“Đường tới Thấm Mân Sơn vô cùng hiểm trở. Có lẽ ta không thể lúc nào cũng ở sát bên cạnh cô nương. Gieo cổ này vào, cảm giác đau đớn sẽ tương thông, nếu cô nương gặp nguy hiểm, ta lập tức có thể cảm nhận được mà chạy đến ứng cứu.” Không Phạn kiên nhẫn giải thích: “Chờ khi giải quyết xong chuyện ở Thấm Mân Sơn, trở về hoàng đô Triều Hi, ta sẽ giải cổ này cho cô nương.”
“Thế thì không ổn đâu. Chàng đi đánh nhau với người ta, nếu lỡ bị thương một chút, với chàng chỉ là vết thương vặt không đáng kể, nhưng với thân xác phàm trần này của ta, có khi lại thành vết thương chí mạng đấy.” Oánh Cơ lắc đầu nguầy nguậy.
Lỗ vốn! Quá lỗ vốn rồi!
“Bởi vậy nên cổ trùng mới nhận cô nương làm chủ.” Không Phạn khẽ mỉm cười: “Ta có thể cảm nhận được nỗi đau thương thế của cô nương, nhưng nếu ta bị thương, cô nương sẽ không bị liên lụy dù chỉ là nửa phần.”
Oánh Cơ kinh ngạc nhìn Không Phạn, đôi mắt vũ mị dần hiện lên một tầng hoang mang dày đặc.
Chuyện thua thiệt đến nhường này, tại sao chàng lại cam lòng thực hiện? Hơn nữa, sao chàng lại tin rằng khi về đến hoàng đô, nàng sẽ chịu giải bỏ Đồng Sinh Cổ này? Phải chăng đây chính là lòng nhân từ bao la của Phật môn?
Oánh Cơ ngập ngừng hỏi khẽ: “Ta là kẻ phàm trần, kẻ thù lại nhiều vô kể. Vạn nhất ta chết đi thì sao?”
“Có ta ở đây, sẽ không để Oánh Cơ phải chết.” Giọng Không Phạn vẫn ôn hòa, nụ cười vẫn thanh tịnh như cũ.
Oánh Cơ bỗng cảm thấy không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sạch sẽ kia của chàng, nàng dời tầm mắt đi chỗ khác, hỏi: “Phải làm thế nào?”
Không Phạn giơ tay, một đạo chỉ bạc mảnh như tơ thoáng hiện, trong lòng bàn tay chàng liền xuất hiện một vết máu.
“Đặt ngón tay cô nương vào đây.”
Oánh Cơ làm theo lời chàng, đầu ngón tay dính máu khẽ chạm vào lòng bàn tay Không Phạn. Huyết nhục tương dung, con cổ trùng từ ngón tay Oánh Cơ bò vào miệng vết thương trong lòng bàn tay Không Phạn. Vết thương trên tay hai người trong nháy mắt liền tự chữa lành, không để lại dấu vết.
Oánh Cơ chạm chạm vào ngón tay trơn nhẵn của mình, đột nhiên dùng sức nhéo mạnh một cái, rồi nhanh chóng nhìn sang sắc mặt Không Phạn. Chàng nhìn xuống tay mình, bất đắc dĩ nở nụ cười với nàng.
“Cái này cho cô nương.” Không Phạn đưa cho Oánh Cơ một gói giấy.
Nàng tò mò mở ra, thấy bên trong là bánh nhân thịt, màn thầu, bánh hoa quế và bánh hồ.
“Để ăn dọc đường.” Không Phạn dừng một chút, “Đừng gặm bánh gạo khô khốc kia nữa.”
Oánh Cơ chậm rãi cong môi, nàng ngước mắt khẽ nghiêng đầu nhìn chàng, nụ cười mềm mại hỏi: “Không có rượu sao?”
Không Phạn ngẩn người.
“Vẫn là không nên…” Chàng khẽ thở dài, “Hay cô nương tự mình đi mua đi.”
Oánh Cơ bật cười giòn tan.
“Ta sẽ quay lại ngay!” Nàng nhẹ nhàng chạy thẳng vào con phố dài, giữa đám người ồn ào náo nhiệt, nàng xoay người lại tặng Không Phạn một nụ cười rạng rỡ. Gió dường như cũng ưu ái nàng, thổi tung mái tóc đen mượt mà phất qua mặt, váy lụa tung bay như cánh bướm, dáng vẻ kiều diễm thoát tục khiến khách bộ hành bên đường không ai không ngoái nhìn.
Không Phạn rủ mắt, ngón tay cái nhẹ nhàng vê một viên Phật châu nơi cổ tay.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Oánh Cơ đi cùng Không Phạn một quãng đường dài. Lúc đầu chàng dùng thuật bay vút đi, nhưng Đồng Sinh Cổ khiến chàng cảm nhận rõ sự khó chịu của nàng trước tốc độ kinh người ấy. Thế là, Không Phạn dắt tới hai con ngựa.
“Oánh Cơ, Oánh Cơ có biết cưỡi ngựa không?” Không Phạn ngước mắt nhìn Oánh Cơ đang lười nhác tựa mình trên cành cây.
Oánh Cơ ngoảnh lại, nhìn hai con ngựa một đen một trắng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
“Chàng đừng có ăn gian, chưa chắc đã thắng nổi ta đâu!”
Không Phạn hiếm khi thấy dáng vẻ kiêu ngạo, đầy sức sống này của nàng. Chàng gật đầu, khiêm nhường đáp: “Ta xác thực không giỏi cưỡi ngựa.”
Oánh Cơ nhấc chân nhảy từ trên cây xuống, vạt váy lụa rủ xuống như cánh bướm dập dìu. Nàng dắt con hắc mã, xoay người lên yên, một tiếng “Giá” vang lên, ngựa liền phi nước đại.
Đã lâu lắm rồi Oánh Cơ mới được phóng ngựa tâm vô tạp niệm như thế này, ngọn gió tạt vào mặt dường như mang theo hương vị của sự tự do. Không Phạn mỉm cười nhìn nàng đi xa, rồi mới lên con bạch mã đuổi theo, nhưng chàng cũng chẳng có ý định tranh đua với nàng.
Trời quang mây tạnh, non xanh nước biếc, hai người phóng ngựa chạy như bay, cơn gió cuồng nhiệt thổi tung vạt áo như muốn bay lên trời cao.
Một lúc lâu sau, Oánh Cơ đột ngột kéo dây cương, hãm lại tuấn mã đang phi nhanh. Không Phạn cũng vừa lúc đuổi kịp.
Oánh Cơ quay đầu lại, gương mặt rạng rỡ lấm tấm mồ hôi thơm, nàng nói: “Phía trước không còn đường nữa, hình như đi nhầm rồi.”
Không Phạn nhìn lúm đồng tiền thuần khiết trên mặt nàng, ôn tồn nói: “Không sao cả. Đất trời rộng lớn, đâu đâu chẳng thể thành đường.”
Oánh Cơ mỉm cười: “Vậy, mời Không Phạn dẫn lối.”
Không Phạn quay đầu ngựa, đi về hướng ngược lại. Oánh Cơ lẳng lặng theo sau, hồi lâu sau mới sực nhận ra: “Ngay từ đầu chàng đã biết ta đi ngược hướng đúng không?”
Không Phạn chỉ cười không nói.
“Nơi này là Vô Nhai Độ sao?” Oánh Cơ hỏi.
“Đúng vậy.”
Trước mặt là một vùng nước mênh mông bát ngát, xung quanh không bóng người cũng chẳng thấy thuyền bè.
“Làm sao để qua đây?” Nàng hỏi lại.
“Chờ trời tối.”
Không Phạn nhấc vạt tăng y, đoan chính ngồi xếp bằng xuống đất. Oánh Cơ ngỡ chàng lại sắp tụng kinh, nàng nhàm chán quay đầu quan sát vùng Vô Nhai Độ mênh mông không thấy bến bờ kia. Nàng từng nghe nói muốn qua Vô Nhai Độ chỉ có thể đi thuyền Vô Nhai, mà con thuyền ấy chỉ xuất hiện vào ban đêm, thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ quái.
Đến khi quay đầu lại, nàng kinh ngạc phát hiện Không Phạn không phải đang tụng kinh, mà là đang viết lách gì đó. Nàng tò mò tiến lại gần, ngồi xổm bên cạnh nhìn xem mới sững sờ nhận ra chàng vậy mà lại đang phê duyệt tấu chương.
Oánh Cơ bỗng nhớ lại lần đầu gặp gỡ Không Phạn, khi ấy chồng tấu chương dày cộm bị bày biện tùy ý trên bàn, những giọt sương thần còn vương trên lá bồ đề.
Nàng lại nhìn về phía chàng, cái cổ cao gầy khẽ cúi, chuyên chú nhìn vào những chuyện vặt vãnh chốn hồng trần trên tấu chương. Hàng mi đen dài phủ xuống đôi gò má trắng nõn một bóng mờ tĩnh lặng. Bàn tay cầm bút của chàng hơi khựng lại, trầm mặc suy tư, vạt tăng y tuyết sắc khẽ trượt, lộ ra chuỗi Phật châu nơi cổ tay.
Oánh Cơ đột nhiên cảm thấy những tấu chương kia thật phiền nhiễu đến sự thanh tịnh của chàng. Nàng bèn dời mắt đi chỗ khác.
Sắc trời dần tối sầm, một con thuyền nhỏ lặng lẽ không tiếng động lướt lại gần.
“Thuyền Vô Nhai!” Oánh Cơ đứng bật dậy.
Hai người đi đến bờ bến, tiếp cận con thuyền. Người chèo thuyền là một bà lão vận hắc y, gương mặt già nua chằng chịt nếp nhăn, nhưng đôi mắt lại sáng quắc như chứa tinh quang. Bà lão đánh giá Oánh Cơ và Không Phạn, ánh mắt dừng lại hồi lâu trên cái đầu trọc của chàng, rồi cất giọng khàn đục:
“Thuyền này một nam một nữ chỉ chở phu thê, cha con, mẫu tử hoặc thủ túc.”
Không Phạn thực sự kinh ngạc, chẳng ngờ người chèo thuyền lại có quy củ kỳ quái như vậy. Chàng vừa định lên tiếng thuyết phục, Oánh Cơ đã nhanh miệng hơn.
“Chúng ta là phu thê.” Nàng tự nhiên vòng tay ôm lấy cổ tay Không Phạn qua lớp tăng y. Nàng cảm nhận rõ mồn một cổ tay chàng cứng đờ lại trong tích tắc.
Bà lão hoài nghi nhìn hai người, rồi lại nhìn chằm chằm vào Không Phạn.
“À, ta nói nhầm. Chỉ có thể tính là nửa đôi phu thê thôi.” Oánh Cơ dựa hẳn nửa người vào cánh tay Không Phạn, ngước mặt nhìn chàng: “Ta chỉ là tiểu thiếp của phu quân.”
Ánh mắt Không Phạn nhìn Oánh Cơ vô cùng phức tạp. Bà lão gặng hỏi chàng: “Người xuất gia không nói dối, nàng ta nói có thật không?”
Oánh Cơ vốn do Tiết Thái hậu đưa vào cung, lại được sắc phong Phi vị. Nếu dựa theo cách nói thế tục, nàng xác thực là…
Không Phạn trầm mặc một lát, mới gian nan gật đầu.
“Lên thuyền.” Bà lão cho phép, nhưng ánh mắt sắc sảo lại lộ vẻ khinh khi.
Bà lão khua mái chèo, lầm bầm lầu bầu: “Nam nhân các người đều một giuộc như thế! Vĩnh viễn chẳng học được hai chữ toàn tâm toàn ý, nạp thiếp bao nhiêu cũng chẳng đủ! Còn không bằng loài cầm thú. Phi…”
Sắc mặt Không Phạn biến ảo không ngừng, chỉ có thể thấp giọng niệm: “A Di Đà Phật.”
Oánh Cơ thấy bộ dạng này của chàng lại càng thêm thú vị. Nàng vốn ngồi sát bên chàng, nay lại nhích thêm chút nữa, dựa hẳn vào người chàng. Nàng nghiêng đầu nhìn chàng, suối tóc mây rủ xuống bờ vai, khẽ thì thầm: “Nghe nói trong cung nhiều mỹ nhân lắm, ta còn chưa được thấy ai. Hậu cung giai lệ ba nghìn người, ai là người đẹp nhất vậy? Bệ hạ…?”
Hai chữ cuối cùng được nàng kéo dài âm điệu, mang theo ý cười trêu chọc rõ rệt.
Không Phạn bất đắc dĩ lắc đầu. Chàng nhắm mắt, đầu ngón tay chậm rãi vê chuỗi hạt.
Oánh Cơ khẽ liếc nhìn bàn tay đang lần tràng hạt của chàng. Tay chàng thon dài sạch thế, khớp xương rõ ràng, nước da trắng ngần khiến những mạch máu xanh mờ dưới da hiện lên rõ nét. Ngón cái của chàng cứ thong thả khảy từng viên Phật châu một cách nhịp nhàng.
Oánh Cơ khẽ vươn tay, ngón tay út tinh quái móc lấy phần dưới của chuỗi tràng hạt.
Chuỗi hạt bị kéo trĩu xuống, Không Phạn mở mắt, đối diện với đôi đồng tử long lanh của nàng. Nàng khẽ dùng lực ngón tay móc nhẹ thêm một cái, hỏi lại: “Rốt cuộc ai mới là người đẹp nhất?”
Không Phạn nhìn nàng, đột nhiên cảm thấy một nỗi sứt đầu mẻ trán dâng lên.
“Oánh Cơ đẹp nhất.” Chàng bất đắc dĩ, đành phải nói ra điều nàng muốn nghe. Chàng dời tầm mắt, thu hồi chuỗi hạt đang bị nàng móc lấy.
“Nhưng trong mắt người xuất gia, thực sự có phân biệt xấu đẹp sao?” Oánh Cơ mở to đôi mắt, giả vờ kinh ngạc: “Chẳng lẽ không phải túi da đều là hư không, thiện tâm mới là cái đẹp thật sự sao? Không Phạn, chàng nói ta…”
Lời nũng nịu mềm mỏng của nàng đột nhiên im bặt.
Không Phạn phất tay, làm một đạo Ách Quyết lên người nàng.
Đôi môi đỏ mọng của Oánh Cơ cứ đóng mở liên tục nhưng chẳng phát ra nổi một âm tiết nào. Nàng trừng mắt nhìn chàng, không tiếng động mắng qua khẩu hình: “Hòa thượng vô lại!”
Không Phạn điềm nhiên lấy cuốn Kinh Kim Cang ra, lật đến một trang rồi đặt vào tay nàng.
“Lần trước cô nương mới đọc đến đây, giờ tiếp tục đọc đi.”
Bà lão chèo thuyền khinh khỉnh liếc Không Phạn một cái, lắc đầu quay đi, lặng lẽ khua mái chèo mang theo từng đợt sóng lăn tăn.
Oánh Cơ vốn chẳng có nửa điểm ngộ tính, đại điển vĩ đại như Kinh Kim Cang đối với nàng chỉ có tác dụng thôi miên. Nàng cuộn tròn nằm trong khoang thuyền chật hẹp rồi dần thiếp đi.
Nàng vốn là người ngủ nông, khi Không Phạn gọi, nàng lập tức tỉnh giấc.
Đập vào mắt là một vùng tia nắng ban mai rực rỡ. Mặt trời mới mọc nơi đường chân trời, ánh sáng nhu hòa nhuộm thắm mây trắng rồi lan tỏa khắp mặt biển. Hóa ra ánh nắng mặt trời lại có thể tỏa ra quang mang mỹ lệ đến thế, như thể ai đó đánh đổ hộp màu ấm, nhuộm cả thiên địa thành một bức họa kỳ vĩ.
Đã lâu lắm rồi Oánh Cơ mới tĩnh tâm thưởng ngoạn ánh bình minh như vậy.
“Đến nơi rồi.” Không Phạn bước xuống thuyền trước.
Oánh Cơ thu hồi tầm mắt, đi theo sau. Bờ cát ẩm ướt và mềm lún khiến nàng bước đi khó khăn, liêu xiêu từng bước. Nhìn lại Không Phạn phía trước, chàng lại như đang dạo chơi nhàn tản, phong thái vô cùng ung dung.
Đi được một lúc, Không Phạn bỗng dừng bước, xoay người lại, gió thổi tung vạt tay áo tăng bào.
“Phía trước là Thấm Mân Sơn. Nơi này còn gọi là Độc Sơn, đầy rẫy chướng khí và độc vật, đặc biệt là rắn độc rất nhiều. Cô nương hãy cẩn thận.”
Lời chàng vừa dứt, Oánh Cơ gần như nhảy dựng lên, lao đến bên cạnh Không Phạn, co rúm người nấp sau lưng chàng. Chàng nhìn theo hướng mắt nàng, thấy một con hoa xà đang nhàn nhã bò ngang qua.
Không Phạn tháo chuỗi Phật châu trên tay đưa cho nàng: “Cô nương đeo cái này đi, độc vật sẽ không dám lại gần.”
“Ta vẫn sợ.” Sắc mặt Oánh Cơ trắng bệch: “Không Phạn, ta sợ rắn. Chúng nó không cắn ta thì ta vẫn sợ.”
Không Phạn trầm tư, mơ hồ nhớ rằng các cô nương thường rất sợ rắn rết. Chàng bắt đầu cảm thấy khó xử.
Oánh Cơ nắm chặt vạt áo chàng, khẽ lay nhẹ. Đôi mắt ngậm nước nhu nhược đáng thương nhìn chàng, nàng nhỏ giọng nài nỉ: “Không Phạn, chàng cõng ta đi.”
Không Phạn chẳng cần suy nghĩ liền lắc đầu từ chối.
“Vì sao không được?”
Chàng vẫn lắc đầu.
Oánh Cơ bèn kể: “Xưa có hai vị hòa thượng xuống núi, gặp một con sông sâu. Một nữ tử bị kẹt bên bờ không qua được, bèn cầu xin lão hòa thượng cõng qua. Sau đó, vị tiểu hòa thượng trăn trở suốt quãng đường không hiểu nổi, bèn ấp úng hỏi sư phụ vì sao lại phá giới tiếp xúc thân thể với nữ nhân. Lão hòa thượng cười lớn đáp: Ta qua sông là đã buông nàng ta xuống rồi, chỉ có ngươi là vẫn còn cõng nàng ta trong lòng đấy thôi.”
Nàng tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt chàng: “Đây là điển cố Phật môn mà đứa trẻ ba tuổi cũng biết, Không Phạn chẳng lẽ chưa nghe qua sao? Trong lòng có Phật thì cần gì câu nệ hình thức. Tâm sáng suốt lỗi lạc, không thẹn với lòng thì tự khắc không thẹn với Phật.”
“Không Phạn, vì sao chàng không dám cõng ta? Có phải lòng chàng không được thanh thản minh bạch hay không?”
Không Phạn nhìn Oánh Cơ, đôi mày khẽ nhíu lại. Hồi lâu sau, chân mày chàng dần giãn ra, lại khôi phục dáng vẻ thanh tịnh không vướng bụi trần. Chàng đột nhiên mỉm cười, nụ cười ấm áp tựa gió xuân:
“Oánh Cơ, nàng quả thực có duyên với Phật gia.”
Tác giả có lời muốn nói:
Không Phạn: Nàng quả thật có duyên với Phật của ta.
Oánh Cơ: Đa tạ thịnh ý, ta không có ý xuất gia. Chỉ mong cùng chàng kết duyên mà thôi 【đầu chó】
![Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 12](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)