Tân đế Bắc Thương quốc vừa mới kế vị, trong cung đương lúc đại sự bận rộn, từng hàng cung nhân dáng vẻ vội vàng, nhưng trong sự náo nhiệt ấy lại toát ra một tia quỷ dị khiến lòng người không khỏi kinh hãi bất an.
Bởi lẽ, ngôi vị hoàng đế của tân đế Khấu Ngọc Trạch là do đại nghịch bất đạo, giết cha đoạt vị mà có được. Mà căn nguyên khởi đầu, lại chỉ vì một nữ nhân.
“Cái vị Oánh Cơ kia, thật đúng là một mầm họa thủy!”
Mấy cung tỳ nấp trong góc khuất lén lút nghị luận.
Khi ấy Độ Tuyết Quốc thất thế, hướng Bắc Thương tiến cống công chúa của bọn họ là Oánh Cơ. Đoàn xe hòa thân sắp đến kinh đô Bắc Thương, Khấu Ngọc Trạch lại ngang nhiên xông vào trong trướng, sát phụ đoạt kiều.
“Làm nên cảnh phụ tử tương tàn, gây ra tội nghiệt giết cha, sao không tính là họa thủy cho được?”
“Oánh Cơ này cũng đâu phải lần đầu phạm phải hành vi đại nghịch bất đạo. Nghe nói thuở còn ở Độ Tuyết Quốc, nàng ta đã cùng thân ca ca làm chuyện bại hoại luân thường. Nàng ta mê hoặc Đại hoàng tử Độ Tuyết Quốc đến mức thần hồn điên đảo. Một nhân vật vốn như trăng sáng trên trời cao, cứ thế bị tước bỏ hoàng tịch, phế đi tu vi, bị trục xuất khỏi Độ Tuyết Quốc…”
Oánh Cơ đặt linh bối xuống, không buồn nghe những lời nghị luận vô tình lọt vào tai nữa.
Chiếc linh bối trắng muốt này là món đồ chơi nhỏ do Khấu Ngọc Trạch tặng nàng. Vì nàng từng thuận miệng nói linh tu có thính lực hơn người, còn nàng vốn thân xác phàm trần, chưa từng được nếm trải cảm giác thấu triệt động tĩnh từ xa, Khấu Ngọc Trạch bèn tặng nàng vật này, giúp nàng nghe được những âm thanh xa xăm mà tai người thường không thể nghe thấy.
Tại vùng Cửu Vực mười hai nước này, con người vừa sinh ra đã định sẵn trong cơ thể có linh lực để tu hành hay không. Từ thuở xa xưa, người mang linh lực chẳng quá hai ba phần mười, nhưng tu hành có thể kéo dài tuổi thọ, thậm chí trường sinh bất tử, trong khi thân xác phàm nhân thọ mệnh ngắn ngủi chỉ được vài mươi năm. Ngàn năm trôi qua, kẻ không có linh lực trong người trái lại trở thành thiểu số.
Thật bất hạnh, Oánh Cơ lại là hạng người đáng thương sau cùng ấy.
Phàm nhân không có linh lực thiên bẩm, chỉ có thể tiêu tốn bạc tiền, hao tổn tâm sức để cầu lấy linh khí tự bảo vệ mình. Mà những linh khí bị người phàm tranh đoạt kia, phần lớn chỉ là những vật tùy ý tạo ra của bậc linh giả.
Ví như chiếc linh bối này, chẳng qua cũng chỉ là một mảnh vỏ sò bình thường được Khấu Ngọc Trạch rót linh lực vào mà thôi.
Oánh Cơ rũ hàng mi, đăm đăm nhìn vào linh bối, trầm tư suy nghĩ. Nàng sắp đạt được thứ mình muốn từ tay Khấu Ngọc Trạch, hiện giờ nên trù tính làm sao để rời khỏi Bắc Thương, đi lấy một món đồ khác.
“Công chúa của chúng ta đang nghỉ ngơi.” Ngoài cửa, thị nữ Tiêu Tây muốn ngăn cản nhưng không chặn nổi Tuyết Trung Hồng.
Tuyết Trung Hồng nổi trận lôi đình xông vào: “Xem chuyện tốt ngươi đã gây ra kìa!”
Chỉ trong chớp mắt, Tuyết Trung Hồng đã đến trước mặt Oánh Cơ, bàn tay siết chặt lấy cổ họng trắng ngần của nàng, xách bổng thân hình mảnh khảnh lên. Đôi chân Oánh Cơ rời khỏi mặt đất, những chiếc chuông bạc trên người nàng phát ra những tiếng kêu leng keng hoảng loạn.
Hai tay Oánh Cơ bám vào cổ tay Tuyết Trung Hồng, đôi mắt long lanh ngấn lệ, nhu nhược đáng thương nhìn hắn, run giọng: “Hoàng… hoàng huynh…”
Nàng dung nhan kiều diễm, tóc mây bồng bềnh, ánh mắt như tơ vương nhìn hắn. Tuyết Trung Hồng nhìn chằm chằm gương mặt tiên tư dật mạo này ở cự ly gần, thậm chí có thể ngửi thấy hương thơm u huyền trên cơ thể nàng. Cơn phẫn nộ hừng hực trong lòng Tuyết Trung Hồng bỗng chốc bị vỗ về, tan biến đi ít nhiều.
Ngay sau đó, sắc mặt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo hơn.
Hắn tuyệt đối không đi vào vết xe đổ của Đại hoàng huynh!
Hắn đột ngột buông tay, ném mạnh Oánh Cơ xuống đất. Chuông bạc trên cổ chân Oánh Cơ sợ hãi vang lên hai tiếng rồi lặng im hẳn.
Tuyết Trung Hồng ngồi xổm xuống trước mặt Oánh Cơ, chẳng chút thương hoa tiếc ngọc mà vỗ vỗ vào mặt nàng.
“Đừng nói với ta là ngươi đã quên mất thân phận của mình! Ngươi chính là món hàng đưa đến Bắc Thương để đổi lấy đình chiến cho lão hoàng đế, sao ngươi lại dám quyến rũ Khấu Ngọc Trạch? Đúng là tính nào tật nấy mà!”
“Ngu xuẩn! Ngươi tưởng rằng Khấu Ngọc Trạch có thể đón ngươi vào cung sao? Ngươi chẳng qua chỉ là món đồ chơi hắn tiện tay cướp lấy khi đoạt vị mà thôi! Hiện giờ có bao nhiêu kẻ ở Bắc Thương muốn lấy mạng ngươi để can gián! Giữ được tính mạng tạm thời cho ngươi đã là giới hạn của hắn rồi! Bị bức chết, bị nhốt ở đây cả đời, hoặc bị đem làm lễ vật tặng cho nước khác, đó chính là kết cục duy nhất của ngươi!”
“Hoàng… hoàng huynh cứu muội!” Oánh Cơ tội nghiệp níu lấy vạt áo Tuyết Trung Hồng, chuông bạc trên người nàng lại phát ra tiếng kêu rên rỉ yếu ớt.
Đôi mắt nàng mọng nước, những giọt lệ long lanh vương trên hàng mi dài cong vút. Dáng vẻ nhu nhược đáng thương ấy khiến người ta không cầm lòng được mà nảy sinh tâm ý xót thương đến cực hạn.
Tuyết Trung Hồng nheo mắt, nhìn muội muội mình như nhìn một món hàng hóa.
Sinh ra không có linh lực nhưng lại sở hữu vẻ đẹp vang danh khắp Cửu Vực, đó là nỗi bất hạnh của nàng. Nhưng đó lại là quân cờ, là vận may của hắn.
“A Oánh.” Giọng Tuyết Trung Hồng dịu xuống, “Hoàng huynh đêm nay có hẹn với Địch Phù tôn giả, ngươi hãy đến đó tiếp khách đi.”
Oánh Cơ ngây thơ nhìn hắn.
“Địch Phù tôn giả để ý ngươi thế nào, hẳn là ngươi tự rõ hơn ai hết chứ?”
Bàn tay đang níu vạt áo hoàng huynh của Oánh Cơ chậm rãi buông lơi, gương mặt vốn trắng như tuyết nay lại tái nhợt thêm vài phần.
“Hoàng huynh, muội đến Bắc Thương là để hòa thân.” Oánh Cơ nhỏ giọng nhắc nhở.
“Hiện giờ Khấu Ngọc Trạch đang tự lo cho mình không xong, sẽ không có kẻ thứ hai biết được chuyện này đâu!” Tuyết Trung Hồng kiên nhẫn dỗ dành, “Ngươi giúp hoàng huynh lần này, hoàng huynh sẽ đưa ngươi rời khỏi nơi đây.”
Oánh Cơ khẽ lắc đầu.
Sự kiên nhẫn của Tuyết Trung Hồng cạn sạch, bàn tay lớn bóp chặt lấy sau gáy Oánh Cơ, ép sát mặt nàng vào mặt mình, lạnh giọng uy hiếp: “A Oánh, ngươi chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời mà thôi.”
Sau gáy bị siết đau, Oánh Cơ khẽ chau mày. Nàng nhìn Tuyết Trung Hồng, vẫn kiên quyết lắc đầu.
Dẫu thấy linh lực trong tay Tuyết Trung Hồng đang chớp nhoáng hiện lên, nhưng Oánh Cơ chắc chắn hắn không dám ra tay giết nàng ngay tại đất Bắc Thương này.
Tuyết Trung Hồng đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, hắn nói: “Chẳng phải ngươi muốn Phệ Linh Chủy sao? Muội muội ngoan, ngươi giúp hoàng huynh lấy được công pháp, hoàng huynh sẽ ban Phệ Linh Chủy cho ngươi, thấy thế nào?”
Hàng mi dài như lông quạ của Oánh Cơ run rẩy, nàng hơi chần chừ, rồi đấu tranh gật đầu.
Tuyết Trung Hồng buông nàng ra, ánh mắt nhìn Oánh Cơ tràn đầy vẻ khinh miệt. Nữ nhân phần lớn đều tham lam, đặc biệt là kẻ trước mặt này, chỉ một con dao găm mà đã dễ dàng bán đứng bản thân.
Tuyết Trung Hồng cao ngạo đứng đó, cổ tay xoay chuyển, ném Phệ Linh Chủy xuống bên chân Oánh Cơ. Nàng vội vàng nhặt lên, cẩn thận vuốt ve.
Đối với phàm nhân mà nói, rất khó để giết được linh giả, trừ phi mượn dùng linh khí. Linh khí quá nhẹ thì không giết nổi, linh khí quá nặng phàm nhân lại không cách nào sử dụng. Mà Phệ Linh Chủy này, lại vừa vặn vô cùng.
“Rốt cuộc ngươi muốn giết ai?” Tuyết Trung Hồng nghĩ đến công pháp sắp đoạt được, tâm tình trở nên tốt hơn, “Nói cho hoàng huynh, hoàng huynh sẽ giúp ngươi một tay.”
Hắn nhẹ nhàng xoa đầu Oánh Cơ, như thể đang ban thưởng cho một con mèo nhỏ ngoan ngoãn.
“Muội nào dám giết người, chỉ để hộ thân mà thôi.” Oánh Cơ nở nụ cười xinh đẹp. Nàng đứng dậy, đi đến bên bàn châm trà.
Ánh mắt Tuyết Trung Hồng không kìm được mà dừng lại trên dáng người yểu điệu của Oánh Cơ. Ánh mắt hắn trầm xuống, thầm cảm thán nếu nàng không phải thân muội muội thì tốt biết mấy.
“Hoàng huynh, khi nào chúng ta xuất phát?” Oánh Cơ bưng chén trà dâng đến trước mặt Tuyết Trung Hồng.
“Không vội.” Tuyết Trung Hồng đánh giá y phục của nàng, “Đi tìm bộ nào lộng lẫy một chút, trang điểm cho thật đẹp vào.”
Oánh Cơ khẽ rũ mi mắt, trong khoảnh khắc đó thoáng hiện lên vẻ khổ sở vụn vỡ, khiến Tuyết Trung Hồng nhìn thấy cũng có chút không nỡ.
Nhưng rất nhanh, nàng đã mỉm cười gật đầu, xoay người đi vào sau bình phong.
Trên bức bình phong vẽ cảnh núi sông Bắc Thương phản chiếu bóng hình thướt tha đang thay y phục của nàng. Tuyết Trung Hồng nhíu mày, ép mình dời mắt đi, bưng chén trà trên bàn lên uống.
Là trà Lục Huyên của cố hương. Tuyết Trung Hồng đương lúc khô họng nên uống liền một mạch ba chén.
Oánh Cơ từ sau bình phong bước ra, chiếc áo ngoài mỏng manh ôm lấy thân hình lả lướt đầy mê hoặc, giữa vạt áo và thắt lưng để lộ một đoạn eo thon nhỏ nhắn, tà váy lụa trắng không gió tự bay, đôi chân dài ẩn hiện dưới lớp vải mỏng. Nàng chậm rãi ngồi xuống trước bàn trang điểm bên cửa sổ, mở hộp trang sức, thong dong điểm phấn tô hồng.
Tuyết Trung Hồng vừa thưởng trà, vừa ngắm mỹ nhân trang điểm. Thời gian lặng lẽ trôi qua, hắn vô tình liếc nhìn lư hương trên chiếc bàn ba chân.
Hắn đột ngột hỏi: “Trong phòng ngươi đốt hương gì vậy?”
Đầu ngón tay Oánh Cơ dính chút son môi, nàng hơi khom người ghé sát vào gương đồng, hé môi, chậm rãi tô điểm theo đường nét làn môi. Nàng mỉm cười hài lòng trước gương, rồi mới biếng nhác hỏi lại: “Hoàng huynh hỏi là đốt loại hương liệu nào, hay hỏi trong hương liệu có thêm thứ gì?”
Tuyết Trung Hồng bật dậy, nhưng đột nhiên cảm thấy một trận choáng váng ập đến.
“Hương liệu chỉ là thêm chút mê hương mà thôi.” Oánh Cơ nói một cách vân đạm phong khinh.
“Ngươi điên rồi!” Hắn không thể tin nổi nhìn Oánh Cơ, dường như không ngờ tới muội muội vốn luôn nhút nhát hèn mọn lại to gan lớn mật hạ độc mình!
Cơn thịnh nộ của kẻ bề trên khiến hắn lập tức giơ tay vận linh lực. Nhưng hắn kinh hoàng phát hiện linh lực trong cơ thể đã không còn sót lại chút gì.
Lúc này Oánh Cơ mới thong thả xoay người lại, gương mặt diễm lệ đã điểm trang dần hiện lên nụ cười của một đóa hoa độc.
“Trong trà Lục Huyên có pha Khóa Linh Thủy (1), có thể áp chế linh lực trong cơ thể ít nhất một canh giờ.” Oánh Cơ chống cằm, “Sợ thuốc không đủ mạnh, dưới ghế muội còn dán một tờ Huyễn Thần Phù để trợ giúp Khóa Linh Thủy áp chế linh lực của huynh.”
Tuyết Trung Hồng giận đến mất sạch lý trí, lập tức rút kiếm lao về phía Oánh Cơ. Dù linh lực bị áp chế, nhưng đối với một Oánh Cơ yếu ớt thì hắn vẫn là một nam nhân cường tráng.
“Đồ tiện tỳ này!” Kiếm trong tay Tuyết Trung Hồng đâm tới, Oánh Cơ nhanh nhẹn né tránh, khiến bức bình phong bị chém làm đôi. Hắn xoay người lại, phẫn nộ đâm tiếp nhát thứ hai.
Sau vài chiêu, hắn càng cảm thấy bước chân nặng nề, thân hình lảo đảo rồi ngã khụy bên cạnh bàn, trường kiếm trong tay cũng rơi mất.
Cơn đau thắt nơi ngực bụng khiến Tuyết Trung Hồng vừa kinh hãi vừa căm phẫn trừng mắt nhìn Oánh Cơ.
Việc liên tục né tránh khiến hơi thở của Oánh Cơ dồn dập hơn, trên gương mặt nhu mì phủ một lớp mồ hôi mỏng, nàng mỉa mai nói chậm rãi: “Ta nói là mê hương mà huynh cũng tin sao?”
Bị một phàm nhân không có linh lực tính kế, cơn thịnh nộ của Tuyết Trung Hồng không thể nào nguôi ngoai. Hắn không buồn nhặt lại thanh kiếm rơi ở phía bên kia bàn, lập tức vồ lấy Oánh Cơ, đè nàng xuống dưới thân, hai tay siết chặt lấy cổ nàng.
“Ngươi không chỉ tiện hèn như bùn đất, mà còn ác độc bỉ ổi! Bao nhiêu năm nay ta đã bị cái vẻ nhu nhược của ngươi lừa gạt!” Tuyết Trung Hồng tiếp tục nhục mạ nàng bằng tất cả những lời lẽ dơ bẩn nhất.
“Ngươi…” Tiếng chửi rủa của Tuyết Trung Hồng đột ngột dừng lại. Máu tươi từ miệng hắn trào ra, rơi trên mặt Oánh Cơ, nở thành những đóa hoa đỏ thẫm.
Hắn chậm rãi cúi đầu, nhìn vào con dao Phệ Linh Chủy đang cắm sâu trong lồng ngực mình.
“Hoàng huynh,” Oánh Cơ vẫn dùng tông giọng dịu dàng mềm mỏng như cũ, “Huynh hỏi muội muốn Phệ Linh Chủy để giết ai. Bây giờ đã biết chưa?”
Oánh Cơ dùng sức đâm con dao vào sâu hơn. Nàng gạt đôi tay đang siết cổ mình ra, mạnh bạo đẩy hắn ngã xuống. Nàng cúi người áp sát, đâm thêm một nhát thật mạnh, tà váy lụa trắng nhuốm đầy máu tươi trên nền đất.
Kẻ từ khi sinh ra đã cao cao tại thượng, lần đầu tiên trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi: “Ta… ta là ca ca của ngươi!”
“Ca ca?” Oánh Cơ cười một nụ cười rực rỡ mà thê lương, “Người ca ca tốt luôn khinh nhục muội, xem thường muội, coi muội như món hàng, như kỹ nữ sao?”
Nàng không đâm trúng tim hắn, điều này khiến Tuyết Trung Hồng nảy sinh tâm lý may mắn. Dẫu sao cũng là huynh muội, chắc nàng chỉ vì bị ức hiếp quá mức nên muốn trả thù giải hận, chứ không thực sự muốn lấy mạng hắn.
Áp chế linh lực một canh giờ sao? Vậy hắn phải kéo dài thời gian!
“A Oánh, ta là ca ca ngươi mà, ngươi còn nhớ lúc nhỏ chúng ta cùng nhau đọc sách, cùng nhau ngắm hoa không?”
Oánh Cơ nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi đáp: “Muội chỉ nhớ mình bị hắt mực đầy thân, lại bị gai hoa đâm rất đau.”
Tuyết Trung Hồng ngây người.
Oánh Cơ ngồi bên cạnh Tuyết Trung Hồng, cúi người sát tai hắn, khẽ khàng thủ thỉ: “Muội không đâm trúng tim, là vì muội muốn một trái tim hoàn chỉnh của ca ca.”
Tuyết Trung Hồng không hiểu nàng ý gì.
Oánh Cơ đột nhiên ngồi dậy, hai tay nắm chặt Phệ Linh Chủy, từng nhát từng nhát một dùng sức đâm vào cơ thể Tuyết Trung Hồng, né đi tim hắn, nhưng lại tạo ra vô số lỗ hổng rỉ máu.
Mỗi nhát dao đều mang theo hận ý và uất ức của nàng.
Tên nàng là Huỳnh (2), người trong tộc coi khinh nàng nhỏ bé như loài đom đóm. Nhưng dù rẻ mạt như cỏ rác, nàng cũng không tin vào mệnh trời! Không một ai có thể kiểm soát được nàng!
Máu tươi phun ra xối xả, bắn đầy mặt đầy thân nàng, bộ váy lụa trắng muốt sớm đã bị nhuộm thành một màu đỏ rực. Chuông bạc nơi cổ chân nàng lại ngân lên những âm thanh vui sướng.
Oánh Cơ nắm chặt Phệ Linh Chủy rạch mở lồng ngực Tuyết Trung Hồng, nâng ra trái tim nóng hổi và nguyên vẹn của hắn.
Vật thứ ba: Trái tim của huyết mạch chí thân.
“Oánh Cơ…” Khấu Ngọc Trạch ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, liền phá cửa xông vào.
Oánh Cơ ngồi quỳ trong vũng máu, nàng quay gương mặt vấy máu lại, yêu dã diễm lệ như một đóa anh túc khóc ra máu.
Khấu Ngọc Trạch đột nhiên nhớ lại cái đêm trăng khuyết treo cao năm ấy.
Hắn thốt lên: “Nàng lại giết người!”
(1) Khóa Linh Thủy: Thứ nước có khả năng phong tỏa, áp chế linh lực của người tu luyện.
(2) Huỳnh ở đây là 螢, có nghĩa là đom đóm đấy ạ.
![Bìa [BTVN] – CHƯƠNG 1](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)