Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 13
BTVN

[BTVN] – CHƯƠNG 13

Tác giả: Lục Dược

2755 từ · 13 phút đọc

Bần Tăng Và Nàng: [BTVN] – CHƯƠNG 13

Địch Phù tôn giả đến Quỷ Thị trước, sau đó lập tức đuổi tới Vô Nhai Hải.

“Tôn giả,” tiểu đồng ngửa mặt nhìn lão, “Vô Nhai Hải mênh mông thế này, chúng ta tìm bằng cách nào?”

“Chờ trời tối.”

Màn đêm buông xuống, thuyền Vô Nhai từ nơi xa lướt tới. Địch Phù tôn giả đứng bên bờ biển, vạt áo màu nâu tẩm trong làn nước lạnh.

“Lão nhân gia, từng có một vị hòa thượng và một vị mỹ nhân lên thuyền, xin hỏi ngài đã đưa hai người đó đi đâu rồi?” Địch Phù tôn giả nho nhã lễ độ hỏi han.

Bà lão nhấc mí mắt liếc lão một cái, phẩy tay, giọng nói khàn đục: “Không nhớ rõ.”

Gương mặt Địch Phù tôn giả vẫn hiền hòa như cũ, cười đáp: “Lão nhân gia hãy cố nhớ lại xem.”

Bà lão mất kiên nhẫn trừng mắt: “Các người rốt cuộc có muốn lên thuyền hay không?”

Địch Phù tôn giả thở dài, bộ dạng như thể đối phương không biết điều khiến lão buộc phải ra tay. Lão giơ tay, nắm chặt vảo hư không, thân hình bà lão trên thuyền Vô Nhai lập tức bay bổng lên không. Bà lão thống khổ dùng đôi tay cào cấu cổ mình, như muốn gỡ ra một đôi bàn tay vô hình đang siết chặt.

Địch Phù tôn giả vẫn mỉm cười, kiên nhẫn hỏi lại: “Xin hỏi lão nhân gia đã đưa hai người đó đi đâu?”

Gò má già nua của bà lão dần chuyển sang màu đỏ tím vì ngạt thở, bà há miệng như muốn nói điều gì. Địch Phù tôn giả bước lên một bước, vừa định ghé sát tai nghe thì trước mắt bỗng lóe lên một đạo lục quang.

Lão định thần nhìn lại, bà lão đã lắc mình biến ra chân thân một con thanh xà. Nó lao mình xuống Vô Nhai Hải, bắn lên một chút bọt nước rồi trong nháy mắt đã biệt tăm biệt tích.

“Chúng ta có truy kích không?” Tiểu đồng rướn cổ nhìn mặt biển phẳng lặng, không tìm thấy bóng dáng lão xà đâu nữa.

Nụ cười trên mặt Địch Phù tôn giả lúc này mới tan biến. Lão lạnh lùng nhìn biển khơi vô tận, thốt ra hai chữ: “Không cần.”

Tiểu đồng vội hỏi: “Vậy chúng ta không tìm Oánh Cơ nữa sao? Không báo thù cho sư huynh sao?”

Địch Phù tôn giả xoa đầu tiểu đồng, nói: “Dĩ nhiên phải đòi lại công đạo cho sư huynh con. Loại nữ nhân rắn rết giết hại thủ túc huynh trưởng như thế, chúng ta càng phải thay trời hành đạo, giết nàng để kính thần linh.”

Địch Phù tôn giả khẽ nheo mắt, có chút tiếc nuối vì Tuyết Trung Hồng đột ngột bỏ mạng. Với lão, Tuyết Trung Hồng không chỉ là một hạt giống tốt có thiên tư đáng để tài bồi, mà còn có thân phận hoàng gia. Lão vốn định truyền dạy hết bản lĩnh cho hắn, không ngờ hắn lại uổng mạng trong tay một nữ nhân như vậy. Lão vừa thấy bất bình thay đồ đệ, vừa tiếc nuối tâm huyết mình đã bỏ ra.

“Vậy chúng ta đi đâu tìm Oánh Cơ bây giờ?” Tiểu đồng thắc mắc.

“Không cần tìm. Hãy để nàng ta tự tìm tới chúng ta.” Địch Phù tôn giả cười đầy ẩn ý, “Oánh Cơ này tâm địa độc ác, nhưng đối với con bé nha đầu bên cạnh lại rất tốt. Nha đầu đó không theo sát nàng ta, hiện đang ở trong hoàng cung Triều Hi.”

Tiểu đồng reo lên: “Vậy chúng ta đi bắt nữ nhân đó!”

Địch Phù tôn giả mỉm cười tự tin. Việc báo thù cho ái đồ dĩ nhiên là thật, còn về phần tham niệm đối với đệ nhất mỹ nhân Cửu Vực, lão cũng chẳng cần phải nói với một đứa trẻ.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Thấm Mân Sơn bốn mùa xanh mướt, nhìn từ xa dưới trời xanh mây trắng là một màu lục bảo bạt ngàn.

Oánh Cơ gục trên lưng Không Phạn, thưởng thức cảnh sơn cước đẹp mắt. Cổ thụ trong núi cao lớn, vặn vẹo sinh trưởng một cách tùy ý. Một cành khô thô kệch vươn ngang ra chặn lối, Oánh Cơ cúi đầu né tránh, gương mặt vùi sâu vào hõm cổ Không Phạn.

Nàng hít một hơi, mùi đàn hương thanh nhã dìu dịu thấm vào cánh mũi.

Oánh Cơ ngẩng đầu, ngoái lại nhìn cành cây vừa rồi. Một con bạch xà đang nằm lười trên thân cây sưởi nắng. Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá rơi xuống, chiếu lên thân hình trắng muốt của nó những đốm sáng loang lổ, trông cũng thật đáng yêu.

Oánh Cơ nhìn thêm một cái, rồi quay lại quàng chặt cổ Không Phạn, bắt chuyện: “Ta có nặng không? Chàng có mệt không?”

“Không mệt.” Không Phạn mắt nhìn thẳng, ánh mắt trong trẻo.

“Không Phạn, trong lòng ta có điều thắc mắc, muốn thỉnh giáo.”

“Cô nương nói đi.”

“Phật gia vì sao lập ra nhiều quy củ như vậy? Vì sao ai nấy đều phải tuân thủ thanh quy giới luật? Nếu phá giới, có phải là tâm hướng Phật không kiên định không?” Oánh Cơ ghé sát tai Không Phạn, hơi thở như lan: “Ai là người định ra thanh quy? Hắn nói thì chắc chắn là đúng sao?”

Không Phạn ôn tồn đáp: “Tuân thủ thanh quy là để kiềm chế bản thân. Chỉ có khắc kỷ mới có thể kiên định ý chí cầu đạo, không bị ngoại vật nhiễu loạn, từ đó mới ngộ được Phật pháp.”

Oánh Cơ nghịch chuỗi hạt trên cổ tay Không Phạn, khiến chúng va chạm nhẹ vào nhau phát ra tiếng lăng lăng.

“Chàng nói Phật Tổ dung thứ hết thảy, người dù phạm lỗi cũng có cơ hội sửa đổi. Vậy tính ra dẫu có phá giới, cũng không có nghĩa là sau này không thể thấu hiểu Phật pháp, đúng không?”

“Đúng vậy.” Không Phạn khẽ gật đầu tán đồng.

Oánh Cơ nghiêng đầu, gối lên vai nhìn nghiêng gương mặt chàng. Giọng nói nàng mềm mại mang theo ý cười thâm sâu: “Cho nên chàng có phá giới cũng chẳng sao đâu mà.”

Không Phạn im lặng không đáp lời.

Oánh Cơ nhướng mày, đôi mắt vũ mị lóe lên tia giảo hoạt, nàng hỏi tới: “Chàng… chắc không phải đã từng phá giới rồi chứ?”

Không Phạn vẫn không đáp.

Oánh Cơ nhìn thần sắc chàng, hơi kinh ngạc truy vấn: “Người xuất gia không nói dối, chàng thực sự từng phá giới sao? Là giới nào?”

Không Phạn dừng bước, quay mặt nhìn về phía Oánh Cơ. Nàng vốn đang gối đầu trên vai chàng, hành động đột ngột này khiến khoảng cách giữa hai người bị kéo gần trong gang tấc, môi Không Phạn suýt chút nữa đã lướt qua cánh mũi Oánh Cơ.

Không Phạn khẽ lùi lại, giãn ra khoảng cách. Chàng vẫn im lặng, chỉ trầm mặc nhìn sâu vào mắt nàng.

Oánh Cơ “ồ” một tiếng, đầu hàng nói: “Ta không hỏi nữa là được chứ gì.”

Nàng hơi lo Không Phạn lại tung thêm một đạo Ách Quyết. Thế là nàng biết điều ngậm miệng, ôm lấy cổ chàng, nhắm mắt chợp mắt một lát. Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên mặt, Oánh Cơ thoải mái ngáp một cái, hơi thở thơm nồng phảng phất qua bên cổ Không Phạn.

Không Phạn thấy hơi nhột. Chàng ngẩng đầu nhìn con đường phía trước, thầm than đường núi này sao mà dài đến thế.

Dưới ánh nắng chan hòa, Oánh Cơ tựa vai Không Phạn ngủ thiếp đi, mãi cho đến khi chàng đánh thức nàng.

Oánh Cơ mở mắt, nhìn qua vai Không Phạn thấy hiện ra trước mắt một tòa đình viện. Sân vườn hoang tàn rách nát, khắp nơi đều là dấu vết của những cuộc giao tranh kịch liệt.

Không Phạn cau mày, cõng Oánh Cơ chậm rãi bước vào đình viện, quan sát bốn phía. Tuy nơi này đã bị tàn phá hỗn độn, nhưng vẫn có thể nhận ra vẻ khí phái, rộng lớn trước kia của nó.

Dẫu sao, đây cũng là nơi cư ngụ của Xà nữ.

Theo như Oánh Cơ được biết, Xà nữ đồ tôn đông đảo, đây cũng là lý do Thấm Mân Sơn trở thành nơi hiểm yếu mà người ngoài không dám khinh suất đặt chân đến.

Không Phạn buông Oánh Cơ trên lưng xuống, chàng khẽ thở dài: “Đến chậm một bước rồi.”

“Đằng kia có người!” Oánh Cơ đột nhiên giơ tay chỉ.

Không Phạn nhìn theo hướng tay nàng, thấy một tiểu cô nương tầm bảy tám tuổi đang nấp sau bức tường đổ, lén lút nhìn về phía này. Chàng tiến lại gần, ôn tồn hỏi: “Vị tiểu thí chủ này, xin hỏi nơi đây đã xảy ra chuyện gì?”

Tiểu cô nương nhút nhát nhìn Không Phạn. Nàng chưa từng thấy ai không để tóc dài, đôi mắt tò mò cứ dừng lại trên cái đầu trọc của chàng, nhìn tới nhìn lui không dời.

Oánh Cơ bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt tiểu cô nương, lấy từ túi Càn Khôn ra một viên đường. Nàng bóc lớp giấy gói, đưa tận tay nàng ta, dịu dàng nói: “Này, cho muội cái này. Ngọt lắm đấy.”

Tiểu cô nương nghi hoặc ngậm viên đường vào miệng, nhưng ngay sau đó sắc mặt đột biến, nàng nhổ viên đường ra, rồi hung tợn nhe răng về phía Oánh Cơ.

Không Phạn lập tức nắm lấy cánh tay Oánh Cơ, kéo nàng đứng dậy núp phía sau mình. Chàng cúi đầu nói nhỏ với nàng: “Nàng ta là xà yêu.”

Lời vừa dứt, tiểu cô nương đột ngột biến thân thành một con bạch xà nhỏ, nhanh như chớp lủi vào bụi cỏ mất dạng.

Oánh Cơ hỏi: “Tiếp theo phải làm sao? Tìm Xà nữ bằng cách nào?”

Không Phạn trầm tư một lát rồi đáp: “Cứ thong thả. Xà yêu ở Thấm Mân Sơn hẳn vẫn còn đây. Nơi này vừa trải qua đại chiến, chúng tất nhiên sẽ ẩn náu khắp nơi. Đợi khi chúng biết ta và cô nương không có ác ý, tự khắc sẽ lộ diện.”

Oánh Cơ không đáp lời, nàng đăm đăm nhìn về hướng con bạch xà nhỏ vừa chạy trốn, ánh mắt đầy suy tư.

Không Phạn nhìn sắc trời, dẫn Oánh Cơ tìm một gian phòng còn tương đối nguyên vẹn để nghỉ chân. Oánh Cơ nhạy cảm nhận ra bước chân Không Phạn dường như nhanh hơn thường lệ, vạt tăng y tuyết sắc tung bay theo từng nhịp đi của chàng.

Không Phạn dựng chưởng, mi mắt khép hờ, thầm tụng kinh văn. Những chữ Phạn vàng óng từ hư không hiện ra, chậm rãi chuyển động rồi đan thành một tấm lưới, bao phủ cả căn phòng, tạo nên một đạo kết giới vô hình.

Chàng mở mắt, nghiêng đầu nhìn Oánh Cơ, ôn hòa nói: “Ta sắp tiến giai (1), cô nương tuyệt đối đừng rời khỏi căn phòng này.”

Tiến giai? Ngay tại đây sao?

Nhưng nghĩ lại Không Phạn đã tốn không ít công sức bày ra kết giới, căn phòng này hẳn là nơi an toàn nhất. Oánh Cơ nhìn Không Phạn ngồi xếp bằng dưới đất, nhắm mắt nhập định. Nụ cười nhu hòa trên môi nàng chợt tan biến, đôi mày thường ngày vốn tình tứ vũ mị giờ đây thoáng hiện nét ảm đạm và tiếc nuối khôn nguôi.

Không có linh lực, không thể tu linh là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng nàng. Nàng sẽ mãi mãi không bao giờ biết được cảm giác tiến giai là thế nào.

Không Phạn vẫn bất động, không một tiếng động phát ra.

Oánh Cơ đợi trong phòng hồi lâu, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước ra ngoài. Nàng thử thăm dò bước ra, quả nhiên đạo kết giới này chỉ ngăn yêu quái, không ngăn cản nàng.

Mặt trời lặn xuống phía tây, trời sập tối.

Oánh Cơ thắp lên một ngọn đèn Khóa Yêu Trản. Ngọn lửa nhỏ nhoi lay động bên trong đèn, tưởng chừng có thể lụi tắt bất cứ lúc nào. Nàng khẽ xoay cổ tay, chuông bạc ngân lên tiếng vang thanh thúy. Nàng đi theo chỉ dẫn, cuối cùng cũng tìm thấy thiếu nữ bạch xà sau một gốc đại thụ hai người ôm không xuể.

Nàng ta đang mang hình hài đầu người đuôi rắn, nằm dưới gốc cây ngủ say, bộ dạng như kẻ vừa mới hóa hình không lâu. Lúc nãy đưa đường cho nàng ấy, Oánh Cơ đã thử qua nên biết đây chỉ là một tiểu yêu tu vi thấp kém.

Chỉ với hạng tiểu yêu thế này, nàng mới dám ra tay.

Tất nhiên, viên đường kia cũng chẳng phải đường thường. Dẫu nàng ta có nhổ ra, chỉ cần môi răng dính chút thôi cũng đã đủ rồi. Nếu không, con tiểu bạch xà này sao có thể ngủ say đến mức Oánh Cơ tiến sát lại gần mà vẫn không hay biết như vậy chứ.

Oánh Cơ nâng cao Khóa Yêu Trản, ngọn lửa bên trong bỗng bùng lên dữ dội. Nàng đột ngột đưa đèn về phía tiểu bạch xà. Khi ngọn lửa dần dịu xuống, tiểu yêu tội nghiệp kia đã biến mất, bị thu gọn vào trong Khóa Yêu Trản mà chẳng hề hay biết.

Lúc này Oánh Cơ mới thở phào nhẹ nhõm. Dù đã chuẩn bị vạn toàn, nhưng mỗi lần bắt yêu nàng đều vô cùng cẩn trọng. Nàng biết mình không có chút khả năng tự vệ nào, chỉ cần một sơ suất nhỏ, cái giá phải trả không phải là thất bại mà là mạng sống.

Nàng khẽ lắc nhẹ chiếc đèn, trong lòng dâng lên niềm vui sướng của kẻ vừa thành công. Chỉ cần luyện hóa con tiểu bạch xà này trong Khóa Yêu Trản vài ngày, sau đó thu vào Ngọc Lạp Quan là có thể chờ đợi lần luyện hóa cuối cùng. Cũng giống như hắc mãng, giống như mọi tiểu yêu nàng từng dày công bắt được trước đây.

Oánh Cơ cảnh giác nhìn quanh, vừa sợ có đại yêu xuất hiện, vừa sợ Không Phạn phát hiện ra việc mình làm. Người như chàng, dẫu đối mặt với ác yêu đầy tay máu tươi cũng chỉ trấn áp chứ không lấy mạng. Nếu biết nàng đang làm gì, chàng chắc chắn sẽ cau mày lắc đầu thất vọng.

Cất kỹ bảo bối, Oánh Cơ nhanh chóng trở lại phòng. Nhìn về phía Không Phạn, nàng bỗng kinh ngạc thốt lên một tiếng “A?”.

Không Phạn vẫn ngồi tại chỗ, chưa hề cử động. Nhưng bao quanh chàng lúc này không phải là kim quang rực rỡ, mà là những làn sương đen quỷ dị. Màn sương đen kịt ấy vây hãm, nuốt chửng lấy một thân tuyết y cao khiết như hoa ngọc lan của chàng.

Dẫu Oánh Cơ không cảm nhận được linh lực, nàng vẫn nhạy bén nhận ra tình trạng của Không Phạn vô cùng bất ổn. Làn sương đen vây quanh chàng lúc này dường như chính là… yêu khí.

Có đại yêu nào xông vào quấy rầy chàng tiến giai sao?

Oánh Cơ không chắc chắn, lòng dâng lên nỗi lo âu. Nàng cẩn thận lại gần, thử gọi khẽ: “Không Phạn? Không Phạn?”

Làn sương đen quanh chàng càng lúc càng dày đặc. Chẳng lẽ chàng bị tẩu hỏa nhập ma? Nhưng người tu Phật sao có thể tẩu hỏa nhập ma được? Oánh Cơ thấy không thể khoanh tay đứng nhìn, nàng đánh liều đưa tay định lay tỉnh chàng:

“Không Phạn!!!”

Trong tích tắc, đất trời quay cuồng, Oánh Cơ bị ném vào một không gian khác. Dưới chân nàng không phải mặt đất, mà là những núi xương trắng phau chất cao như núi. Đàn quạ đen kêu oang oang bay vút qua đầu.

Oánh Cơ ngẩng đầu lên, và nàng nhìn thấy Không Phạn.

Một Không Phạn khi chưa quy y cửa Phật.

(1): Tiến giai: Thăng cấp tu vi.