng để chàng cõng về.

Về đến viện, Tuyết Trung Vũ đã đi đâu không rõ. Không Phạn đặt Oánh Cơ xuống giường, nhìn sắc mặt nhợt nhạt của nàng, chàng cúi người kéo chăn đắp kỹ cho nàng.

“Ta đi nấu thuốc trừ hàn cho cô nương. Cô nương cứ ngủ đi.”

Oánh Cơ mỉm cười đồng ý, lại bồi thêm một câu: “Thuốc đắng lắm, ta muốn có mứt hoa quả ăn kèm.”

Không Phạn không đáp.

Oánh Cơ mơ màng chìm vào giấc ngủ, chân mày nàng dẫu trong mơ vẫn luôn nhíu chặt. Khi thuốc sắc xong, Không Phạn mang vào đánh thức nàng. Oánh Cơ nửa tỉnh nửa mê uống hết bát thuốc rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Không Phạn thu dọn bát không, bàn tay còn lại đang nắm chặt mấy viên mứt chưa kịp đưa cho nàng. Chàng lặng lẽ đặt mứt lên đầu giường rồi nhẹ nhàng lui ra ngoài.

Đến khi Oánh Cơ tỉnh lại lần nữa là do đói bụng. Nàng khịt mũi, ngửi thấy mùi thơm sánh quyện của cháo đặc.

“Không Phạn?”

Không Phạn đẩy cửa bước vào, mang theo một chiếc bàn nhỏ đặt lên giường. Chàng mang vào một bát cháo táo đỏ cùng hai đĩa thức ăn thanh đạm: đậu hũ trộn hành hoa và một đĩa rau xanh mướt.

“Chàng làm sao?” Oánh Cơ ngạc nhiên. Nàng khó mà tưởng tượng được một Không Phạn vốn luôn thanh cao, được người đời sùng bái lại có lúc ngồi xổm trước bếp lò nhóm lửa nấu cơm.

Nàng cầm đũa nếm thử, hương vị ngon đến lạ lùng. Oánh Cơ gắp một miếng đậu hũ đưa đến trước mặt Không Phạn, chàng nhanh chóng lùi lại một bước né tránh. Đuôi mắt Oánh Cơ thoáng hiện tia cười, nàng rất thích nhìn bộ dạng né tránh này của chàng.

“Ăn xong rồi hãy nghỉ ngơi cho tốt.” Không Phạn xoay người rời đi.

Oánh Cơ bỏ miếng đậu hũ trắng ngần vào miệng, quay đầu lại mới thấy đĩa mứt hoa quả trên bàn nhỏ. Nàng nhón một miếng nếm thử. Vị ngọt lịm lan tỏa nơi đầu lưỡi. Oánh Cơ thẫn thờ, một hương vị thật xa lạ.

Hai ngày tiếp theo, Oánh Cơ chỉ ăn rồi ngủ để dưỡng bệnh. Không Phạn ngày ba bữa mang cơm và thuốc đến, đợi nàng ăn xong thì thu dọn rồi đi ngay, để nàng tĩnh dưỡng một mình.

Đến ngày thứ ba, Oánh Cơ mới xuống giường ra ngoài. Nàng đẩy cửa phòng, thấy thiên địa một màu bạc trắng tinh khôi. Không Phạn đang ngồi một mình dưới gốc bạch quả, tay cầm kim chỉ… khâu áo.

Oánh Cơ khoanh tay tựa cửa, nhìn chàng tỉ mẩn đưa từng đường kim mũi chỉ qua lớp vải. Dáng vẻ rủ mi chuyên chú của chàng toát lên một sự nhu hòa, tĩnh lặng của năm tháng. Khi Không Phạn cắt đứt sợi chỉ thừa, Oánh Cơ mới lên tiếng trêu chọc: “Hòa thượng cũng muốn sắm sửa áo hoa sao?”

Không Phạn ngước mắt nhìn sang: “Oánh Cơ đã đỡ hơn chưa?”

Oánh Cơ đi tới bên cạnh, cúi xuống xem chàng khâu vá. Không Phạn đưa cho nàng một chiếc áo bông màu đỏ thẫm. Oánh Cơ nghi hoặc nhìn chàng, rồi như hiểu ra điều gì, nàng kinh ngạc hỏi: “Cho ta?”

Không Phạn gật đầu.

Oánh Cơ nhận lấy, chiếc áo nặng trĩu tay. Nàng sững sờ quan sát kỹ đường khâu. Thật chắc chắn, bên trong chắc hẳn nhồi rất nhiều bông. Đã rất nhiều năm rồi Oánh Cơ không mặc loại áo bông dày cộp thế này.

Từ rất lâu trước đây, nàng vốn luôn thích mặc những chiếc áo bào thật dày, bọc mình thật kín, hận không thể giấu cả khuôn mặt đi.

Nàng mặc áo vào, cảm giác vai hơi nặng xuống vì chưa quen. Tuyết Trung Vũ đứng từ xa, ánh mắt oán hận xen lẫn đau xót nhìn về phía nàng.

Không Phạn liếc nhìn Tuyết Trung Vũ một cái, rồi quay sang Oánh Cơ, trầm giọng nói: “Chớ nên tự đày đọa bản thân vì cảm xúc nữa. Càng đừng đắm chìm trong đoạn tình cảm bất luân, để rồi chuốc lấy khổ đau không lối thoát.”

Oánh Cơ đang mân mê chiếc áo mới, nghe vậy nàng nhạy bén quay đầu lại, phát hiện Tuyết Trung Vũ đang đứng ở góc khuất.

“Tự đày đọa vì tình? Sao có thể chứ.” Nàng cười nhạt một tiếng, “Ta ghét hắn, hận hắn còn không kịp. Cái loại rác rưởi đó.”

Không Phạn ngẩn ngơ.