Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 14
BTVN

[BTVN] – CHƯƠNG 14

Tác giả: Lục Dược

2714 từ · 12 phút đọc

Bần Tăng Và Nàng: [BTVN] – CHƯƠNG 14

Đàn quạ đen kêu oang oang bay vút qua, sượt sát đỉnh đầu Oánh Cơ. Nàng cúi đầu né tránh, đến khi ngước mắt lên, thế nhưng lại nhìn thấy Không Phạn.

Một Không Phạn khi chưa quy y cửa Phật.

Oánh Cơ chết lặng tại chỗ hồi lâu.

Nàng chống tay ngồi dậy, cổ tay bỗng trượt đi, cúi đầu nhìn lại thì thấy một chiếc đầu lâu lăn lộc cộc sang bên cạnh. Dẫu đã từng chứng kiến không ít thi thể, nhưng khi đối diện sát nút với một cánh đồng xương khô thế này, Oánh Cơ vẫn không khỏi cảm thấy da đầu tê dại.

Nàng cố gắng không chạm vào đống hài cốt, lảo đảo đứng dậy. Một luồng yêu phong thổi tới, khiến tà váy nàng bay loạn. Nàng ngược gió nheo mắt, nhìn về phía Không Phạn.

Là chàng sao?

Chẳng phải lời đồn nói rằng Không Phạn từ nhỏ đã lưu lạc rồi được chùa miếu thu lưu sao? Nhưng nam tử trước mặt này có gương mặt gần như không khác biệt gì với chàng hiện tại, hoàn toàn không phải dáng vẻ của một đứa trẻ.

Oánh Cơ nghi hoặc bước về phía Không Phạn, chân thấp chân cao dẫm trên đống xương cốt. Cuối cùng nàng cũng đứng trước mặt chàng, âm thầm quan sát.

Chàng tĩnh lặng nhắm mắt ngồi trên một vùng xương trắng. Bộ y phục trên người đã bị máu tươi nhuộm đẫm đến mức Oánh Cơ không còn nhận ra màu sắc nguyên bản. Gió lớn rít gào mang theo mùi máu tanh nồng, thổi loạn ba nghìn dải tóc đen của chàng. Những sợi tóc đen nhánh bay tán loạn, để lộ giữa đôi lông mày một dấu ấn hỏa văn đỏ rực như lửa.

Rõ ràng là ngũ quan y đúc, nhưng sao khí chất lại chẳng có một tia giống nhau? Nhìn quen một Không Phạn trong bộ tăng y tuyết sắc thanh khiết, người trước mặt này, ngoại trừ gương mặt giống hệt ra thì chẳng tìm thấy chút bóng dáng nào của vị Phật tử kia nữa.

Chỉ là diện mạo giống nhau thôi, hẳn không phải cùng một người đâu nhỉ?

Oánh Cơ lùi lại nửa bước. Nhưng nàng chợt nhớ đến làn sương đen bao quanh Không Phạn khi chàng tiến giai. Phải chăng kẻ trước mắt này không phải là người thật, mà chính là “tâm chướng” (1) của Không Phạn trong lúc đột phá tu vi?

Nàng lại tiến lên hai bước, cẩn thận ngồi xổm xuống trước mặt “Không Phạn”, nhìn chằm chằm gương mặt chàng, thử gọi khẽ: “Không Phạn?”

Chẳng một ai đáp lời nàng.

Oánh Cơ thử gọi thêm vài lần, nhưng người trước mắt vẫn không mảy may phản ứng. Lúc này nàng vẫn chưa biết mình đã bị nhốt lại nơi đây. Đến khi nàng nhận ra điều đó thì chẳng rõ đã bao lâu trôi qua.

Về sau, nàng buộc phải gối lên núi thây mà ngủ, thậm chí còn phải nén nỗi ghê tởm, dọn một chiếc đầu lâu để làm gối. Lương khô trong túi Càn Khôn cũng đã bị nàng ăn sạch. Ngày qua ngày, Oánh Cơ thử tìm mọi hướng để thoát ra, nhưng chung quy vẫn không thể bước ra khỏi núi xương này.

Dĩ nhiên, nàng cũng thử tác động từ phía “Không Phạn”. Nàng gọi chàng, thậm chí đẩy chàng, nhưng nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay mình xuyên qua cơ thể chàng như xuyên qua không khí, chẳng chạm vào được thứ gì.

Đương lúc Oánh Cơ sắp tuyệt vọng, Không Phạn bỗng dưng mở mắt.

Nàng bật dậy, nhìn xoáy vào đôi mắt chàng. Nàng muốn nhìn thấy đôi đồng tử trong trẻo, sạch sẽ kia để xác nhận đây là Không Phạn. Thế nhưng, ánh mắt người trước mặt trống rỗng vô hồn, dường như hoàn toàn không nhìn thấy nàng.

Chàng chẳng nhìn gì cả, gương mặt vô cảm vươn tay mổ phăng lồng ngực mình, lấy ra trái tim đang đập. Chàng cúi đầu, ánh mắt lạnh lẽo bạc bẽo nhìn trái tim ròng ròng máu tươi của chính mình.

Oánh Cơ trợn mắt hốc mồm, không kìm được tiếng kinh hô. “Không Phạn” trước mặt bất chợt ngước mắt nhìn về phía nàng, tựa hồ đã phát hiện ra sự hiện diện của nàng.

Lại một trận trời đất quay cuồng. Hình ảnh Không Phạn đang nắm chặt trái tim đẫm máu bắt đầu xoay tròn không ngừng trong tầm mắt Oánh Cơ. Đến khi nàng bừng tỉnh, nàng mới nhận ra kẻ đang xoay tròn không phải là Không Phạn, mà chính là nàng.

Oánh Cơ ngã mạnh xuống đất, cảm giác ngũ tạng lục phủ đảo lộn khiến nàng buồn nôn dữ dội.

Nàng vậy mà đã trở lại Thấm Mân Sơn, trở lại gian phòng có kết giới của Không Phạn. Nàng ngước mắt nhìn chàng, chàng vẫn ngồi đó, những làn sương đen vẫn đang vây hãm thân thể chàng.

Oánh Cơ hoang mang tột độ. Nàng không có linh lực, chưa từng nếm trải cảm giác tiến giai, càng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Phải chăng nàng đã vô tình lạc vào thế giới nội tâm của Không Phạn?

Ý nghĩ táo bạo này khiến nàng rùng mình.

Là thế giới nội tâm, hay là một đoạn ký ức của quá khứ?

Tim Oánh Cơ đập thình thịch, nàng cảm thấy mình đã ở rất gần câu trả lời.

Bỗng nhiên, Không Phạn kêu rên một tiếng, sống lưng thẳng tắp của chàng gập xuống, phun ra một ngụm máu tươi. Oánh Cơ hoảng sợ, vội vã lao đến bên chàng. Toàn bộ sương đen quanh thân chàng tan biến trong tích tắc, thân hình cao gầy của chàng lảo đảo hai nhịp rồi vô lực đổ gục sang một bên.

Oánh Cơ vội vã đỡ lấy chàng, dồn dập gọi: “Không Phạn? Không Phạn?”

Sắc mặt Không Phạn trắng bệch như tờ giấy, không một tiếng động. Nàng không chắc liệu có phải chàng đã tiến giai thất bại hay không. Không còn cách nào khác, Oánh Cơ chậm rãi dìu chàng nằm xuống sàn. Nàng chỉ có thể đợi chàng tự mình tỉnh lại.

Có lẽ vì hình tượng mạnh mẽ của Không Phạn đã hằn sâu trong tâm trí, nên lúc này nàng cũng không quá mức lo âu cho tính mạng của chàng.

Bụng đói cồn cào, Oánh Cơ lấy lương khô từ túi Càn Khôn ra xem xét. Thấy thức ăn chẳng còn bao nhiêu, nàng bèn lén đi ra ngoài một chuyến. Tay cầm thanh loan đao nhỏ, nàng thoăn thoắt hạ thủ, một nhát đâm một nhát chém đã xử gọn một con rắn nhỏ.

Nàng quấn xác rắn quanh cổ tay, mang về nhóm lửa nướng ăn. Nàng dĩ nhiên là lừa Không Phạn, loại người như nàng sao có thể sợ rắn cho được.

Đánh chén no nê xong, Oánh Cơ lại lăn ra ngủ một giấc. Đến khi nàng tỉnh dậy, Không Phạn vẫn còn hôn mê bất tỉnh. Lúc này nàng mới thực sự lo lắng, nàng tiến lại gần, kinh ngạc nhận thấy sắc mặt chàng càng lúc càng tệ. Đưa tay chạm lên trán Không Phạn, nàng phát hiện chàng đang phát sốt rất cao.

Oánh Cơ nhíu mày. Nàng không có linh lực để truyền sang tương trợ, chỉ có thể dùng cách nguyên thủy nhất để cứu người. Nàng lục tìm trong túi Càn Khôn mớ dược liệu dự phòng, nhóm lửa sắc cho Không Phạn một bát thuốc hạ sốt.

Nàng ngồi xuống bên cạnh, nâng thân hình chàng lên để chàng tựa vào lòng mình rồi mớm thuốc. Việc cho Không Phạn uống thuốc vô cùng gian nan, một bát thuốc lớn mà chỉ rót vào được phân nửa, phần lớn đều đổ ra ngoài, làm vấy bẩn bộ tăng y vốn luôn sạch không vướng bụi trần của chàng. Oánh Cơ nhìn vết bẩn trên áo, khẽ tặc lưỡi. Nàng thử lấy khăn lau đi nhưng làm sao cũng không sạch được.

Không Phạn sốt mãi không thôi, Oánh Cơ càng thêm cẩn trọng. Nàng lấy dược liệu ra, nghiêm túc gia giảm phương thuốc, một lần nữa sắc thuốc rồi kiên nhẫn mớm cho chàng. Cơ thể Không Phạn lúc thì nóng bỏng như thiêu, lúc lại lạnh lẽo như băng giá.

“Sao đột nhiên lại biến thành thế này…” Oánh Cơ nhìn người trong lòng, khó khăn lẩm bẩm một mình.

Nàng đặt Không Phạn nằm ngay ngắn, cởi bỏ bộ tăng y đã bị thuốc nhuộm bẩn, sau đó lấy ra một bình rượu mạnh. Nàng tưới rượu lên người chàng, dùng khăn ấm lau khắp thân thể để hạ nhiệt. Trong phòng sực nức mùi rượu nồng đậm.

“Hòa thượng thối, chờ chàng tỉnh lại thấy mình đầy mùi rượu, có phải lại muốn ‘A Di Đà Phật’ rồi tự sám hối nghiệp chướng nặng nề không đây?” Oánh Cơ chống cằm nhìn chàng, tưởng tượng ra bộ dạng nhíu mày khổ sở của vị Phật tử, cảm thấy vô cùng thú vị.

Lại qua hơn nửa ngày, Không Phạn cuối cùng cũng ngưng sốt. Oánh Cơ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng không còn canh chừng bên cạnh nữa mà cầm bộ tăng y lấm lem đi ra ngoài, múc nước giặt sạch rồi đem phơi giữa đình viện.

Trở lại phòng, nhìn Không Phạn đang nằm trần trụi trên mặt đất, nàng càng nhìn càng thấy không vừa mắt, bèn tốn bao công sức dìu chàng lên giường nằm. Oánh Cơ mệt đến rã rời, chẳng buồn động đậy, nàng cứ thế nằm nghiêng ở mép giường phía ngoài rồi ngủ thiếp đi.

Sắc trời dần tối, một vầng trăng tròn treo cao giữa trời đêm.

Không Phạn mở mắt, ánh nhìn trong trẻo thoáng hiện vẻ hoang mang. Cơn đau khắp thân thể khiến chàng nhíu mày, phải chăng đã tiến giai thất bại rồi? Cơn gió lạnh lẽo xuyên qua cửa sổ thổi vào người mang theo cái lạnh thấu xương, và cả một mùi rượu nồng nặc.

Không Phạn sửng sốt, cúi đầu nhìn xuống ngực mình, kinh ngạc phát hiện bản thân không một mảnh vải che thân. Chàng quay sang bên cạnh, thấy Oánh Cơ đang ngủ say.

Cả người Không Phạn như bị ngũ lôi oanh đỉnh, chết đứng tại chỗ. Ngay sau đó, khí huyết tắc nghẽn khiến chàng đột nhiên ho khù khụ.

Oánh Cơ bị tiếng ho làm cho thức giấc. Nàng lơ mơ mở mắt, đập vào mắt là hình thể trần trụi của Không Phạn dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua giấy dán cửa sổ, soi sáng làn da oánh nhuận hoàn mỹ như ngọc thạch của chàng.

Không Phạn ngừng ho, nhìn nàng đầy lúng túng: “Ta… cô nương… chúng ta…”

Đáy mắt Oánh Cơ lóe lên tia giảo hoạt, nàng hỏi ngược lại: “Phu quân không nhớ gì sao?”

Nàng mím môi cúi đầu, diễn vai tiểu nữ nhi e lệ ngượng ngùng đến mức hoàn hảo không tì vết. Nghe vậy, Không Phạn càng thêm ngơ ngác: “Nhớ rõ cái gì? Không nhớ rõ cái gì?”

Oánh Cơ chậm rãi ngước mặt, đôi mắt ướt át long lanh nhìn chàng, yếu ớt đáng thương nói: “Lúc phu quân tiến giai bị tẩu hỏa nhập ma, cứ như biến thành một người khác vậy. Đối với ta… như thế này như thế nọ…”

Đôi mắt nàng lay động, vừa kiều diễm vừa uất ức. Nàng vươn tay đặt lên cổ tay Không Phạn, giọng nói mang theo ý nũng nịu: “Đau quá đi mất.”

Không Phạn hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Chàng nhíu mày nhìn nàng, nghiêm túc nói: “Không thể nào.”

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều dùng ánh mắt dò xét đối phương. Oánh Cơ do dự một chút rồi chống giường ngồi dậy, vòng eo thon mềm mại khẽ rướn lên. Bàn tay nàng đang đặt trên cổ tay Không Phạn trượt dần xuống, nắm lấy tay chàng, chậm rãi đặt lên vòng eo của mình.

Nàng nhìn xoáy vào mắt chàng, giọng nói nhu mị như tơ: “Vậy thì Không Phạn hãy cởi y phục của ta ra, tự mắt mình xem xem những dấu vết chàng để lại rốt cuộc nghiêm trọng đến mức nào đi.”

Không Phạn không dám nhìn vào mắt nàng nữa, chàng vội dời tầm mắt đi. Mùi rượu quanh thân làm chàng đau đầu, chàng bèn tháo chuỗi Phật châu trên cổ tay nàng xuống, gỡ ra một viên hạt.

Oánh Cơ không hiểu gì cả, tò mò dõi theo động tác của chàng. Đôi môi mỏng của Không Phạn khẽ cử động, thầm niệm một câu chân ngôn. Viên Phật châu kia lơ lửng bay lên, giữa không trung dần to ra và trở nên trong suốt, hiện lên những hình ảnh sống động.

Oánh Cơ tò mò nhìn vào, kinh ngạc phát hiện đó chính là những chuyện đã xảy ra mấy ngày qua. Trong ảnh, nàng hết lần này đến lần khác mớm thuốc cho chàng, rồi vất vả dìu chàng lên giường, kiệt sức mà ngã xuống bên cạnh ngủ. Thậm chí cả chuyện nàng nướng rắn ăn cũng không sót một chi tiết nào. Nhưng tuyệt nhiên không hề có những chuyện “diễm tình” mà nàng vừa thêu dệt.

Oánh Cơ cạn lời, vai rũ xuống, tư thế trở nên lười nhác, nàng lầm bầm: “Không Phạn, chàng chơi xấu!”

Không Phạn mỉm cười thành khẩn: “Mấy ngày qua đa tạ Oánh Cơ đã vất vả chăm sóc, bần tăng ghi tạc trong lòng.” Chàng không hề vì lời nói dối của nàng mà tức giận, chỉ có lòng cảm kích chân thành.

Oánh Cơ chống cằm nhìn những hình ảnh kia mờ dần, viên hạt trở lại bình thường. Không Phạn rủ mắt, bàn tay thon dài trắng trẻo nhặt viên hạt xâu lại vào chuỗi. Chàng âm thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm trong lòng.

“Bảo bối này lạ thật đấy. Ta muốn có nó.” Oánh Cơ đòi hỏi. Nàng vất vả cứu chàng mấy ngày, đòi một món linh khí cũng là lẽ đương nhiên thôi, đúng không?

Không Phạn đeo lại chuỗi hạt lên tay, ôn tồn đáp: “Lần sau ta sẽ tìm một món linh khí có công năng tương tự tặng cô nương.”

Oánh Cơ hiểu ngay, chàng không định tặng chuỗi Phật châu này. Nàng thầm nghĩ, Phật châu đối với tăng nhân hẳn có ý nghĩa trọng đại, không thể tùy tiện tặng người.

Không Phạn dừng một chút mới hỏi: “Tăng y của ta đâu rồi?”

Cứ trần trụi đối diện thế này, thực sự là không ra thể thống gì. Oánh Cơ bước xuống giường đi lấy áo cho chàng. Không Phạn nhìn theo bóng lưng nàng, ánh mắt vô tình lướt qua thấy một chiếc chuông bạc rơi trên giường. Chàng vê lấy chiếc chuông nhỏ, tiếng kêu vụn vặt vang lên nơi đầu ngón tay. Chàng nâng cánh tay lên ngửi mùi rượu trên người, khẽ nhíu mày thi triển Tịnh Quyết để tẩy sạch vết bẩn.

Oánh Cơ sờ thử bộ tăng y trên dây phơi thấy đã khô bèn kéo xuống. Nàng cười khổ lắc đầu, nghĩ thầm mình đúng là làm chuyện thừa thãi, dẫu y phục có ướt thì chỉ cần Không Phạn vẫy tay một cái là khô ngay thôi.

Nàng vắt áo lên tay định quay người vào phòng thì chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, hỗn loạn.

Trong sân của Xà nữ mà vẫn còn người sao?

Oánh Cơ kinh ngạc quay đầu, thấy bà lão chèo thuyền trên sông Vô Nhai đang lảo đảo đi về phía này. Bà lão ngẩng đầu, khi thấy Oánh Cơ thì cũng sững người lại. Bà cất giọng khàn đặc tự nhủ:

“Các người vậy mà lại ở đây…”

(1) Tâm chướng: Nút thắt trong lòng