Oánh Cơ dẫu đang chìm trong giấc mộng vẫn giữ lòng cảnh giác tột độ. Nàng nghe thấy tiếng còi kỳ dị, lẫn trong đó còn có tiếng than khóc nỉ non ai oán. Nàng đột ngột mở mắt, nằm im bất động nghe ngóng một hồi lâu mới thử thăm dò vén trướng lều, thò đầu nhìn ra bên ngoài.
Bên ngoài là một màn đen kịt như mực, nơi phát ra tiếng còi ở phía xa xa thấp thoáng những đốm quỷ hỏa mờ ảo, hư thực khó phân.
Oánh Cơ quay đầu lại, chợt phát hiện Không Phạn đã không còn ở đó.
“Ta ở đây.”
Oánh Cơ theo tiếng nhìn lại, thấy Không Phạn đang đứng trên một phiến đá cao ở phía xa, phóng tầm mắt nhìn về nơi cuối trời. Gió lạnh mang theo hơi nước thổi tạt vào tăng y của chàng, khiến toàn thân chàng như phủ một lớp sương mờ ẩm ướt.
Oánh Cơ rảo bước về phía Không Phạn, bước lên phiến đá cao đứng cạnh chàng. Nàng nheo đôi mắt trong đêm tối, nhìn về phía những đốm quỷ hỏa lờ mờ kia mà hỏi: “Đó là thứ gì vậy?”
“Đuổi vong nhân.”
Oánh Cơ bừng tỉnh đại ngộ.
Những kẻ đã thác xuống hoàng tuyền đều sẽ bị Đuổi vong nhân xua đuổi về phía Giếng Diệt Hồn, tiêu hủy hoàn toàn, vĩnh viễn không còn kiếp sau. Oánh Cơ luôn cảm thấy bản thân mình sống những ngày tháng chao đảo giữa ranh giới sinh tử, nàng khẽ lẩm bẩm: “Trước kia, ta thường cảm thấy bản thân mình có thể bị xua đuổi tới Giếng Diệt Hồn bất cứ lúc nào.”
“Trước kia?” Không Phạn nắm bắt được từ ngữ mấu chốt, “Vậy còn hiện tại?”
“Hiện tại cảm thấy mình có thể sống lâu trăm tuổi.” Nàng quay sang nhìn Không Phạn, “Với những lão già sống mấy trăm năm như các chàng, nhất định không hiểu nổi một trăm năm đối với chúng ta dài đằng đẵng đến nhường nào đâu.”
Lão già?
Không Phạn khẽ nhướn mày.
Gió đêm se lạnh thổi thốc qua người Oánh Cơ, khiến vạt váy lụa của nàng bay lượn tựa cánh bướm, thỉnh thoảng lại mềm mại lướt qua tăng y của Không Phạn, mang theo làn hương u uất.
Không Phạn nhẫn nhịn một hồi, rốt cuộc dời bước sang bên cạnh nửa bước.
Vạt váy lụa của nàng lướt qua tăng y chàng lần cuối cùng rồi mới chậm rãi rủ xuống.
Oánh Cơ trông thấy động tác của chàng, bên môi khẽ nở một nụ cười nhu hòa. Nàng vờ như không biết mà nhích lại gần nửa bước, một lần nữa kéo gần khoảng cách của cả hai.
“Trước kia xem trong sách nói về luân hồi chuyển thế, không chỉ con người có thể vào luân hồi, mà vạn vật có linh tính đều có thể chuyển kiếp.” Oánh Cơ nghi hoặc hỏi: “Những điều trong sách viết là giả sao? Tại sao sau khi chết đi căn bản chẳng có luân hồi, mà chỉ bị Đuổi vong nhân đưa tới Giếng Diệt Hồn? Nếu là giả, tại sao con người sau khi chết đi vẫn còn linh hồn, lại còn cần phải tiêu hủy thủ công như thế?”
Chuyện này Oánh Cơ vẫn luôn trăn trở, trước kia chưa từng có cơ hội thỉnh giáo ai. Nàng mơ hồ cảm thấy Không Phạn hẳn sẽ biết điều gì đó.
Không Phạn rủ mắt, tầm mắt dừng lại trên chuỗi Phật châu nơi cổ tay, chàng khẽ vê động hai viên hạt, mới chậm rãi nói: “Ta trở lại hoàng cung Triều Hi, chính là để điều tra chân tướng về Giếng Diệt Hồn.”
Không Phạn ngẩng đầu, thần sắc chuyên chú nhìn lên bầu trời đêm. Oánh Cơ cũng dõi theo tầm mắt chàng, tò mò hỏi: “Không Phạn, chàng đang nhìn gì thế?”
“Trời,” Trong đôi mắt trong trẻo của Không Phạn thoáng hiện một tia hoang mang, “Dường như rất thấp.”
Giống như có thứ gì đó đang che khuất bầu trời chân chính vậy.
Nhìn dáng vẻ ngưng thần như nhập định của Không Phạn, đôi mắt vũ mị của Oánh Cơ chợt lóe lên tia giảo hoạt, nàng lặng lẽ dùng đầu ngón tay vê nhẹ thứ hương liệu dính trên da thịt. Một mặt quan sát sắc mặt chàng, một mặt nàng lén lút vươn tay về phía chàng.
“Oánh Cơ.” Không Phạn vẫn nhìn đăm đăm vào màn đêm.
Bàn tay Oánh Cơ sắp chạm tới tăng y của chàng bỗng khựng lại.
Không Phạn chậm rãi quay mặt sang, ánh mắt thanh khiết rơi trên đôi đồng tử đang dò xét của Oánh Cơ. Chàng khẽ mỉm cười, đôi mắt tựa như mặt hồ trong soi thấu núi xanh kia dường như có thể nhìn thấu vạn vật.
Bốn mắt nhìn nhau, Oánh Cơ đột nhiên cảm thấy Không Phạn điều gì cũng biết. Những động tác câu dẫn nhỏ nhặt của nàng sớm đã bị chàng nhìn thấu.
Ánh mắt Không Phạn dời xuống, dừng lại trên bàn tay Oánh Cơ. Nàng theo bản năng dùng ngón cái ép chặt vào lòng ngón trỏ, che giấu đi lớp bột thuốc.
Không Phạn vẫn mỉm cười ôn nhuận nhu hòa, bàn tay đeo Phật châu của chàng khẽ nhấc lên, chuỗi hạt trong đêm tối tỏa ra ánh sáng cổ kính trầm mặc. Chàng điểm nhẹ lên hư không một cái. Oánh Cơ tức khắc cảm thấy đầu ngón tay mát lạnh, lớp bột thuốc giấu kín đã biến mất không còn dấu vết.
Oánh Cơ kinh ngạc nhìn Không Phạn. Nàng thực sự có chút không hiểu nổi nam nhân này. Chàng rốt cuộc có biết những thủ đoạn nhỏ mọn của nàng trước kia hay không? Dường như là biết, nhưng nếu biết thì tại sao lại hoàn toàn chẳng để tâm? Phải chăng đây chính là lòng từ bi khoan dung của Phật môn?
“Oánh Cơ.” Không Phạn vẫn dùng ngữ khí bình thản khoan dung ấy gọi nàng.
“Ta đưa cô nương tới Quỷ Thị dạo một chuyến nhé.” Chàng nói.
Quỷ Thị chính là điểm dừng chân nghỉ ngơi của Đuổi vong nhân trên đường tới Giếng Diệt Hồn, cũng là nơi hưởng lạc cuối cùng của các vong hồn trước khi hoàn toàn tiêu biến. Oánh Cơ chỉ mới nghe danh nơi kỳ diệu này chứ chưa từng đặt chân tới.
Oánh Cơ theo sau Không Phạn đi giữa bóng đêm mịt mùng, cho đến khi trước mắt xuất hiện một vùng mặt nước. Tựa như một vũng nước đọng vô thanh vô tức.
Bỗng nhiên, tầng mây dày trên cao nhanh chóng trôi đi, ánh trăng sao rạng ngời rọi xuống, khiến Oánh Cơ thấy rõ vùng thủy vực này lại mang màu đỏ tươi của máu.
“Oánh Cơ.”
Oánh Cơ giật mình tỉnh lại, nhìn về phía Không Phạn. Chàng đã đứng vững trên mặt nước, sắc nước đỏ rực phản chiếu lên vạt tăng y của chàng một màu hồng mỹ lệ. Chàng quay người lại, đang đợi nàng.
Oánh Cơ thử thăm dò bước lên phía trước. Thủy vực rất nông, có những phiến đá lấp ló dưới mặt nước tạo thành lối đi. Nàng cẩn trọng bước đi, sợ rằng một chút sơ sẩy sẽ ngã xuống nước. Vùng thủy vực này trông thật quái dị, lỡ ngã xuống thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Trong tầm mắt Oánh Cơ bỗng xuất hiện chiếc thiền trượng của Không Phạn. Nàng ngước nhìn chàng một cái, rồi nắm lấy một đầu thiền trượng chàng đưa ra, theo bước chàng tiến vào vùng thủy vực này.
Sóng nước đỏ rực lân tinh lấp lánh, soi bóng hai thân ảnh một trước một sau. Không Phạn dắt tay Oánh Cơ, lấy thiền trượng làm vật dẫn đường.
Dưới làn sóng nước, những bộ xương trắng phau lộ ra rợn người.
Đi được một lúc lâu, Oánh Cơ quay đầu nhìn lại, chợt thấy một chiếc đầu lâu trồi lên mặt nước. Nàng nhìn kỹ lại, hóa ra những thứ nãy giờ mình giẫm lên căn bản không phải đá, mà là từng chiếc đầu lâu người.
“A…” Nàng theo bản năng khẽ thốt lên.
Không Phạn quay đầu nhìn nàng, khẽ cười đáp: “Ta còn tưởng Oánh Cơ chẳng sợ những thứ này chứ.”
“Ta dĩ nhiên là không sợ!” Oánh Cơ nhíu mày, nhấc chân đá mạnh một chiếc đầu lâu ngay cạnh chân mình lên phía trước.
Chiếc đầu lâu rơi tõm xuống nước, khiến nước đỏ bắn lên vạt tăng y tuyết trắng của Không Phạn.
Oánh Cơ mơ hồ nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ của chàng. Nàng định nhìn cho rõ, nhưng Không Phạn đã xoay người tiếp tục bước đi. Oánh Cơ nắm chặt đầu thiền trượng, lẳng lặng đi theo.
Rời khỏi vùng thủy vực ấy, tầm mắt bỗng chốc trở nên rộng mở. Một trấn nhỏ ẩn hiện trong bóng tối hiện ra trước mắt. Những ánh đèn tỏa ra sắc đỏ sậm, thỉnh thoảng lại lóe lên những đạo dị quang màu lam hoặc tím.
Tiếng rao hàng, tiếng cười đùa, xen lẫn cả tiếng khóc nỉ non u uất… tất cả ùa vào tai một cách ồn ào.
Đám tiểu thương dọc phố ai nấy đều đeo những chiếc mặt nạ đáng sợ. Oánh Cơ chỉ liếc nhìn một cái đã lập tức cẩn thận rảo bước chạy lên hai bước, áp sát vào Không Phạn. Nàng biết rõ dưới lớp mặt nạ kia chẳng rõ là hạng yêu ma quỷ quái gì.
Nàng gần như dán chặt vào lưng Không Phạn, ngửi thấy rõ mùi đàn hương cổ kính trên người chàng. Bình thường chẳng cảm thấy mùi đàn hương này có gì hay, nhưng đêm nay giữa chốn Quỷ Thị này, nàng lại mạc danh cảm thấy nó có tác dụng an thần lạ kỳ.
Vì ở gần Không Phạn, Oánh Cơ mới có được chút an tâm trong lòng. Nhưng Không Phạn lại cảm thấy vô cùng mất tự nhiên khi nàng áp sát quá mức như vậy. Chàng đã vài lần định rảo bước nhanh hơn để kéo giãn khoảng cách, nhưng chàng biết Oánh Cơ chỉ là một phàm nhân, hẳn vì sợ hãi nên mới làm vậy.
Chàng đã đưa nàng tới đây, sao có thể ngó lơ nàng cho được. Đành chỉ có thể ngầm chấp thuận cho nàng bám sát theo sau.
Oánh Cơ lại nghe thấy tiếng còi rền rĩ ấy. Nàng dõi mắt nhìn theo, thấy một Đuổi vong nhân vận hắc y, xách theo một toán vong hồn nửa trong suốt xuyên qua phố xá náo nhiệt của Quỷ Thị.
Không Phạn cùng Oánh Cơ cùng dừng bước.
Gã Đuổi vong nhân cả người ẩn trong bóng đêm mịt mùng, duy chỉ có chiếc còi làm bằng xương người đeo trước ngực là tỏa ra sắc trắng lạnh lẽo ghê người.
“Ta không muốn đi! Ta không đi! Không đi đâu!” Một vong hồn bỗng nhiên gào khóc thảm thiết rồi xoay người chạy trốn, hướng chạy vừa vặn nhắm thẳng về phía Không Phạn và Oánh Cơ.
Đám tiểu thương gần đó lập tức tứ tán né tránh như tránh tà.
Đuổi vong nhân bất ngờ giơ cao tay, vung mạnh một nhát. Tiếng roi quất vào linh hồn vang lên thanh thúy, xé toạc không gian yên tĩnh.
Không Phạn đưa cánh tay chắn trước mặt Oánh Cơ, ra hiệu bảo nàng lùi lại phía sau.
Đuổi vong nhân nhanh như chớp đã áp sát sau lưng vong hồn đang bỏ chạy. Ngọn Hồn Tiên trong tay gã vung lên, thân hình nửa trong suốt của vong hồn khốn khổ kia bị roi xuyên thấu, vặn vẹo thành một đạo tàn ảnh. Hắn thống khổ ngã rạp xuống đất, hồn thể vừa tan rã lại gượng ép tụ lại, nhưng nhát roi thứ hai của Đuổi vong nhân đã sầm sập giáng xuống.
“Ta không chạy nữa! Không chạy nữa đâu!” Vong hồn khóc không thành tiếng, van nài thảm thiết. Linh thể co quắp chứng tỏ hắn đang phải gánh chịu nỗi đau đớn tột cùng vượt quá giới hạn.
Ngay khi ngọn roi tiếp theo sắp giáng xuống, một chiếc thiền trượng bạc rạng rỡ đã chặn đứng Hồn Tiên. Ngọn roi theo quán tính quấn quanh thiền trượng một vòng, đuôi roi buông thõng rung nhẹ.
Đuổi vong nhân kinh ngạc ngước mắt nhìn Không Phạn. Đám tiểu thương đang nấp sau quầy hàng cũng lấm lét thò đầu ra, tò mò quan sát vị hòa thượng vừa xuất hiện giữa chốn Quỷ Thị này.
“A Di Đà Phật.” Không Phạn ôn tồn khai khẩu: “Hắn đã biết lỗi, hà tất phải tiếp tục dùng cực hình tàn khốc như vậy.”
Đuổi vong nhân siết chặt tay, thu hồi Hồn Tiên khỏi thiền trượng của Không Phạn. Gã chằm chằm nhìn chàng, rồi lẳng lặng, chậm rãi lùi bước về phía sau. Chiếc mũ trùm rộng khổ cùng bóng đêm đặc quánh đã che khuất dung mạo gã, khiến người ta tuyệt đối không thể nhìn rõ.
Đuổi vong nhân vung roi vào không trung, một tiếng “chát” vang dội. Đám vong hồn đang tản mát nơi xa lập tức đứng dậy, xếp thành một hàng chỉnh tề. Kẻ vừa định bỏ chạy cũng run rẩy chống đỡ cơn đau mà bò dậy, tập tễnh bước vào đội ngũ.
Tiếng còi khàn đục dài lâu lại vang lên, Đuổi vong nhân dẫn dắt đoàn vong hồn rời khỏi Quỷ Thị, hướng về đích đến cuối cùng là Giếng Diệt Hồn.
Oánh Cơ nhìn theo bóng họ đi xa mới lên tiếng: “Hắn vậy mà thực sự nghe lời chàng, đến nửa lời cãi vã cũng không có.”
“Phần lớn Đuổi vong nhân đều không thể nói năng.” Không Phạn đáp. Chàng rủ mắt, giấu đi nét thương xót phảng phất.
“Vì sao chàng lại mang ta tới Quỷ Thị?” Oánh Cơ dò hỏi.
“Đi theo ta.” Không Phạn dẫn Oánh Cơ băng qua Quỷ Thị rực rỡ sắc màu nhưng đầy tử khí, bước vào tửu lầu lớn nhất, náo nhiệt nhất nơi đây, Vãng Sinh Lầu.
Hai người tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống. Vãng Sinh Lầu chật kín người, vô số vong hồn nửa trong suốt tụ tập thành tốp năm tốp ba, uống rượu giải sầu, cũng có những linh hồn cô độc trốn vào góc khuất khóc lóc nỉ non. Một vài Đuổi vong nhân lặng lẽ ngồi rải rác, đợi những vong hồn này trút hết nỗi niềm cuối cùng rồi mới dẫn họ đi.
“Đừng nhìn mâm cao cỗ đầy này, toàn là huyễn thuật cả thôi.” Không Phạn nhắc nhở, “Oánh Cơ không cần gọi món đâu.”
Oánh Cơ gật đầu ra vẻ cảm kích. Thực chất sự cảm kích ấy chỉ là màn diễn theo bản năng của nàng. Chẳng cần Không Phạn nhắc, nàng cũng chẳng bao giờ đụng vào thứ đồ ăn lai lịch bất minh bên ngoài.
Sau khi ngồi xuống, Không Phạn liền nhắm mắt, tay lần tràng hạt Phật châu, thành kính tụng niệm. Oánh Cơ nhàm chán, bèn lắng tai nghe những câu chuyện của các vong hồn.
Họ kể cho nhau nghe về cuộc đời mình, kẻ thì đắc ý nói về những chiến công hiển hách, người thì u sầu sụt sùi về những hối tiếc khôn nguôi. Tiếng còi của Đuổi vong nhân thỉnh thoảng lại vang lên, mang đi một toán người cũ, rồi lại mang đến những linh hồn mới.
Thời gian như đọng lại. Oánh Cơ chẳng rõ đã trôi qua bao lâu, chỉ thấy mình đã nghe qua hàng vạn câu chuyện, dường như đã cùng những vong hồn ấy trải qua bao kiếp nhân sinh.
“Oánh Cơ.” Không Phạn rốt cuộc mở mắt, ngừng lần tràng hạt.
Ánh mắt chàng trong trẻo, chứa đựng vẻ ôn hòa từ bi, chàng chậm rãi nói: “Nhân sinh hữu hạn, dẫu là vui buồn hay luyến tiếc, sau khi thác xuống cũng chỉ là hư vô. Cô nương đừng nên quá chấp niệm.”
Oánh Cơ lúc này mới hiểu ý đồ của chàng. Hóa ra chàng đưa nàng tới đây là để nghe những lời gan ruột cuối đời của người chết, cốt yếu là để thuyết giáo nàng.
Nàng đã nghĩ đến việc có nên tỏ ra ngoan ngoãn, dịu dàng tiếp thu “chỉ điểm” của chàng hay không. Nhưng rồi, nàng chậm rãi ngước mắt, nhìn thẳng vào đôi đồng tử của Không Phạn, giọng nói mang theo nét mị hoặc nhưng vô cùng kiên định:
“Dẫu là vui buồn hay luyến tiếc, sau khi thác xuống cũng chỉ là hư vô.” Nàng gật đầu, bên môi dần nở một nụ cười rạng rỡ: “Đã nói thác xuống là xóa sạch hết thảy, vậy sao khi còn sống không tận hưởng lạc thú, vui vẻ một đời cho thỏa?”
Nàng tì cánh tay lên mặt bàn, thân mình khẽ nghiêng về phía trước, dần dần áp sát vào Không Phạn: “Chỉ vì chết đi là hết, nên khi còn sống phải cam chịu số phận, chẳng làm gì sao?” Nàng hỏi.
Không Phạn lắc đầu. Ý chàng không phải vậy.
“Ta chỉ mong Oánh Cơ chớ có chấp niệm quá sâu,” Chàng khựng lại một nhịp, “…mà sa chân vào nẻo tà.”
![Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 10](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)