Oánh Cơ cất tiếng hỏi: “Thế nào là đường ngay, vì sao gọi là nẻo tà? Thị phi đúng sai trên đời này, rốt cuộc do ai định đoạt?”
Không Phạn khẽ cau mày.
Đuôi mắt Oánh Cơ khẽ nhếch, giọng nói thì dịu dàng mà lời lẽ lại như ép hỏi: “Thật sự có người cả đời này chưa từng làm sai chuyện gì sao? Trên đời thực sự có bậc thánh nhân vẹn toàn như thế ư?”
“Ồ…” Oánh Cơ làm bộ bừng tỉnh, giọng điệu chuyển sang nhẹ nhàng, trêu chọc: “Không Phạn chàng chắc hẳn luôn giữ vững thiện niệm, cả đời này chưa từng lầm đường lạc lối, cũng chưa từng làm sai điều chi, hoàn toàn xứng đáng với hai chữ ‘Thánh nhân’ rồi.”
Không Phạn chớp mắt, trầm mặc hồi lâu, rồi khẽ tụng niệm kinh văn.
Oánh Cơ vốn chẳng hiểu kinh văn, nàng không biết rằng bài kinh chàng đang niệm chính là Kinh Sám Hối.
Khi Không Phạn tụng kinh, Oánh Cơ rất biết điều không quấy rầy. Nàng quay mặt đi, một tay chống cằm, tiếp tục lắng nghe những lời tự bạch cuối cùng của người đã chết trước khi tan biến. Lòng bàn tay mềm mại của nàng thi thoảng lại vỗ nhẹ lên đôi gò má, thần sắc thong dong lười nhác. Giữa chốn Vãng Sinh Lầu đầy rẫy vong hồn, dung mạo diễm lệ thoát tục của nàng trông thật lạc lõng, tựa như một đóa hoa rực rỡ bừng nở giữa cõi u minh, thu hút biết bao ánh nhìn.
Không ít vong hồn cứ dõi mắt nhìn về phía nàng. Nhưng trên người Oánh Cơ dương khí quá nặng, nàng không phải hồn ma bóng quế nên nhất thời chưa có vong hồn nào dám tiến lại gần.
“Oánh Cơ công chúa?”
Phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi đầy ngờ vực.
Oánh Cơ quay đầu lại, trông thấy một vong hồn có vẻ quen mắt, dáng dấp như một vị lang quân trẻ tuổi.
“Quả thực là công chúa!” Vị lang quân trẻ lao về phía nàng, sụp xuống quỳ lạy.
Khi hắn lại gần, Oánh Cơ khẽ nheo mắt đánh giá, mơ hồ nhớ ra lai lịch kẻ này.
“Mãn Thanh Phong?” Nàng không chắc chắn gọi tên hắn.
“Là thuộc hạ! Chính là thuộc hạ đây!”
“Ngươi đã chết rồi sao.” Oánh Cơ lẩm bẩm. Nàng đã nhận ra hắn, một thị vệ từng hầu hạ bên cạnh nàng suốt ba năm, sau đó đột ngột biến mất. Nhưng giữa thời thế loạn lạc này, ai nấy đều gian nan cầu sinh, chẳng biết lúc nào đột tử. Sự mất tích của hắn trước kia vốn chưa từng khiến nàng bận tâm.
“Công chúa, cầu xin người giúp thuộc hạ một việc…” Giọng Mãn Thanh Phong nôn nóng, lẫn trong đó là tiếng nghẹn ngào.
Oánh Cơ vốn chẳng phải người nhân từ, lại càng không có cái đức tính thích giúp đỡ người khác. Chỉ là thấy Không Phạn bên cạnh vẫn chưa ngừng tụng kinh, nàng đương lúc rảnh rỗi buồn chán, nghe một câu chuyện giải khuây cũng không tồi. Câu chuyện của Mãn Thanh Phong có lẽ cũng chẳng khác gì những lời tự sự nhạt nhẽo của đám vong hồn trong lầu này là mấy.
Nàng chỉ coi mình là một thính giả, nghe để mua vui mà thôi.
“Thanh Nhi vẫn đang đợi ta!” Mãn Thanh Phong thốt lên một câu không đầu không đuôi. Dường như ý thức được mình cần bình tĩnh lại, hắn hít sâu một hơi, cố gắng kể lại ngắn gọn câu chuyện giữa mình và Thanh Nhi.
Hóa ra hắn đem lòng yêu một con xà yêu. Trong một lần đi mua trâm vàng làm tín vật cầu hôn, hắn không may vướng vào một cuộc tranh đấu của yêu quái. Vốn đã chạy thoát, nhưng phát hiện trâm vàng bị rơi mất, hắn quay lại tìm kiếm rồi mất mạng tại đó. Từ đây âm dương cách trở, ngay cả đến lúc cuối cùng cũng chẳng được gặp nhau. Hắn muốn nhờ Oánh Cơ mang chiếc trâm vàng ấy đến cho xà yêu, nhắn nhủ nàng hãy sống tốt, đừng tưởng nhớ đến hắn nữa.
Oánh Cơ nghe xong với gương mặt không chút cảm xúc, nàng chỉ cảm thấy mấy chuyện yêu hận tình thù này thật vô vị. Vì một chiếc trâm mà bỏ mạng, đúng là ngu xuẩn vô cùng. Còn mong xà yêu đừng nhớ đến mình? Thật là tự luyến quá mức, một con xà yêu trường thọ sao có thể vì cái chết của hắn mà đau đớn khôn nguôi được chứ? Biết đâu người ta đã tìm được tiểu bạch kiểm khác để vui vầy rồi cũng nên.
Mãn Thanh Phong nài nỉ: “Công chúa điện hạ, ta biết Thấm Mân Sơn đường sá xa xôi, lại là nơi đầy rẫy hiểm nguy… Nhưng ta thực sự không tìm được người sống nào khác để nhờ vả, ta sắp bị đưa tới Giếng Diệt Hồn rồi…”
“Thấm Mân Sơn?” Ánh mắt lười nhác của Oánh Cơ bỗng chốc ngưng đọng.
“Phải!” Mãn Thanh Phong nắm lấy tia hy vọng cuối cùng, “Điện hạ chỉ cần nói là người đưa đồ của ta, đám xà yêu đó sẽ không ngăn cản, cũng không làm hại người đâu!”
Tâm trí Oánh Cơ xoay chuyển nhanh như chớp. Thấm Mân Sơn… nơi đó có một trong chín thứ linh vật mà nàng cần để luyện yêu. Trước kia nàng chưa từng dám mạo hiểm tới đó. Dẫu có lời bảo chứng của Mãn Thanh Phong, nàng cũng không dễ dàng dấn thân vào hiểm cảnh.
Thế nhưng…
Oánh Cơ liếc mắt nhìn sang Không Phạn. Chàng đã tụng kinh xong, ánh mắt trầm tĩnh đang đối diện với nàng.
“Chúng ta giúp hắn một tay đi.” Đôi mắt Oánh Cơ bỗng chốc rưng rưng như sắp rơi lệ, bộ dạng vô cùng cảm động và đáng thương. “Xà yêu kia còn chưa biết hắn đã chết, chẳng rõ sẽ đau lòng đến nhường nào. Chúng ta giúp Mãn Thanh Phong hoàn thành di nguyện, cũng chính là giúp người sống thoát khỏi khổ ải đau thương!”
Trong mắt Không Phạn thoáng hiện tia tán thưởng, dường như rất hài lòng trước “thiện niệm” này của nàng.
Đuổi vong nhân thổi lên hồi còi bằng xương người, Mãn Thanh Phong buộc phải rời đi. Hắn vội vã báo cho Oánh Cơ nơi cất giấu chiếc trâm vàng, rồi lưu luyến từng bước một khuất xa. Thân hình nửa trong suốt ấy mang theo đôi mắt ngập tràn hy vọng, sáng rực đến lạ lùng.
Oánh Cơ vốn không quen bị người khác gửi gắm hy vọng, nàng liền dời mắt đi chỗ khác.
Không Phạn mỉm cười nói: “Oánh Cơ có lòng thiện, thật tốt quá.”
Oánh Cơ nhếch môi, nàng tựa người vào lưng ghế, ngáp một cái đầy mệt mỏi. Nàng bảo: “Ta là phàm nhân, ta cần phải ngủ.”
“Lều bạt của Oánh Cơ đâu?”
“Ta muốn ngủ trên giường nệm êm ái kia.”
Không Phạn ngước mắt nhìn lên tầng trên, nhắc nhở: “Mọi thứ ở đây đều là ảo giác, phòng trọ cũng không ngoại lệ.”
“Thật thật giả giả cũng chẳng quan trọng đến thế. Giống như việc Không Phạn biến bánh gạo của ta thành bánh nhân đậu phụ vậy, ăn vào thấy ngon miệng hơn là được rồi.” Oánh Cơ nghiêng mình về phía trước, chống cằm trên bàn, nháy mắt với Không Phạn đầy tinh quái.
Không Phạn liền dời tầm mắt đi chỗ khác.
Một tên tiểu nhị đeo mặt nạ dữ tợn dẫn Oánh Cơ và Không Phạn vào phòng trọ. Căn phòng gấm vóc lụa là, bài trí trang nhã tinh tế không khác gì căn phòng thật, lại thoang thoảng một mùi hương lạ kỳ.
Không Phạn đứng ngoài cửa, cúi đầu lặng thinh. Tăng y trắng muốt không gió mà tự động bay nhè nhẹ.
Oánh Cơ đảo mắt quan sát căn phòng một lượt rồi quay đầu nhìn về phía Không Phạn, suối tóc đen mướt như tơ lướt nhẹ qua bờ vai: “Chờ tới lúc hừng đông, nơi này sẽ biến đổi hình dạng sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy nếu ta ngủ quên, không kịp tỉnh lại trước lúc bình minh thì phải làm thế nào?” Nàng bước nhanh tới trước mặt Không Phạn, chuông bạc nơi cổ chân ngân lên những tiếng lăng lăng: “Đêm tối thế này, liệu có quỷ quái nào đến ăn thịt ta không? Không Phạn, ta sợ lắm.”
Không Phạn khẽ rũ mi mắt, đợi đến khi tiếng chuông bạc trên chân nàng hoàn toàn im bặt, chàng mới ôn tồn nói: “Oánh Cơ đi ngủ đi. Ta sẽ ở đây bầu bạn với Oánh Cơ.”
Nói đoạn, chàng lướt qua vai nàng, đi tới chiếc bàn vuông bên cạnh ngồi xuống. Oánh Cơ hơi ngạc nhiên nhìn chàng, dường như chàng đã sớm định sẵn sẽ canh giữ bên cạnh bảo vệ nàng.
Thân xác phàm trần, ăn ngủ là chuyện không thể thiếu, Oánh Cơ quả thực đã buồn ngủ đến díu cả mắt. Nàng nằm xuống chiếc giường lớn bao phủ bởi màn lụa hồng mỏng manh, xoay người nằm nghiêng nơi mép giường, đưa mắt nhìn về phía Không Phạn – người đang nhắm mắt nhập định với thần thái thanh tâm quả dục, thoát tục tiêu dao.
Lý trí bảo nàng rằng Không Phạn tuyệt đối đáng tin. Nhưng đáng tiếc, tận trong xương tủy nàng vốn dĩ đã chẳng còn sợi dây thần kinh nào dành cho sự tin tưởng. Nàng lấy thanh loan đao nhỏ từ trong túi Càn Khôn ra, đặt ngay dưới gối.
Bên trong Vãng Sinh Lầu và cả ngoài phố, tiếng ồn ào vẫn không dứt. Vong hồn tới tới lui lui, tiếng khóc nụ cười đan xen, viết nên một chương độc bản về ranh giới giữa sinh và tử.
Không Phạn đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, khẽ đẩy khép một cánh rồi nhìn ra màn đêm u ám bên ngoài. Đôi mắt trong trẻo tựa sơn minh ấy dần nhuốm màu hoang mang.
Rốt cuộc vì cớ gì con đường phi thăng bị đứt đoạn, mà nẻo đường vãng sinh cũng chẳng thấy đâu? Cửu Vực Thập Nhị Quốc này rốt cuộc đang che giấu bí mật kinh thiên gì? Những quy củ kéo dài ngàn năm qua, liệu có thực sự đúng đắn, hay là điều không thể lật đổ?
Ngay trước lúc bình minh, Không Phạn khép cửa sổ lại, bước về phía giường. Chàng dừng lại cách giường ba bước chân.
Oánh Cơ vẫn ngủ rất yên tĩnh, suốt một đêm không hề cử động, vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng hướng ra ngoài. Người ta thường nói lúc ngủ là lúc con người thả lỏng nhất, nhưng Oánh Cơ thì không. Ban ngày nàng lười biếng tùy tính, điềm nhiên thong dong bao nhiêu, thì đêm xuống khi ngủ, đôi mày nàng lại nhíu chặt bấy nhiêu, quanh thân tỏa ra một cảm giác căng thẳng cực độ.
Không Phạn chăm chú nhìn nàng một lát, định tiến lên đánh thức nàng. Nhưng vừa bước tới bước thứ ba, Oánh Cơ đột ngột mở trừng mắt, nhanh như chớp rút thanh loan đao giấu dưới gối ra. Đôi mắt thường ngày vốn tình tứ xuân sắc, giờ đây lạnh lẽo tựa băng sương.
Đến khi nhìn rõ người trước mặt là Không Phạn, nàng mới nới lỏng chuôi đao, hàn ý trong đáy mắt thoắt cái tan chảy như tuyết xuân. Nàng nở nụ cười xinh đẹp, giọng nói mềm mại như tơ: “Hóa ra là Không Phạn.”
Nàng mím môi, đôi vai đang gồng cứng bỗng thả lỏng xuống, vòng eo khẽ sụp, ngồi dậy đầy vẻ lười nhác vũ mị, giọng nũng nịu pha chút hờn dỗi: “Ta vừa gặp ác mộng.”
Không Phạn dời tầm mắt khỏi người nàng, nói: “Sắp hừng đông rồi, nên rời đi thôi.”
Lời chàng vừa dứt, Oánh Cơ chỉ thấy trước mắt một mảnh quang ảnh ngũ sắc rúng động dữ dội. Màn hồng hóa thành dòng máu chảy xiết, giá hoa biến thành những khúc xương đùi người vặn vẹo. Đất trời quay cuồng, vạn vật sụp đổ, chỉ duy nhất Không Phạn trong bộ tăng y trắng là vẫn đứng thẳng tắp như tùng bách.
Không Phạn đưa tay về phía nàng.
Oánh Cơ còn chưa kịp rời giường, chiếc giường dưới thân đã sụp đổ, kéo nàng rơi xuống vực thẳm. Trong lúc rơi rụng, nàng thấy chiếc giường êm ái đêm qua giờ đã vỡ tan thành từng chiếc đầu lâu ghê rợn. Phía dưới là một vùng biển đỏ ngầu mênh mông, xác chết lập lờ theo sóng nước.
Nàng ngẩng đầu nhìn Không Phạn đang lơ lửng giữa không trung, thấy trong mắt chàng tràn đầy sự thương xót khi nhìn thảm cảnh dưới biển máu. Oánh Cơ cầu cứu, đưa tay về phía chàng.
Ngay khoảnh khắc nàng sắp chạm vào dòng nước đỏ ối, cổ tay nàng bị Không Phạn nắm chặt. Chàng đứng trên mặt nước, dòng nước đỏ rực muốn dâng lên làm bẩn tăng y của chàng nhưng tuyệt đối không thể chạm tới.
Oánh Cơ nhìn xuống dưới, thở phào nhẹ nhõm. Rồi nàng quay sang nhìn Không Phạn, bất ngờ ôm chầm lấy chàng, đôi cánh tay thon nhỏ quàng chặt lấy cổ chàng, giọng run rẩy: “Ta sợ lắm!”
Nàng cảm nhận rõ rệt cơ thể Không Phạn cứng đờ lại. Chàng lập tức giơ tay định gỡ đôi tay đang siết chặt cổ mình ra. Nhưng nghe tiếng Oánh Cơ thổn thức khóc thầm trong lòng mình, chàng lại không đành lòng. Bàn tay dừng giữa hư không một lát, rồi chậm rãi buông xuống.
Phật Tổ hiển linh, con thật không đành lòng đẩy nàng vào chỗ chết.
Không Phạn nhắm mắt lại.
“Oánh Cơ…” Chàng khó khăn thốt ra từng chữ, “…ôm chặt lấy ta.”
Oánh Cơ ngẩn người kinh ngạc.
Ngay sau đó, nàng cảm nhận được một tốc độ bay vút đi kinh người. Nàng biết chàng muốn đưa mình rời khỏi nơi này. Tốc độ “nhất bộ thiên lý” của tu linh giả là thứ nàng không thể thích nghi nổi. Không Phạn chỉ cho phép nàng ôm lấy chàng, nhưng tuyệt nhiên không hề ôm đáp lại. Nàng chỉ có thể dốc hết sức ôm lấy chàng, cả người treo lơ lửng trên thân hình cao lớn ấy, nhắm nghiền mắt nghe tiếng gió gào rít bên tai.
Chẳng bao lâu sau, tốc độ chậm dần rồi dừng hẳn. Nàng mở mắt, nhìn qua vai Không Phạn thấy một khu phố sầm uất phía xa. Hình như là nhân gian.
“Oánh Cơ, buông tay ra.” Giọng Không Phạn vang lên từ trên đỉnh đầu.
Oánh Cơ ngước mặt lên khỏi lồng ngực chàng, nhìn thật gần gương mặt ngọc nhuận, tiên tư trác tuyệt của chàng. Nàng cảm thấy nam tử trên đời đa phần đều nhơ nhuốc, bốc mùi, chỉ cần đến gần là thấy buồn nôn. Vị Phật tử này tuy đầu gỗ không hiểu phong tình, nhưng lại vô cùng sạch sẽ, sạch sẽ đến mức… có một mùi hương thoang thoảng.
Nàng khẽ hít hà, mùi đàn hương cổ kính gần như thần thánh thấm vào cánh mũi.
Không Phạn chậm rãi rủ mắt nhìn nàng. Bốn mắt nhìn nhau, một lát sau chàng nhắc lại: “Oánh Cơ, buông tay.”
Oánh Cơ buông tay, lùi lại nửa bước, thản nhiên hỏi: “Đây là đâu? Chúng ta tới đây làm gì?”
“Chờ ta ở đây.”
Không Phạn xoay người đi vào giữa đám đông náo nhiệt. Tăng y trắng muốt cùng thân hình cao gầy của chàng xa dần, rồi mất hút. Một lát sau chàng quay lại, bảo nàng đưa tay ra. Oánh Cơ dẫu khó hiểu nhưng vẫn làm theo.
Không Phạn điểm nhẹ vào hư không, ngón tay Oánh Cơ lập tức xuất hiện một vết thương nhỏ, giọt máu tròn trịa rỉ ra ngay tức khắc. Chàng cầm một chiếc bình sứ nhỏ, đổ ra một con cổ trùng. Con cổ bò lên ngón tay nàng, hút lấy giọt máu tươi.
“Đây là thứ gì?” Oánh Cơ cảnh giác nhíu mày.
“Đồng Sinh Cổ.” Không Phạn nhìn nàng bằng ánh mắt trầm mặc, “Nó đã nhận cô nương làm chủ. Hãy đem Đồng Sinh Cổ bỏ vào người ta.”
Oánh Cơ kinh ngạc ngước mắt, không nén nổi sự nghi hoặc mà thốt ra: “Chàng đang muốn định ước trọn đời với ta sao?”
Trong đôi mắt trong vắt tựa hồ thu của Không Phạn bỗng chốc hiện lên vẻ kinh hoàng, chàng luống cuống giải thích: “Không, không phải như vậy!”
![Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 11](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)