Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 15
BTVN

[BTVN] – CHƯƠNG 15

Tác giả: Lục Dược

2706 từ · 12 phút đọc

Bần Tăng Và Nàng: [BTVN] – CHƯƠNG 15

“Oánh Cơ?” Từ trong phòng truyền đến tiếng gọi của Không Phạn.

Oánh Cơ cảnh giác đánh giá bà lão một lượt, rồi nhanh chân bước vào phòng, đưa bộ tăng y cho Không Phạn.

“Có người đến sao?” Không Phạn vừa mặc y phục vừa hỏi.

“Là người chèo thuyền kỳ quái khi chúng ta mới tới Thấm Mân Sơn.” Oánh Cơ đáp.

Dứt lời, nàng quay đầu nhìn qua cánh cửa đang mở, thấy bà lão đã ngất lịm ngay giữa sân. Không Phạn lập tức đứng dậy ra khỏi phòng, bước nhanh đến bên cạnh bà lão.

“Lão nhân gia?” Chàng đưa tay nâng bà dậy. Ngay khi vừa chạm vào cổ tay bà, Không Phạn cảm nhận được linh lực trong cơ thể bà đang trôi đi sạch sẹo, rõ ràng là đã tới lúc dầu hết đèn tắt.

Chàng truyền một luồng linh lực ôn hòa vào thân thể bà lão, nhưng vì bà đã quá đỗi suy kiệt, chỉ một chút linh lực của Không Phạn cũng khiến bà khó lòng chống đỡ. Bà lão lắc đầu, giọng khàn đặc: “Tiết kiệm sức lực đi, lão thân sống không nổi nữa đâu.”

Không Phạn nhìn bà, trong mắt hiện lên tia thương xót.

Trời cao u ám, mây đen vần vũ như sắp đổ mưa. Không Phạn giơ tay vung lên, một tiếng động trầm đục vang lên, những chữ Phạn vàng óng lặng lẽ vỡ tan. Đạo kết giới phòng ngự do chàng bày ra hoàn toàn bị phá bỏ.

Bà lão vốn là yêu, chỉ có phá bỏ kết giới này, chàng mới có thể đưa bà vào trong nhà.

Chàng vực lão phụ vào phòng. Sinh tử có số, đối với sự lụi tàn của sinh mệnh trước mắt, Không Phạn hiểu mình không thể làm gì, cũng không nên làm gì hơn. Nhưng ít nhất, chàng có thể giúp bà không phải hứng chịu phong ba trước lúc lâm chung.

Oánh Cơ chẳng mảy may hứng thú với lòng tốt của Không Phạn. Nàng thản nhiên xem xét đồ đạc trong túi Càn Khôn, sắp xếp lại theo từng công dụng. Số bảo bối nàng thu thập được quả thực không ít, đã sớm chất đầy cả túi. Nếu không phải lâu lâu lại mang ra lật xem, e rằng thời gian trôi qua, nàng cũng chẳng nhớ nổi mình đang sở hữu những gì.

Nàng lấy cây kim trâm ra, thở dài: “Cứ ngỡ chỉ là giúp Mãn Thanh Phong chạy chân một chuyến, ai dè lại vồ hụt, rước lấy bao phiền toái.” Oánh Cơ nhíu mày, đung đưa cây kim trâm trong tay.

Bà lão nghe thấy cái tên “Mãn Thanh Phong” thì sững sờ. Bà cứng đờ quay đầu, ánh mắt gắt gao dán chặt vào cây kim trâm trong tay Oánh Cơ.

“Ngươi… ngươi lấy thứ này ở đâu ra!” Bà bật dậy, giọng run rẩy, cả thân hình cũng run lên bần bật. Bà lao về phía Oánh Cơ, giật phắt lấy cây kim trâm.

Đôi tay gầy guộc nâng niu món kỷ vật không ngừng run rẩy. Vì muốn nhìn cho rõ, bà đổi sang tay kia, nhưng đôi tay còn lại vẫn run. Cuối cùng, bà dùng cả hai tay nắm chặt lấy cây trâm, toàn thân rúng động. Cây kim trâm không ngừng dao động, tựa như đang cất tiếng bi hận thống khổ.

Oánh Cơ và Không Phạn liếc nhìn nhau.

Oánh Cơ quan sát kỹ nữ nhân già nua, yếu ớt trước mặt, không dám tin mà hỏi: “Bà… chẳng lẽ chính là Thanh Nhi?”

Đôi môi khô nẻ của lão phụ nhân run rẩy, nhưng không phát ra nổi một âm tiết nào. Bà bỗng nhớ lại thuở mới quen Mãn Thanh Phong, khi ấy hắn gãi đầu, gương mặt đầy vẻ lúng túng nhưng nụ cười lại rạng rỡ khôn cùng, hắn nói: “Thật khéo quá, tên ta cũng có một chữ Thanh.”

Bà càng nhớ rõ cây kim trâm này hơn ai hết. Mãn Thanh Phong tưởng mình giấu giếm rất kỹ, nhưng ngay từ đầu bà đã biết về sự hiện diện của nó. Kiểu dáng cây trâm là do chính hắn thiết kế, phải thay qua ba cửa tiệm mới làm ra được hình dáng ưng ý.

Tên ngốc ấy, quả nhiên là vì cây trâm này mà chạy ngược lại để rồi phải huyết chiến với lũ yêu quái. Thật quá ngốc nghếch. Lão phụ nhân run rẩy áp chặt cây trâm vào lồng ngực, rồi bật khóc nức nở.

Oánh Cơ có rất nhiều nghi vấn, nhưng lúc này rõ ràng không phải lúc để hỏi. Nhìn lão phụ nhân khóc đến chết đi sống lại, hận không thể đi theo người quá cố, nàng chỉ cảm thấy khó hiểu.

Có đáng không? Chắc chắn là không đáng rồi. Đều là một lũ ngốc nghếch, đầu óc không tỉnh táo.

Không Phạn đứng bên cạnh, mi mắt khép hờ, một tay vê Phật châu, một tay tụng niệm kinh văn. Hồi lâu sau, lão phụ nhân khóc đến kiệt sức, thân thể rệu rã tựa vào ghế, lưng còng xuống, dường như đã mất hết sinh cơ, chỉ có đôi tay nắm chặt cây kim trâm là vẫn dùng lực.

Không Phạn ngừng tụng kinh, hỏi: “Nơi này vì sao bị hủy? Bà suy yếu thế này là do bị thương sao?”

“Ta phải báo thù cho hắn. Trận chiến đó đã tàn phá nơi này. Ta hao tận linh lực mới biến thành hình dạng này, Thấm Mân Sơn cũng tan hoang theo.” Bà lão thở dài một tiếng thật dài, không rõ có phải đang luyến tiếc mái ấm đã mất hay không. Rồi bà chợt cười: “Nhưng ta đã giết được con đại yêu đó, đã báo thù được cho hắn rồi.” Bà trút một hơi dài, như thể mọi thứ đều đã xứng đáng.

Không Phạn thở dài cho nỗi chấp niệm của con người. Không buông bỏ được, sẽ chỉ dẫn đến mất mát nhiều hơn. Nhưng đối với Xà nữ, người đã hy sinh cả sinh mạng và đang đi tới những giây phút cuối đời, mọi lời giáo huấn dường như đã vô nghĩa. Chàng chỉ có thể chuyển đạt di nguyện của Mãn Thanh Phong.

“Hắn nhờ chúng ta trao lại cây kim trâm này cho bà. Hắn mong bà sống thật tốt, đừng nhớ nhung hắn nữa.” Giọng Không Phạn vô cùng ôn hòa.

Xà nữ nhìn Không Phạn và Oánh Cơ bằng ánh mắt tang thương, buồn bã nói: “Một vị hòa thượng lòng dạ bao la, một vị mỹ nhân vô tâm vô tính, các người sẽ không hiểu được đâu.”

Oánh Cơ trầm ngâm nhìn Xà nữ. Không Phạn không phản bác, chàng đưa tay ra, một luồng sức mạnh ấm áp bao phủ lấy bà lão. Chàng không làm được gì nhiều, chỉ hy vọng giảm bớt thống khổ thể xác cho bà trong những ngày tháng cuối cùng.

“Người chết không thể sống lại, thí chủ chớ quá bi thương, hãy bảo trọng thân mình, coi như là hoàn thành tâm nguyện của Mãn Thanh Phong thí chủ. Hắn nhất định không muốn thấy bà suy sụp, mong bà buông bỏ quá khứ để sống tiếp.” Không Phạn đứng dậy.

Chuyến đi này đã trì hoãn quá lâu, chàng phải trở về Triều Hi. Oánh Cơ đi theo Không Phạn ra cửa, rồi đột nhiên ngoảnh lại nhìn Xà nữ trong phòng, nói với chàng: “Ta không yên tâm về bà ấy.”

Không Phạn biết khuyên nhủ cũng vô dụng, chỉ rủ mắt nói: “Bà ấy có tạo hóa của riêng mình.”

“Ta muốn để lại cho bà ấy ít thuốc trị thương. Tuy không lợi hại bằng linh lực nhưng thuốc thang của nhân gian mới thực sự ôn dưỡng được thân xác phàm nhân. Thân thể bà ấy bây giờ chẳng khác gì người phàm cả.” Oánh Cơ dừng lại một chút, “Trên người bà ấy hình như có ngoại thương, để ta vào giúp xử lý một chút.”

Không Phạn gật đầu tán thưởng sự quan tâm của Oánh Cơ. Nàng đi được vài bước lại quay đầu cười nói: “Chàng cứ chờ ở ngoài này đi. Ta xử lý vết thương cho bà ấy, chàng vào không tiện đâu.”

Vừa quay đi, nụ cười trên mặt Oánh Cơ lập tức tan biến.

Nàng bước qua ngưỡng cửa, tiếng “kẽo kẹt” vang lên khi cánh cửa phòng khép lại. Nàng tiến về phía Xà nữ, giọng nói đầy vẻ ưu sầu: “Mãn Thanh Phong nhớ bà lắm.”

Xà nữ ngước mắt, nhìn chằm chằm vào Oánh Cơ.

Oánh Cơ ngồi xuống trước mặt bà, u ám nói: “Hắn nói rất muốn có bà bầu bạn. Hắn rất sợ sau khi mình chết đi, bà sẽ yêu người khác. Hắn nói điều tiếc nuối nhất là khi bị đẩy xuống Giếng Diệt Hồn, hắn đã không thể nắm chặt lấy tay bà.”

Cả người Xà nữ bắt đầu run rẩy dữ dội.

Oánh Cơ sâu kín thở dài, nói khẽ: “Nhưng hắn lại nói, xà nữ mạo mỹ trường thọ, tất nhiên không cam lòng cùng hắn chịu chết. Hắn chỉ có thể trái lương tâm mà chúc bà quãng đời còn lại vui vẻ, an lạc.”

Nàng chậm rãi tiến sát lại gần Xà nữ, giọng nói vũ mị ngậm lấy sự mê hoặc chí mạng:

“Chỉ là, quãng đời an lạc còn lại của bà… vĩnh viễn không còn liên quan gì đến hắn nữa.”

“Khoảnh khắc bị đẩy xuống Giếng Diệt Hồn ấy, hắn chắc hẳn đã rất sợ hãi nhỉ?”

Xà nữ tuyệt vọng nhắm nghiền đôi mắt, cây kim trâm trong tay dùng sức đâm mạnh một nhát, lút sâu vào yết hầu.

Máu tươi trào ra, bắn tung tóe lên gương mặt tuyết nhu kiều diễm của Oánh Cơ. Nàng nở một nụ cười vũ mị, cả khuôn mặt kiều diễm đến mức ma quái, tựa như một con diễm quỷ chuyên ăn thịt người.

Nàng đến Thấm Mân Sơn, từ đầu đến cuối đâu phải vì để đưa một cây kim trâm. Nàng đến đây là vì vảy ngược của Xà nữ.

Nàng sẽ bị cảm động bởi mối tình sinh tử có nhau của Xà nữ và Mãn Thanh Phong sao? Đương nhiên là không, nàng chỉ thấy nực cười. Nàng chỉ nghĩ làm sao để đoạt lấy món bảo vật này.

Thi thể Xà nữ vô lực trượt từ trên ghế xuống đất, hóa ra nguyên hình là một con thanh xà. Oánh Cơ cầm thanh loan đao nhỏ, dùng sức rạch một đường sau cổ nó, lấy ra chiếc vảy mệnh môn.

Vừa thu vảy vào túi Càn Khôn, cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra.

Oánh Cơ ngước mắt nhìn Không Phạn đang đứng ở cửa. Đôi mày thanh tú của nàng nhíu lại, lộ vẻ đau thương: “Xà nữ luẩn quẩn trong lòng, đã đi theo hắn rồi.”

Ánh mắt Không Phạn nhìn nàng dần nhiễm một tầng thất vọng. Thật lâu sau, chàng thở dài một tiếng, chẳng nói lời nào, xoay người rời đi.

Tim Oánh Cơ khẽ chùng xuống. Chẳng lẽ hòa thượng này nghe lén? Nàng vội vàng đứng dậy đuổi theo. Không Phạn đi rất nhanh, Oánh Cơ nhắm mắt nhắm mũi đi sau, không cách nào nhìn thấy biểu tình của chàng.

Đường núi gập ghềnh, Oánh Cơ đi đến mệt lừ.

“Không Phạn, ta thật sự đi không nổi nữa!” Nàng dừng bước, gọi với theo bóng lưng chàng.

“Chờ trở về Triều Hi, ta sẽ đưa cô nương đến chùa Thanh Tâm.”

Chùa Thanh Tâm? Oánh Cơ biết nơi đó, là một ngôi am ni cô. Hóa ra hòa thượng này miệng luôn nói nàng có duyên với Phật, thực sự là muốn tống nàng đi xuất gia sao?

Oánh Cơ trừng mắt nhìn bóng lưng Không Phạn, nàng rút loan đao, dùng sức rạch một đường trên mu bàn tay mình.

Bước chân Không Phạn khựng lại. Chàng nghi hoặc cúi đầu nhìn tay mình, rồi mới hậu tri hậu giác quay đầu lại nhìn nàng. Oánh Cơ ngồi trên một tảng đá, nhíu mày trừng mắt nhìn chàng. Tầm mắt Không Phạn dời xuống, dừng lại trên mu bàn tay đang rỉ máu của nàng.

Chàng bước lại gần, Oánh Cơ chủ động đưa tay ra, chờ chàng vẫy tay một cái cho vết thương lành lại. Nhưng Không Phạn không giúp nàng. Chàng ngồi xuống đất, nhắm mắt tụng kinh, ý bảo chờ nàng nghỉ ngơi đủ rồi sẽ tiếp tục lên đường.

Mu bàn tay đau rát, Oánh Cơ quệt máu trên lòng bàn tay, nhanh tay bôi hai vệt lên mặt Không Phạn. Đầu ngón tay đang vê Phật châu của chàng khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục.

Khi Oánh Cơ định gây rối tiếp, một đạo kim quang ôn hòa chặn nàng lại. Nàng không kịp chuẩn bị, bị hất ngã ngửa ra sau, theo bản năng khẽ hừ một tiếng.

Ngón tay Không Phạn lại dừng thêm một nhịp. Chàng mở mắt nhìn sang, nhưng Oánh Cơ đã sớm dời tầm mắt, nàng cầm băng gạc tự quấn từng vòng quanh vết thương trên tay. Hắn không trị, thì nàng tự trị.

Cảm giác đau đớn bỗng biến mất. Oánh Cơ ngẩn ra, tháo băng gạc thấy vết thương đã biến mất không dấu vết. Nàng nghiêng đầu nhìn Không Phạn, chàng vẫn rủ mắt tụng kinh, môi mỏng khẽ động, không để ngoại vật nhiễu loạn.

Oánh Cơ ngáp một cái, lấy chăn bông từ túi Càn Khôn ra nằm ngủ luôn tại chỗ.

Không Phạn mở mắt, hoang mang nhìn nàng. Hồi lâu sau, chàng giơ tay lau đi vệt máu nàng bôi lên mặt. Lòng bàn tay trơn bóng như ngọc dính chút hơi máu, trong thoáng chốc chàng như ngửi thấy cả mùi rượu. Chàng rủ mắt nhìn tăng y của mình. Bộ đồ trắng tinh khiết như tuyết, chỉnh tề trên người.

Nhưng hình ảnh Oánh Cơ dùng rượu mạnh vuốt ve cơ thể mình đột ngột hiện lên trong tâm trí chàng. Rõ ràng chỉ là cảnh tượng nhìn thấy qua linh khí, bản thân chàng không có ký ức, vì sao lại nhớ rõ ràng đến thế?

Một con bồ câu trắng từ xa bay tới. Không Phạn giơ tay cho nó đậu lên, nhận lấy thư rồi bồ câu dần trở nên trong suốt rồi biến mất. Đó là thư của một người bạn cũ hẹn gặp mặt. Một người bạn đang khốn khổ vì tình.

Không Phạn từng tận tình dùng Phật pháp khuyên nhủ nhưng người này chấp niệm quá nặng, không thể buông bỏ. Chàng thực sự không hiểu nổi, một người thông tuệ tiêu sái như vậy, sao lại có thể vì tình mà chật vật đến thế?

Oánh Cơ không biết đã tỉnh từ lúc nào. Giữa đêm tối, đôi mắt nàng sáng rực nhìn Không Phạn, hỏi khẽ: “Chàng cũng muốn bỏ rơi ta sao?”

“Cái gì?” Không Phạn nhìn sang. Chàng dừng một chút rồi nói: “Xong việc, ta sẽ đưa cô nương đến chùa Thanh Tâm.”

Đưa nàng đến đó, hẳn không tính là bỏ rơi nàng nhỉ?

Oánh Cơ không nói gì nữa, trở mình ngủ tiếp.

Ngày hôm sau, hai người tiếp tục khởi hành đến Túc Thành để gặp người bạn kia. Tuyết rơi lả tả. Oánh Cơ đi sau Không Phạn, dẫm lên những dấu chân chàng để lại trên tuyết.

Không Phạn gõ cửa một tòa viện nhỏ. Tiếng “kẽo kẹt” vang lên, cửa viện mở ra.

Oánh Cơ ngước mắt, nhìn qua vai Không Phạn về phía người bên trong. Nụ cười trên mặt nàng cứng đờ, nàng theo bản năng lùi lại phía sau, hốt hoảng ngã quỵ trên nền tuyết lạnh.

Không Phạn kinh ngạc quay đầu lại, thấy sắc mặt Oánh Cơ trắng bệch không còn giọt máu.

Nàng đờ đẫn gọi: “Đại hoàng huynh…”